Giới Thiệu
Vì thua cược trong trận bóng rổ giữa các khoa, tôi bị ép phải tỏ tình với nam thần chua ngoa nhất trường.
“Tôi thích cậu, Mạnh Cận!” – Tôi đứng trước tòa nhà giảng đường, hét toáng lên.
Anh ta thậm chí chẳng thèm ngẩng đầu, chỉ nhướng mày hờ hững:
“Con lừa nào đang kêu thế? Khó nghe chết đi được.”
Ngày hôm sau, tôi cạy khóa xe đạp của anh ta, nhét đôi tất ba ngày chưa giặt vào trong cặp.
Giờ tập bóng chuyền, tôi rót mù tạt vào chai nước của anh ta.
Trong thư viện, chỗ ngồi yêu thích nhất của anh ta bị tôi bôi đầy sơn dạ quang.
Suốt một năm trời, tôi khiến nam thần lạnh lùng ấy trở thành trò cười trước toàn trường.
Ngay khi tôi bắt đầu thấy chán và định dừng lại, anh ta chặn tôi vào góc tường, cúi xuống nói khẽ:
“Lương Thù, trả thù đủ chưa?”
“Nếu chưa…” – Tôi ngẩng đầu, cười thách thức – “Thì tôi lấy chính mình để bù.”