Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 3

  1. Trang chủ
  2. Giấc Mộng Đại Chiêu
  3. Chương 3
Trước
Sau

Nhìn đống tấu chương toàn lời lẽ khuôn sáo, rườm rà vô ích, ta chỉ muốn thở dài. Đám đại thần trong triều, việc lớn chẳng thấy làm được bao nhiêu, mà lời nói thì chất thành núi, như thể chỉ lo phô trương để người khác chú ý.

Nhưng bọn họ muốn gây chú ý, người phải chịu khổ lại là ta đây. Chưa kể, mấy lão già ấy ngày ngày còn lo chuyện hậu cung, vừa nhắc đến việc Hoàng thượng chưa có con nối dõi là tỏ vẻ sốt ruột thay, chẳng khác gì bầy quạ kêu réo bên tai, thật khiến người ta phiền đến chết đi được. Xem ra, triều đình này hẳn cần một cuộc cải cách văn hóa mới thôi.

Năm ngày.  Đã tròn năm ngày Hoàng thượng không hề để ý đến ta.

Người là đồng hương duy nhất của ta giữa thế giới hư cấu này.  Lại còn tuấn mỹ đến thế. Ta nghĩ đi nghĩ lại, chỉ thấy lòng bồn chồn không yên — ta không thể để mất người đồng hương duy nhất ấy được. Nếu sau này ta nói “Trăng lên đầu ngọn liễu,” thì ai sẽ tiếp lời ta “Hẹn nhau chốn thanh lâu” đây?

Đêm trăng mờ, gió nhẹ lay cành, ve mùa hạ dường như cũng nín lặng theo tâm tình ta. Ta lượn quanh tẩm cung Hoàng thượng, suy nghĩ mãi chẳng biết nên xuất hiện thế nào để chàng nguôi giận. Cuối cùng, ta cắn răng, giả vờ như không có chuyện gì, sải bước vào trong: “Hoàng thượng, người làm sao vậy? Chính sự vứt cả cho thần thiếp thì thôi, nay ngay cả đến thăm cũng chẳng buồn ghé. Vậy giang sơn xã tắc, lê dân bách tính, người đặt ở đâu?”

Hoàng thượng ngẩng đầu khỏi cuốn thoại bản, ánh mắt lãnh đạm, không đáp. Lúc ấy ta mới sực nhận ra — lời lẽ của mình dường như quá mức rồi. Vốn muốn tỏ ra quang minh chính đại, cuối cùng lại thành hưng sư vấn tội.

Ta lúng túng cúi đầu, bấu chặt tay áo, rồi khẽ nói: “Thần thiếp không có ý đó… chỉ là mấy ngày nay người không cùng ăn cơm, khiến thần thiếp lo lắng. Có phải thần thiếp làm điều gì khiến Hoàng thượng phật ý chăng?”

Chàng lắc đầu, gương mặt vẫn chẳng chút biểu cảm. Ta sốt ruột, mà tâm tư của nam nhân thật khó dò. Không biết dỗ thế nào, ta đành đem hết lòng chân thành: “Xin người đừng im lặng nữa, nếu thần thiếp sai, thì nhận lỗi cũng được. Nhưng xin Hoàng thượng cho biết, thần thiếp sai ở đâu, để còn có cơ hội sửa đổi.”

Chàng quay đầu đi, khẽ hừ một tiếng, không nặng không nhẹ. Ta khẽ thở phào — chịu mở miệng là tốt rồi. Giọng chàng vang lên, trầm mà êm: “Nàng còn nhớ, chúng ta cùng xuyên từ hiện đại đến nơi này chứ?”

“Nhớ chứ, chúng ta vốn là đồng hương mà.”

Chàng chậm rãi nói: “Ở thời đại trước, chúng ta được dạy dỗ ra sao? Một vợ một chồng, chung thủy với tình yêu. Sao nàng lại nói muốn trẫm ‘mưa móc ban đều’? Chẳng lẽ đã quên hết rồi?”

Ta ngẩn ra.Thì ra chàng để bụng chuyện ấy.

“Trong những câu chuyện ta từng đọc, các cô gái xuyên không đều mong ‘một đời một kiếp một đôi người’. Sao nàng lại khác họ?”

Ta trừng mắt: “Người… người đọc tiểu thuyết xuyên không nữ tần?”

Chàng ngẩng đầu, đôi tai khẽ đỏ, ánh mắt tránh đi. Hèn gì chàng từng nói không đọc truyện nam tần, chỉ yêu nghệ thuật. Thì ra là yêu nghệ thuật… trong truyện xuyên không.

Thấy chàng ngượng ngùng, ta vội dịu giọng chuyển đề tài: “Hôm đó thần thiếp chỉ nói đùa thôi. Thần thiếp mãi mãi tôn trọng và bảo vệ Hoàng thượng, cũng như mọi lựa chọn của người.”

Chàng khẽ sửng sốt, giọng chậm lại: “Mọi lựa chọn của trẫm, nàng đều ủng hộ sao?”

Ta nghiêm túc gật đầu: “Chỉ cần lựa chọn ấy không trái đạo đức, không làm hại người khác, thần thiếp nguyện mãi mãi đứng sau, ủng hộ người.”

Lần đầu tiên, ta thấy chàng mỉm cười — một nụ cười sáng rực dưới ánh nến, đẹp đến nao lòng. Ta không kìm được, khẽ nói: “Hoàng thượng có từng nghe bài thơ này chăng?”

“Thơ gì?”

“Giữa sắc trăng và sắc tuyết, người là tuyệt sắc thứ ba; giữa ánh sáng của mặt trời, mặt trăng và muôn sao, người là vẻ đẹp hiếm có thứ tư.”

Không hiểu sao, mặt chàng lại đỏ lên lần nữa. Yến tiệc Trung thu do Quý phi chủ trì quả thật xuất sắc.  Vừa phong phú, vừa thanh nhã, náo nhiệt mà không ồn ào, khiến ta vô cùng hài lòng.

Trong bữa tiệc, tiếng cười nói rộn ràng, chén rượu chuyền tay, không khí vui tươi khắp nơi. Ta nghiêng đầu nhìn Hoàng thượng ngồi bên cạnh. Chàng mặc lễ phục, tay cầm chén ngọc, ánh mắt xa xăm mà lạnh nhạt.  Khuôn mặt tuấn tú dưới ánh trăng càng thêm khí thế cao quý, toát lên vẻ uy nghi trời sinh. Ta thầm thán phục — khi không cười, chàng mang một dáng vẻ “không giận mà uy”, thật khiến người ta không dám khinh thường.

Trước đây ta vẫn lo, chàng một mình lên triều sẽ bị bọn đại thần xảo quyệt bắt nạt, nhưng giờ xem ra, là ta lo xa rồi. Đang mải ngắm dung nhan ấy, bỗng tay áo ta bị kéo khẽ.
Không cần nhìn cũng biết là ai.

Chàng hơi nghiêng người, nở nụ cười tinh nghịch, ghé sát tai ta khẽ nói: “Yến tiệc xong, chúng ta ra ngoài dạo nhé.”

Ta: …

Khí thế “không giận mà uy” vừa rồi, đi đâu mất rồi?

Thấy ta im lặng, chàng kiên nhẫn khuyên: “Từ khi chúng ta đến nơi này, ngày nào cũng quanh quẩn trong cung, chưa từng xem cảnh phố phường thời cổ, nàng không thấy chán sao?”

Ta đáp dứt khoát: “Không thấy.”

Chàng chống khuỷu tay lên bàn, một tay đỡ cằm, giọng tiếc nuối: “Nhưng nếu chưa từng đến thanh lâu, thì chuyến xuyên này xem như chưa trọn vẹn.”

Ta cau mày: “Bên ngoài nguy hiểm lắm. Thần thiếp sợ không bảo vệ nổi người.”

Nghe ta nói vậy, khóe môi chàng cong lên, ánh mắt chứa ý cười. Rõ ràng là rất vui.

Thế nhưng chàng vẫn chưa bỏ cuộc, tiếp tục dụ dỗ: “Nàng chưa từng tiếp xúc dân gian, làm sao hiểu được lòng dân để ban hành chính sách hợp lý? Phải lấy dân làm gốc, học hỏi trí tuệ từ bách tính mới đúng.”

Ta khẽ ngẩn ra. Lời chàng thật có lý. Từ khi xuyên đến đây, ta chưa từng bước chân ra khỏi hoàng cung. Ta không biết ngoài kia chợ búa buôn bán ra sao, dân chúng sinh hoạt thế nào, và cũng chẳng rõ liệu cảnh thái bình trong tấu chương có thật hay không.

Nghĩ vậy, ta đành gật đầu. Dù sao… ta vốn chẳng thể từ chối chàng. Quả nhiên, miệng ta thật chẳng lành. Nói điều tốt thì chẳng ứng, mà nói điều xấu lại linh nghiệm ngay.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 3

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

image_processing20251101-2-1hfqgf6
Hoàng tử thiên tài: Hành trình gây dựng lại đất nước đang lâm nguy
kẻ ngu dốt
[18+] Kẻ Ngu Dốt
Mỹ nhân lắm lời
Mỹ Nhân Nói Nhiều
Bìa (3)
Bọt Biển
tải xuống (3)
Hay Là Ngươi Cứ Để Ta Đăng Xuất Đi
Thỏ Tinh Ký
Thỏ Tinh Ký
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz