Chương 7 - END
Chương 7
“Tiên sinh, lớp học của tôi không cho phép người ngoài vào dự thính, nên lát nữa ngài hãy chuẩn bị giải thích rõ với bảo vệ nhé.”
Thù Diểu lạnh giọng nói, vừa nói vừa rút điện thoại gọi đến phòng bảo vệ.
“Thù Diểu!” – Tô Tùng gọi mấy lần, cô vẫn phớt lờ. Anh khẽ thở dài, hạ giọng mềm đi:
“Diểu Diểu, lại đây.”
Cô như bị thôi miên, không tự chủ mà bước đến gần anh. Đôi mắt đỏ hoe, giọng run run:
“Anh… anh làm gì đấy? Ai cho anh gọi tôi như thế… Ưm! Đau!”
Tô Tùng bỗng ôm cô ngồi lên bàn học, cúi đầu, mạnh mẽ hôn xuống.
Trên chiếc bàn học vốn trang nghiêm, dưới ánh nắng tràn ngập, là một nụ hôn vừa thánh khiết vừa rướm máu.
Ngón tay anh lướt nhẹ nơi môi cô, đầu ngón tay chạm vào vết thương nhỏ rỉ máu. Anh khẽ cười, giọng thấp trầm:
“Thù Diểu, người đóng thế phải có dáng vẻ của người đóng thế. Đừng quên, em từng là kẻ thay thế.”
“Biết chứ! Đạo diễn Lạc nói với tôi rồi! Tôi là người đóng thế của Thù Diểu thật kia! Anh thích cô ấy, phải không? Anh thầm mến cô ấy bao lâu rồi!” – Thù Diểu tức đến run rẩy, nước mắt sắp trào ra.
“Khoan, đừng nghe lời Lạc Dương nói bậy.” Anh nhìn cô, ánh mắt nghiêm nghị mà dịu dàng, “Nghe kỹ này — người tôi muốn hôn là cô giáo nhỏ Thù Diểu. Cô ấy tên Thù Diểu. Nên dù bây giờ có đau, em cũng phải chịu.”
“???”
Tô Tùng lại cúi xuống, nụ hôn lần này không cho cô cơ hội trốn tránh.
Khi bảo vệ chạy đến, họ thấy lớp học trống không, chỉ đành nghi ngờ mà rời đi, vừa gọi điện vừa tuần tra quanh trường. Sau cánh cửa lớp, một tiếng “tách” khẽ vang — chiếc điện thoại đang sáng bị một bàn tay lớn nhanh chóng ấn tắt.
Một lúc lâu sau, giọng cô khàn khàn, cổ đỏ bừng:
“Khi nào anh biết tôi không phải cô ấy?”
“Ngay từ đầu.” Anh cười khẽ, giọng trầm thấp như gió đêm, “Vì để tiếp cận em, anh đã bị Lạc Dương ép đóng một bộ phim. Em nói xem, anh có khổ không?”
Ảnh đế Tô nói, ánh mắt cô gái nhỏ ấy — là thứ duy nhất, không ai có thể bắt chước.
…
Ngoại truyện
Tô Tùng nhờ vai diễn trong Giang Hậu mà lần thứ hai đăng quang Ảnh đế. Anh mang theo niềm háo hức, mở cửa bước vào nhà, trong lòng thầm nghĩ không biết vợ có chuẩn bị điều bất ngờ gì cho mình không.
Vừa mở cửa, Thù Diểu đã chạy nhào đến, ôm chặt cổ anh, hôn mạnh một cái.
Tô Tùng còn chưa kịp hoàn hồn, đã thấy cô cười tươi, hai tay xoa má anh, nói một câu khiến anh nghẹn họng:
“Ca ca Tống Tiêu đẹp trai quá đi mất!”
“?” Anh sững người.
Cô cười ngọt như mật, giọng trong trẻo:
“Người đóng thế phải có dáng vẻ của người đóng thế chứ. Ảnh đế Tô, bây giờ người em muốn hôn là vị hoàng đế si tình, anh Tống Tiêu cơ.”
Tô Tùng: “…”