Chương 16
Tôi bắt đầu cảm thấy “cuộc báo thù” này ngày càng… nhạt nhẽo.
Thế là, vào một buổi chiều đầy nắng, tôi lại hẹn Mạnh Cận ra ban công nhỏ sau thư viện — nơi từng chứng kiến không ít “trận chiến” giữa hai chúng tôi.
Hai tay tôi chống hông, cằm hất cao, ra dáng “nữ vương chán chơi”:
“Mạnh Cận!” – tôi mở màn đầy khí thế – “Một tuần ‘thử việc’ đã hết! Và tôi phải nói thật — cậu đúng là một đối tượng báo thù thất bại! Không phản ứng, không tức giận, không phối hợp gì hết! Tôi chẳng thấy chút thành tựu nào cả!”
Mạnh Cận tựa người vào lan can, tay đút túi, ánh mắt điềm tĩnh nhìn tôi, im lặng như thể đang đợi tôi diễn hết vở kịch.
“Cho nên!” – tôi hít sâu, tuyên bố hùng hồn – “Tôi quyết định đơn phương kết thúc cái ‘mối quan hệ báo thù kiểu tình yêu’ này! Cậu — bị tôi đá rồi! Từ hôm nay, nước sông không phạm nước giếng, ân oán hai ta, xoá sạch!”
Tôi nói rành mạch từng chữ, dõng dạc như đọc tuyên ngôn độc lập.
Mạnh Cận hơi nhướng mày, chậm rãi hỏi:
“Xoá sạch à?”
“Đúng! Một nét gạch là xong!” – tôi khẳng định, hất cằm – “Tôi rộng lượng, không chấp nữa! Cậu cũng đừng xuất hiện trước mặt tôi, ngứa mắt lắm!”
Anh ta khẽ bật cười.
“Lương Thù,” – anh bước lại một bước, giọng thấp mà ấm – “Cậu nghĩ… vậy là xong sao?”
“Chứ không thì sao?” – tôi vô thức lùi nửa bước, cổ họng khô khốc – “Cậu còn muốn gì nữa?”
Mạnh Cận dừng lại, ánh mắt dừng ngay trên mặt tôi.
“Cậu khoá xe tôi, xì lốp, nhét tất, đổ mù tạt, nới yên, rắc bột huỳnh quang, khiến tôi mất mặt trước toàn trường…”
Giọng anh đều đều, không nhanh không chậm, như đang đọc bản cáo trạng tội danh của tôi.
“Sau đó, với tư cách ‘bạn gái’, cậu lại bắt tôi ăn cay, cọ mồ hôi vào áo tôi, vẽ bậy lên vở, đổi yên xe, tung tin thất thiệt, còn trong lớp thì dùng con gà hét hại tôi…”
Anh dừng lại một chút, rồi hỏi, giọng trầm hơn hẳn:
“Lương Thù, cậu làm với tôi từng ấy chuyện trời đất không dung như thế, giờ chỉ nói một câu ‘xoá sạch’, là muốn phủi tay đi luôn?”
Tôi nghẹn họng, tim đập loạn, mặt nóng bừng lên.
Khoan đã…
Sao giọng điệu này… nghe sai sai vậy nhỉ?
Không phải lẽ ra anh ta nên mừng rỡ vì thoát được tôi à?
Sao giờ lại nói như thể… tôi đang nợ anh ta bạc tỉ vậy?!
“T-thế… cậu muốn sao?” – tôi hỏi, giọng run, tim thì như đánh trống.
Mạnh Cận nhìn tôi thật sâu, rồi chậm rãi nói ra câu khiến não tôi toàn bộ ngừng hoạt động:
“Tôi thấy… chưa đủ.”
“Hả?” – tôi tròn mắt.
Anh lại tiến thêm một bước.
“Lương Thù, nếu cậu cảm thấy những ‘cuộc báo thù’ trước kia chưa đủ hả dạ…”
Anh dừng một nhịp, ánh mắt thẳng tắp.
“Thì tôi lấy chính mình, đền cho cậu.”
Tôi mở to mắt, nhìn Mạnh Cận đang đứng sát ngay trước mặt.
Tất cả máu trong người như dồn hết lên đầu, tai ù đi, đầu óc trống rỗng.
Tôi vừa nghe… gì cơ?
Anh ta nói… đền chính mình cho tôi?!
Ý đó… có phải là ý mà tôi đang nghĩ không?!
Tôi há miệng, nhưng cổ họng như bị chặn lại, chẳng phát ra nổi âm thanh nào.
Tất cả những chuyện vừa qua — sự bao dung kỳ lạ, những lần nhường nhịn, và cả nụ cười nhẹ kia — bỗng nối lại thành một chuỗi khiến tim tôi đập thình thịch.
Không, không thể nào…
“Cậu… cậu đừng nói linh tinh!” – tôi giãy nảy, giọng the thé – “Ai… ai cần cậu đền chứ! Cậu đâu phải đồ vật mà nói đền là đền được!”
Vừa dứt lời, tôi liền muốn tự vả.
Trời ơi, cái miệng này!
Nói thế khác nào bảo người ta… không phải người?!
Khóe môi Mạnh Cận cong lên, nụ cười nhàn nhạt mà nguy hiểm.
Anh… cười?! Trong tình huống này mà anh dám cười?!
“Ý tôi là thế này,” – anh nói chậm rãi, giọng dịu hơn –
“Cậu thấy những trò trước kia chưa đã thì ta đổi cách. Lần này, tôi chủ động — giao bản thân cho cậu toàn quyền ‘xử lý’. Thời hạn… tuỳ cậu định. Như vậy, đủ chân thành chưa?”
Cái cách anh nói — nghiêm túc mà bình thản — lại khiến tôi dựng tóc gáy.
Giao bản thân… cho tôi xử lý?
Sao nghe như ký hợp đồng bán thân thế này?!
“Mạnh Cận!” – tôi bật lùi một bước, vừa ngượng vừa hoảng – “Cậu bớt giở trò đó đi! Lại muốn trêu tôi phải không? Coi tôi như con khỉ để đùa vui hả? Tôi nói cho cậu biết, tôi không chơi nữa đâu!”
Giọng tôi run run, tim thì đập như trống làng.
“Tôi không cần ‘bồi thường’ gì của cậu hết! Tạm biệt! À không — vĩnh biệt!”
Dứt lời, tôi quay người bỏ chạy, gần như lao khỏi ban công, chỉ muốn rời xa cái người điên rồ kia càng nhanh càng tốt.