Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 11

  1. Trang chủ
  2. Gió Thổi Đến Đâu
  3. Chương 11
Trước
Sau

Hắn… thêm tôi WeChat?

Không phải là sỉ nhục tôi ngoài đời chưa đủ, giờ còn muốn truy sát tôi trên mạng sao?!

Ngón tay tôi run run lơ lửng trên màn hình – run đến mức trông như mắc Parkinson.

Chấp nhận? Hay không chấp nhận?

Chấp nhận thì chẳng khác nào tự chui đầu vô rọ, ai biết được cái tên “núi băng miệng dao” ấy lại định phun ra lời độc địa gì nữa.

Không chấp nhận thì lại như tôi đang sợ hắn! Mà tôi – Lương Thù – nào phải hạng nhát cáy ấy?!

Tôi do dự suốt năm phút, cuối cùng cắn răng …

Chấp nhận!

Sợ gì! Cùng lắm là “đôi bên cùng chết”!

Tôi run tay nhấn “đồng ý”.

Ảnh đại diện của hắn là một mảng đen kịt, tên hiển thị chỉ là một dấu chấm “。”

Rồi tin nhắn đầu tiên bật lên – ngắn gọn, lạnh như chính con người hắn, mà sát thương chí mạng:

【。】:Bột huỳnh quang, màu quê mùa quá.

Tôi: 【???】

Cái logic quái gì đây trời?!

Một luồng lửa giận “vù” một cái bốc lên tận óc.

Tôi gõ lia lịa, tốc độ đủ làm thủng màn hình:

【Anh hùng Lương Sơn (tôi)】:Liên quan gì tới anh! Tôi thích màu nào là quyền của tôi! Có quê cũng quê chết anh!

Gửi xong vẫn thấy chưa đã giận, tôi bổ thêm:

【Anh hùng Lương Sơn】:Còn nữa! Anh biết từ khi nào hả?! Phát hiện từ lúc nào?!

Hắn trả lời rất nhanh:

【。】:Khi cô thò đầu thụt cổ núp sau giá sách.

Tôi: 【……】

Khỉ thật! Hóa ra ngay từ đầu tôi đã bị phát hiện!

Vậy là toàn bộ “hành động ngầm” tự cho là kín kẽ của tôi — trong mắt hắn chẳng khác gì một màn xiếc khỉ?!

【Anh hùng Lương Sơn】:Vậy sao lúc đó anh không nói luôn?! Anh cố ý đùa tôi đúng không?!

【。】:Ừm. Cũng vui.

“Cũng vui”?!

Hắn thật sự trả lời như thế sao?!

Tôi tức đến nỗi suýt ném bay cái điện thoại!

Đồ khốn! Hắn đúng là cố tình xem tôi làm trò cười!

【Anh hùng Lương Sơn】:Mạnh Cận! Đồ rùa đen! Biến thái! Tâm lý vặn vẹo!

Tôi trút ra cả chuỗi lời mắng xối xả, nhưng đối phương như ném đá xuống biển — im lặng hoàn toàn.

Không được! Không thể để yên thế này!

Cãi nhau qua mạng là hèn, tôi phải tìm cơ hội phản công trực diện!

Ngay lúc đó, Điền Miễu Miễu hớt hải lao vào phòng, giơ điện thoại lên hét:

“Thù Thù! Mau xem diễn đàn trường! Cậu… cậu và Mạnh Cận… nổi tiếng rồi!!!”

Tim tôi “thịch” một cái, lập tức giật lấy điện thoại của cô ấy.

Trên trang nóng nhất diễn đàn trường là tiêu đề to đùng:

【Sốc! Soái ca lạnh lùng Mạnh Cận nghi có chủ? Bắt gặp cảnh giằng co kịch liệt với một cô gái bí ẩn ở ban công thư viện!】

Trong bài là tấm ảnh chụp tôi và Mạnh Cận trên ban công thư viện hôm trước!

Góc hơi xa, ảnh hơi mờ, nhưng vẫn nhận ra rõ mồn một là hai đứa tôi!

Hắn nắm cổ tay tôi, tôi ngẩng đầu tức giận nhìn hắn —

Cái bố cục, cái khí thế ấy, sao mà giống hệt cảnh tình nhân cãi nhau trong phim thần tượng!

Phía dưới phần bình luận đang bùng nổ:

“Ủa, Mạnh Cận mà cũng kéo tay con gái hả?!”

“Cô gái này nhìn quen quen…”

“Hình như là… cô từng tỏ tình với anh ta trước tòa nhà giảng đường?”

“Đúng rồi! Chính cô đó! Cô gái ‘kêu như lừa’ đó!”

“Vậy đây là… từ hận thành yêu à?”

“Cái mặt Mạnh Cận trong ảnh có chút bất đắc dĩ mà cũng hơi dịu thì phải? (tui đoán thôi nha)”

“Mấy bà đừng ship linh tinh, rõ ràng là cô kia bám theo anh ta!”

Tôi nhìn những bình luận nhảm nhí ấy, đầu óc tối sầm, suýt ngất tại chỗ.

Xong rồi!

Đây mới là xã hội tử vong toàn diện!

Những trò nhỏ trước đây của tôi chẳng đáng là gì so với cú này!

Đúng lúc đó, điện thoại tôi lại rung “rè rè” —

Vẫn là Mạnh Cận.

【。】:Thấy diễn đàn chưa?

Tôi run run trả lời:

【Anh hùng Lương Sơn】:Thấy rồi! Tại anh kéo tôi ra ngoài chứ ai! Giờ tính sao hả?!

【。】:Đằng nào cũng thế rồi.

【。】:Chi bằng, lấy độc trị độc.

Lấy độc trị độc?!

Tôi chớp mắt, não hơi đơ, chưa kịp hiểu thì tin nhắn kế tiếp đã tới:

【。】:Chiều mai ba giờ, thư viện, chỗ cũ. Gặp nói chuyện.

Tôi nhìn mấy dòng chữ lạnh băng ấy, rồi nhìn lại bức ảnh “giằng co dữ dội” trên diễn đàn…

Một suy nghĩ điên rồ và đáng sợ vụt qua đầu:

Tên Mạnh Cận này… chẳng lẽ muốn… giả tình thành thật?!

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 11

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Mối tình bí mật (1)
Mối Tình Bí Mất
Cửu Gia, Vợ Ngài Lại Lộ Thân Phận Rồi
Cửu Gia, Vợ Ngài Lại Lộ Thân Phận Rồi
bìa tiểu phẩm
Tiểu Phẩm Của Cặp Đôi Mắt Cụp
79abd34501a75c0dd41e839c04c19ffb27a14e4d_600_870_73420
Bản nháp của số phận
kẻ ngu dốt
[18+] Kẻ Ngu Dốt
Không Có Tiêu Đề471_20251218145539
Oppa, chỉ một lần thôi nhé!
Tags:
Hiện Đại, Học Đường, Ngôn Tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz