Chương 1
“Người thua phải đi tỏ tình với Mạnh Cận! Ngay trước tòa nhà giảng đường sau giờ tan học, chỗ đông người nhất ấy! Phải hét to đến mức cả tòa nhà đều nghe thấy!”
Tôi và Điền Miễu Miễu đang ngồi xổm bên sân vận động, tay cầm gói bim bim cay.
Tôi là Lương Thù, nhân viên cổ vũ bán thời gian của khoa Cơ khí, đồng thời là bạn chí cốt – hay đúng hơn là “đồng phạm lâu năm” – của Điền Miễu Miễu.
Nghe thấy hai chữ “Mạnh Cận”, tôi suýt nghẹn bim bim đến sặc cả lên.
“Khụ… cậu nói ai cơ?!” – Tôi đập ngực, trợn tròn mắt – “Mạnh Cận?! Cái anh chàng bên Luật ấy à? Miệng còn độc hơn thạch tín, nhìn người khác như đang nhìn rác rưởi ấy hả?!”
“Chứ còn ai nữa? Trường mình có ai khác chỉ cần mở miệng là khiến người ta muốn… tự xử luôn không?”
Điền Miễu Miễu vừa nhai bim bim vừa nói mơ hồ, nhưng ánh mắt lại sáng rực như đèn pha.
Đây là lần thứ ba bọn tôi cá độ trận bóng rổ giữa các khoa.
Hai lần trước, đội mà Điền Miễu Miễu đặt cược đều thua thảm.
Lần đầu, nó phải nhảy cóc quanh sân mười vòng.
Lần hai, phải xách cơm cho tôi suốt một tháng.
Năm nay, chẳng hiểu dây thần kinh nào của nó bị chập, lại dám đặt niềm tin vào khoa Máy tính.
Trong khi bên đó toàn mấy ông “lão làng”, chiều cao trung bình còn thấp hơn bên Cơ khí cả một cái đầu.
Còn bên tôi – Cơ khí – toàn mấy anh cao to, cơ bắp cuồn cuộn!
Nghĩ bằng… ngón chân cũng biết, Cơ khí chắc chắn thắng!
Tôi đã thấy chiến thắng vẫy gọi trước mắt, thậm chí còn chuẩn bị sẵn câu nói:
“Điền Miễu Miễu, chuẩn bị giặt vớ cho tôi một tháng đi nhé!”
“Cược thì cược!” – Tôi đập tay xuống đường chạy nhựa – “Điền Miễu Miễu, lần này mà cậu không phải làm chân sai vặt cho tôi cả học kỳ, thì tên tôi, Lương Thù, viết ngược lại cũng không sao!”
“Nhất lời!” – Nó chìa tay ra, và chúng tôi đập tay một cái giòn tan.
Kết quả, đời lại dạy tôi một bài học xương máu: Đừng bao giờ dựng flag quá sớm.
Trong trận chung kết, khi trọng tài thổi còi mãn cuộc, bảng điểm hiển thị:
Cơ khí 68 : 72 Máy tính.
Tôi hóa đá tại chỗ.
Điền Miễu Miễu thì nhảy dựng lên, nắm vai tôi lắc như điên:
“Thắng rồi! Chúng ta thắng rồi! Lương Thù! Cậu thấy chưa! Haha! Giờ đến lượt cậu tỏ tình đấy! Mạnh Cận!”
Tôi: “……”
Cả thế giới trước mắt tôi quay cuồng. Trong đầu chỉ còn hai chữ: Xong đời.
Mạnh Cận là ai chứ?
Anh ta không chỉ đẹp trai, mà còn là kiểu lạnh lùng, cay nghiệt đến mức người khác muốn khóc.
Bình thường chẳng nói với ai câu nào, nhưng một khi mở miệng, lời nói ra đều sắc bén đến mức khiến người ta tổn thương tận đáy lòng.
Nghe nói, những cô gái gửi thư tình cho anh ta thường nhận lại… bản chấm lỗi chính tả và chỉnh câu do chính tay anh phê!
Tỏ tình với anh ta ư?
Đó không phải là tỏ tình, mà là tự tìm đường chết.
Một màn xử công khai giữa thanh thiên bạch nhật!