Chương 42
Tối đó, khi đang gõ laptop, Từ Mạc Đình dừng lại một chút.
Ánh mắt anh hơi trầm, giọng nói nhàn nhạt:
“Bộ phim hôm qua thế nào?”
Trương Tề than thở:
“Tôi chỉ muốn nói… bạn chị dâu đúng là nữ hán tử đích thực!
Phim chỉ cần có hai thằng đàn ông nhìn nhau quá hai giây, là mấy cô ấy gào lên như vỡ sân vận động luôn!”
Sau bữa tối hôm ấy.
Tuy đã từng sống ở nước ngoài một thời gian, nơi chuyện nam nữ qua lại vốn chẳng có gì lạ, nhưng trong thâm tâm, Từ Mạc Đình vẫn luôn là người truyền thống, nghiêm cẩn, chung thủy với tình cảm. Anh không phải kiểu đàn ông thích liếc mắt đưa tình; đã xác định rồi thì sẽ kiên định đến cùng. Trong quan niệm của anh, điều đó chẳng có gì không tốt – mỗi người đều có quỹ đạo riêng, còn anh chỉ đơn giản là đã chọn, thì sẽ bước đi đến cuối con đường ấy.
Anh đặt chùm chìa khóa lên bàn, ngẩng đầu nhìn người vẫn còn đứng dựa cửa:
“Em định đứng ở đó mãi à?”
“Không có mà.” An Ninh mỉm cười, hai tay giấu ra sau lưng, bước từng bước chậm rãi vào phòng. Chết rồi chết rồi, lần này tiêu đời thật rồi… Cô vừa nãy… vừa chủ động hôn anh? Lại còn giữa thanh thiên bạch nhật, bao nhiêu người nhìn thấy – rõ ràng là lên cơn mất trí rồi!
Đây là lần đầu tiên cô bước vào căn hộ của anh. Căn phòng cực kỳ sạch sẽ, ngăn nắp. Trên sàn trải thảm lông màu kem, giữa phòng khách là một giá sách nhỏ gọn, đơn giản mà tinh tế. Bộ sofa màu nhạt kết hợp với thảm khiến cả không gian vừa trang nhã vừa thoáng đãng. Phòng ngủ và bếp theo kiểu mở, mọi thứ gọn gàng đến từng chi tiết. Đúng là một người tỉ mỉ đến từng hơi thở…
Còn đang ngẩn người quan sát, cô liền thấy anh cởi bỏ chiếc áo khoác đen. An Ninh trố mắt – rồi lập tức đỏ mặt. Trời ơi… dáng người cũng đẹp quá đi mất… da còn tốt nữa… không không không, mình đang nghĩ gì thế này?!
“Anh… anh cởi áo làm gì vậy?” cô ấp úng.
Anh khẽ cau mày, bình thản đáp:
“Anh không thích trên người có mùi dầu mỡ.”
Nói rồi, anh lấy từ giường một chiếc sơ mi trắng, thong thả mặc vào.
Xong rồi, anh ấy thuần khiết, còn mình… không thuần khiết nữa rồi…
Ai ngờ, người kia lại khẽ cười:
“Em nghĩ anh định làm gì?”
“Không… không có nghĩ gì hết.” Câu này, tuyệt đối là từ tận đáy lòng.
Anh nhìn cô, môi cong nhẹ. Cô lập tức lấy lại tinh thần, vội nói:
“Anh làm việc đi, em ngồi bên cạnh đọc sách, sẽ không làm phiền đâu.”
Từ Mạc Đình không nói thêm, mở laptop, chuyên tâm vào công việc.
Kim đồng hồ lặng lẽ trôi. Trong không gian tĩnh mịch ấy, có một thứ yên bình đặc biệt bao phủ quanh họ.
An Ninh tiện tay lấy một quyển Chính trị quốc tế từ giá sách. Lúc đầu đọc khá chăm chú, nhưng chỉ một lát sau cô đã thấy chán, bắt đầu lén quan sát anh trong ánh đèn dịu. Bóng anh in trên tường thật đẹp, đường nét sắc sảo, dáng ngồi trầm tĩnh. Khi anh cúi đầu viết, nét bút mạnh mẽ, nhanh gọn mà vẫn tao nhã.
Cô nhìn đến ngẩn ngơ, rồi chẳng biết từ khi nào đã cầm bút vẽ linh tinh lên tờ giấy nháp…
“Em đang làm gì thế?” – giọng anh vang lên.
“Em… em có làm gì đâu mà.”
Anh khẽ cười, hàng mi rũ xuống, giọng chậm rãi:
“Thế em đang nhìn gì?”
“Em cũng đâu có nhìn.” Cô cúi đầu, nghiêm túc lật sang trang mới.
Ngay lúc ấy, không khí trong phòng dường như chuyển động – thứ tĩnh lặng ấy bỗng chao nhẹ. Khi cô ngẩng đầu lên, anh đã đứng ngay trước mặt.
An Ninh sững người, chưa kịp phản ứng thì anh đưa tay vén nhẹ mái tóc đang rủ trước trán cô.
Cô gượng cười, cố tỏ ra bình tĩnh:
“Anh… làm việc xong rồi à?”
Anh không đáp, ánh mắt chỉ dừng nơi cô, bàn tay dọc theo đường viền khuôn mặt chậm rãi trượt xuống – từ đuôi mắt, qua gò má… rồi dừng lại trên môi.
Khi đôi môi anh khẽ chạm vào môi cô, An Ninh khẽ run.
Từ Mạc Đình nhíu mày. Anh biết rõ, cô chưa quen với những cảm xúc quá mãnh liệt. Anh luôn tự nhủ phải kiềm chế, phải nhẹ nhàng, không thể vội vàng. Nhưng giờ đây, chỉ cần cô ở gần như thế này, anh đã thấy việc “không động lòng” là điều bất khả thi.
“An Ninh,” anh khẽ nói, giọng trầm thấp như lời mời mọc, “có muốn hôn anh không?”