Chương 1
Ngồi trong ngự thư phòng, ta vừa ăn điểm tâm vừa thầm than trong lòng. Từ khi xuyên đến thế giới này đã ba tháng, thật sự đói đến mức sắp không chịu nổi nữa. Hoàng thượng ngồi đối diện, ánh mắt sáng như sao nhìn ta chăm chú: “Nàng hiện giữ chức vụ gì trong cung?”
Ta nuốt miếng bánh, khẽ đáp: “Thần thiếp là Ngô tài nhân.”
Hoàng thượng bật cười: “Không, không, không, nàng quá khiêm tốn rồi. Một nữ tử tài năng như nàng, lại nói mình vô tài sao?”
Ta im lặng một lát rồi nói rõ: “Thần thiếp họ Ngô, hiện là tài nhân trong cung.”
Hoàng thượng gật gù: “À, thì ra là vậy, thì ra là vậy.”
Ta lau miệng, đặt chén bánh xuống, ngồi ngay ngắn hơn: “Hoàng thượng xuyên đến đây đã bao lâu?”
“Ba ngày. Còn nàng?”
“Thần thiếp đã ba tháng.”
“Vậy nàng là tiền bối rồi, vất vả cho nàng quá.”
Chàng nói, còn nắm tay ta tỏ vẻ cảm thông. Đã gọi ta là tiền bối, ta đành phải phổ biến ít kiến thức cho vị “người mới” này: “Đất nước này tên Đại Chiêu, là một thế giới hư cấu. Trình độ phát triển tương đương thời Tống.”
Ta lại hỏi: “Trước khi xuyên đến đây, Hoàng thượng học ngành gì?”
“Đàn dương cầm.”
Ta sững sờ. Chàng nói tiếp: “Trẫm cũng biết thổi sáo, đàn cổ tranh, đôi chút vĩ cầm. Ngoài ra còn học thư pháp và hội họa từ nhỏ.”
“Cho nên,” chàng mỉm cười, “sau này nàng phụ trách trị vì thiên hạ, còn trẫm phụ trách cầm kỳ thi họa, được chứ?”
Ta chỉ biết nặng nề gật đầu. Thực ra, ta cũng muốn làm một nữ tử kiều diễm, muốn được trải qua vài chuyện cung đấu. Nhưng với năng lực “nghệ thuật thuần túy” của Hoàng thượng, nếu ta không trị quốc e rằng Đại Chiêu sẽ sớm mất nước.
Từ đó, ta được phong làm Hoàng hậu. Mỗi ngày đều có vô số tấu chương cần phê duyệt, bận rộn đến hoa cả mắt. Hoàng thượng vì muốn ban thưởng cho ta, đã đích thân vẽ một bức “Mỹ nhân cần lao đồ”, khiến các phi tần khác trong hậu cung ghen tị đến đỏ mắt. Rồi tin đồn lan khắp cung: Hoàng thượng đặc biệt yêu thích nữ tử chăm chỉ làm việc.
Đêm xuống, nến đỏ chiếu sáng rực. Ta cúi đầu phê duyệt tấu chương, hai quầng thâm mắt hằn rõ. Hoàng thượng thì tựa trên sập mềm, tay cầm thoại bản, mặt lại đắp cánh hoa hồng. Ta ngẩng đầu, nghiêm giọng hỏi: “Hoàng thượng không muốn làm một minh quân oai phong, quét sạch bốn phương sao?”
Chàng lười biếng đáp: “Trẫm không đọc mấy loại sảng văn ấy. Trẫm chỉ yêu nghệ thuật.”
Ta: “Ha.”
Hoàng thượng duỗi lưng: “Trời không còn sớm, nàng cứ làm việc đi. Trẫm đi nghỉ trước, thức khuya không tốt cho da.”
Ta tức giận đến run người: “Không được đi!”
Chàng quay lại, ánh mắt ấm ức: “Nàng dữ với trẫm.”
Ta hít sâu, cố giữ bình tĩnh: “Khi còn nhỏ, mẫu thân Hoàng thượng không dạy rằng việc của mình thì phải tự làm sao? Những tấu chương này vốn là bổn phận của Hoàng thượng.”
Chàng thản nhiên lắc đầu: “Trẫm không đồng ý với nàng. Trẫm cho rằng, việc chuyên môn nên giao cho người có chuyên môn.”
Hôm ấy, Quý phi oán hờn nói: “Hoàng thượng ngày ngày ở bên Hoàng hậu nương nương, đã quên mất thần thiếp rồi.”
Hoàng thượng hoảng hốt quay sang ta, khẽ nháy mắt liên tục: “Nàng ta là ai? Là ai vậy?”
Ta cố nén cười: “Quý phi muội muội nói vậy thật là…”
Thật là gì thì ta cũng chẳng biết nói tiếp sao cho hợp. Rõ ràng, Hoàng thượng chẳng có chút kinh nghiệm cung đấu nào cả. Ta vẫn hợp với việc trị quốc hơn là tranh sủng.
Nhưng Hoàng thượng cũng không đợi ta nói thêm. Chàng mỉm cười ôn nhu, nói với Quý phi: “Ái phi ngoan, chớ càn quấy. Chúng ta ra ngoài nói chuyện, đừng làm phiền Hoàng hậu phê duyệt tấu chương.”
Sắc mặt Quý phi sa sầm, cất giọng the thé: “Hoàng hậu nương nương chỉ là phận nữ lưu, sao có thể can dự triều chính!”
Hoàng thượng nghiêm mặt: “Nữ tử cũng có thể gánh nửa bầu trời, Quý phi không được vô lễ!”
Ta thầm thở dài. Quả nhiên là một nữ nhân đanh đá, lại thêm phần tùy hứng. Nàng ta giận dữ nói: “Những gì Hoàng hậu có, thần thiếp cũng muốn!”
Ta ngẩng đầu, không kiềm được đáp: “Ngươi có thể làm được gì?”
Nói xong mới nhận ra lời lẽ hơi kích động. Sắc mặt Quý phi tối sầm, bẻ ngón tay bắt đầu liệt kê tài nghệ của mình…