Chương 3
Chương 3
Lần quay thứ ba.
Nhân viên trong đoàn phim đều nhận ra hôm nay đạo diễn Lạc Dương lại trở về dáng vẻ “bông hoa nhỏ” tươi tắn thường ngày, tâm trạng rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều.
Tối hôm qua, cả người anh ta như bao phủ bởi tầng mây đen u ám, ai nấy đều nơm nớp, chẳng dám trêu đùa.
Nhớ lại chuyện hôm qua, khi vì ăn ý với Tô Tụng trong buổi ghi hình, Thù Yểu còn thì thầm:
“Liên Xô tan rã rồi.”
Tô·chẳng-hiểu-gì·Tụng: “Hử?”
Cô ghé sát tai anh, nhỏ giọng nói: “Tức là đạo diễn Lạc hết chiến tranh lạnh rồi đó.”
Tô Tụng theo hướng cô nhìn sang, bắt gặp ánh mắt Lạc Dương đang liếc về phía mình, còn cố tình ném cho anh một cái liếc mị tình.
Anh lập tức cạn lời.
Đứng thẳng dậy, hai tay đút túi, anh nghiêng đầu gọi:
“Thù Diễu.”
“Hử?”
“Từ nay ít nhìn cái tên ngốc đó lại đi.”
Thù Yểu ngẩn ra, rồi bật cười:
“Dù có ngốc, thì vẫn có người thích mà. Đạo diễn Lạc đáng yêu lắm đó, ha ha.”
Cô vừa nói vừa cười híp mắt bước vào phòng nghỉ, bỏ lại Tô Tụng đứng đó với hàng loạt dấu chấm hỏi trên đầu.
Bên kia, Lạc Dương đang quấn quít gọi điện với bạn gái Tống Địch.
Nghe tiếng gõ cửa, anh vẫn chưa cúp máy, vừa đi ra vừa cười.
Vừa mở cửa, đã thấy Tô Tụng đứng đó, mặt lạnh tanh.
“Có người thích cậu đấy.”
Lạc Dương nhướn mày, cười đắc ý:
“Tất nhiên rồi! Gia đây chẳng phải là một đóa hoa rực rỡ hay sao?”
Tống Địch nghe thấy tiếng ấy trong điện thoại, lập tức gào lên:
“Lạc Dương! Anh lại đi trêu hoa ghẹo nguyệt hả?! Chiến tranh lạnh tiếp tục!!!”
Lạc Dương cuống quýt giải thích:
“Bảo bối, không phải đâu, anh không có mà! Anh Tô! Ảnh đế Tô Tụng! Làm ơn giải thích giúp tôi đi!”
Tô Tụng khẽ cười khinh khỉnh, rồi lạnh lùng nói vào điện thoại:
“Bạn gái thứ hai của đạo diễn Lạc, cô có thể cúp máy được rồi.”
Phía bên kia im lặng một giây, rồi cạch — máy bị ngắt ngay lập tức.
“Đệt! Tô Tụng, anh làm cái quái gì vậy hả!”
Lạc Dương gào lên, suýt đập đầu vào tường,
“Cô ấy là bạn gái tôi thật mà!”
Anh vừa gào vừa gửi tin nhắn thoại liên hồi:
“Bảo bối, anh thề không có người khác đâu! ‘Bảo bối số một’ anh nói là… con chó anh nuôi mà! Hai chúng ta bây giờ đang rất tốt mà đúng không? Trước kia cãi nhau là chuyện nhỏ thôi, không cho anh giận, thì anh phải trút chỗ nào chứ? Bảo bối, tin anh đi, anh chỉ… chưa đổi cách gọi thôi!”
Nhưng màn hình hiện lên ba chữ lạnh lùng — Đã bị chặn.
Lạc Dương tức đến run người, nhìn bóng lưng Tô Tụng đang thản nhiên bỏ đi, hét lớn:
“Tô Tụng! Ông đây với anh chưa xong đâu!”
…
Thù Yểu lúc này đang định ra ngoài gọi điện cho chị gái. Cô nghĩ chắc quay đến đây cũng đủ rồi, hai chị em nên đổi lại vị trí thôi.
Nhưng khi vừa bước ra ngoài, cô thoáng thấy bóng người sau gốc cây lớn — hả?
Người kia… chẳng phải là Tô Tụng sao?
Ơ? Anh ta không phải không hút thuốc à?
Cô rón rén móc điện thoại, ló nửa cái đầu ra, len lén chụp hai tấm.
Tim đập thình thịch — đẹp trai thật, không, phải nói là… cực kỳ đẹp trai!
“Chụp hình à?”
“Á!”
Cô giật mình, phản xạ nhanh như chớp, giấu điện thoại ra sau lưng, ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn anh.
Tô Tụng khẽ cười, hơi thuốc vương trên môi, giọng nói trầm thấp mà lười biếng.
Thù Yểu theo bản năng đưa tay che mũi, sợ hít phải khói.
Nhưng anh đột ngột nắm lấy bàn tay cô, mười ngón giao nhau.
Tim cô như ngừng đập.
Cô tròn mắt nhìn bàn tay hai người đang đan vào nhau, trong đầu trống rỗng.
“Thù Diễu.”
Giọng anh nhẹ nhàng vang lên.
“Dạ?” — cô khẽ đáp.
“Cô thật sự là… Thù Diễu à?”
Cả người cô run lên, lắp bắp:
“Đ-đương nhiên rồi, không thì tôi là ai chứ?”
Lời còn chưa dứt, môi cô đã bị chặn lại.
Tô Tụng cúi xuống, khẽ hôn lên môi cô — không sâu, nhưng đủ khiến đầu óc cô trống rỗng.
Tay còn lại của anh cầm điện thoại, tách tách chụp hai tấm.
Anh giơ màn hình lên, cười tà:
“Ảnh hôn này… so với ảnh tôi hút thuốc, theo cô, cái nào tệ hơn?”
Thù Yểu chết sững.
Cô chỉ thấy anh hút thuốc trông quá ngầu thôi mà!
Khi cô thấy bức ảnh, phản ứng đầu tiên là nhảy lên định giật lại.
Nhưng anh cao tận 1m88, tay dài chân dài, giơ cao dễ như không.
“Cô thích Lạc Dương à?” — anh bất ngờ hỏi.
“Hả?” — Cô ngơ ngác, chưa kịp suy nghĩ, miệng đã nói:
“Thích cái gì mà Lạc Dương, tôi thích anh!”
Lời vừa buột ra, cô nghiêng người với lấy điện thoại, không may trượt chân, nhào thẳng vào lòng anh.
Đúng lúc ấy, tay anh đang giơ lên, nên… cánh tay anh vô tình chắn ngay trước ngực cô.
Hai người nhìn nhau vài giây, không khí đặc quánh lại.
“Đồ… đồ lưu manh!” — Thù Yểu đỏ bừng cả mặt, cúi đầu giậm mạnh lên giày anh, rồi dồn sức quật anh qua vai.
Tô Tụng nằm sõng soài trên đất, nhìn bóng lưng cô tức giận bỏ đi, khẽ sờ lên môi, khóe miệng cong cong.
“Thích tôi à?” — anh lẩm bẩm, rồi bật cười khe khẽ.
“Cô nhóc này, ra tay cũng khá đấy.”
Anh chống tay định ngồi dậy… rồi khựng lại.
Một bên lưng đau nhói, không nhúc nhích nổi.
Hai phút sau, trợ lý của Tô Tụng nhận được tin nhắn:
“ Ra vườn đỡ tôi dậy, đau lưng quá”
Trợ lý: “???”
…
Sáng hôm sau, khi quay tiếp, Thù Yểu phát hiện đạo diễn Lạc có quầng thâm đậm đến đáng sợ, ánh mắt oán hận nặng nề.
Còn Tô Tụng thì… có việc đột xuất, tạm rời đoàn.
Cô nghiến răng nghĩ thầm:
Cái đồ lưu manh! Hôn người ta xong bỏ chạy! Đại khốn kiếp!