Chương 2
Tiếng chuông tan học vang lên khắp cả trường.
Điền Miễu Miễu vừa đẩy vừa xô tôi ra tới con đường chính trước giảng đường.
Đúng lúc cao điểm, học sinh từ các dãy nhà ồ ạt tuôn ra như đàn kiến.
Mạnh Cận bước ra giữa đám đông, tỏa sáng như thường lệ.
Tôi cũng “tỏa sáng” không kém – cả đống ánh mắt tò mò thi nhau liếc ngang liếc dọc trên người tôi.
Mạnh Cận mặc sơ mi trắng đơn giản, quần dài đen, vai rộng chân dài; tia nắng hoàng hôn rơi lên người anh, khoét ra đường nét lạnh lùng, sắc sảo.
Mặt anh không biểu cảm, cả người toát ra một thứ khí chất “người ngoài xin tránh xa”.
Đẹp là thật, lạnh cũng là thật.
Bắp chân tôi bắt đầu co giật không kiểm soát, lòng bàn tay thì ướt đẫm mồ hôi lạnh.
“Đi đi! Thù Thù!” – Điền Miễu Miễu đẩy tôi mạnh từ phía sau.
Tôi suýt nữa ngã bổ vào đám người. Mũi tên đã căng cứng, không thể rút – cứ bắn đi!
Thà chết cũng được!
Tôi hít một hơi thật sâu.
“Mạnh Cận….”
Tôi tuân thủ đúng bí quyết: phải thật to. Tôi hét to nhất đời mình, âm thanh vang nứt trời.
Cả đám người quanh đó đồng loạt hướng mắt về tôi.
Mạnh Cận dừng lại cách tôi chừng hai bước. Đôi mắt đẹp nhưng lạnh lùng của anh nhìn thẳng vào mặt tôi.
Không nghĩ nữa! Liều một phen!
“Mạnh Cận! Tôi thích cậu! Có thể làm bạn trai tôi được không?”
Chữ “không?” cuối câu vì hụt hơi nên còn hơi vỡ tiếng.
Hàng loạt ánh mắt từ khắp nơi chĩa giữa tôi và Mạnh Cận; tôi còn nghe thấy tiếng người cách đó không xa hít vào rồi bật cười khì.
Mạnh Cận liếc tôi một cái, thong thả đáp:
“Ở đây có con lừa nào kêu vậy không, kêu nghe ghê quá. Đừng kêu nữa.”
Im lặng.
Im lặng đến chết người.
Rồi….
“phì!”
“hahahahaha!”
“ồ mẹ ơi! Mạnh thần bá đạo!”
“Con lừa kêu! haha đúng là con lừa!”
Tiếng cười vỡ ầm như cơn sóng cuộn tới.
Đéo đời! Dám chửi tôi là con lừa, còn chửi trước mặt nhiều người như vậy!
Một tia nhỏ giận bùng lên trong tôi, phừng phừng tới đỉnh đầu.
Tôi chỉ tay vào Mạnh Cận, nhảy dựng lên: “Họ Mạnh à, mày tưởng tao thích mày à? Ặc!”
“Ai thèm tỏ tình với mày, miệng mày như vừa ăn phân vậy…”
Tôi còn chưa kịp buông câu kế thì Điền Miễu Miễu tay bịt miệng tôi, kéo tôi chạy.
Lúc rút lui tôi nhìn thấy Mạnh Cận nhíu mày tỏ vẻ khinh bỉ, còn đám ăn ké đứng xem thì mặt đầy sửng sốt.
Chỉ khi Điền Miễu Miễu kéo tôi vào rìa lùm cây thì mới thả ra.
“Thù… Thù Thù? Chúng ta không đến nỗi… thật sự không đến nỗi chứ! Hình tượng quan trọng mà! Miệng anh Mạnh thấp thì không phải mới một hai hôm, coi như bị chó cắn một cái…”
Điền Miễu Miễu động viên.
“Bị chó cắn? Ặc!” Tôi nghiến răng, “Dám chửi tao là con lừa? Để tao cho mày biết, đụng tới tao là phải trả giá!”
Tức bụng tôi quay về phòng. Dám chửi tôi là con lừa? Được, để tao cho mày thấy hậu quả!