Chương 18
Bữa tiệc kéo dài gần hai tiếng, khi mọi người đứng dậy chuẩn bị ra về, anh lớp phó vẫn hăng hái đề nghị:
“Đi hát K tiếp đi, hiếm khi gặp lại mà!”
An Ninh thật sự khâm phục sức bền của anh ta, đang chờ xem có ai phản đối, nào ngờ cả nhóm lại đồng thanh hưởng ứng, ai nấy đều phấn khởi.
“Em…” An Ninh vừa định tìm cớ thoái thác thì một cô bạn cùng lớp đã khoác tay cô, cười nói:
“Đi đi, An Ninh. Hiếm lắm mới có dịp! Mình nhớ hồi trước cậu hát hay lắm mà!”
Hát hay ư? Theo lời của Tường Vi thì cô thuộc loại… năm âm không trúng một.
Nhưng An Ninh vốn không biết cách từ chối người khác, nhất là con gái. Cô còn đang do dự thì cách đó không xa, người đàn ông cao ráo, một tay đút túi quần, vừa trò chuyện cùng mấy bạn học vừa nhàn nhã quay đầu lại, giơ tay ra hiệu với cô.
Là Từ Mộ Đình.
An Ninh khẽ lẩm bẩm:
“Anh không định quăng luôn cho tôi một khúc xương à?”
Cô bạn đứng cạnh nghe vậy, ngẩn người nhìn cô, nhất thời chẳng biết đáp gì.
Lúc này, bạn học W tiến lên chặn lại:
“An Ninh, cậu về trường à?”
“Ừ.”
“Để mình đưa cậu về nhé? Nhà mình ngay gần đại học X thôi.”
“À… không cần đâu, cảm ơn cậu.”
An Ninh cũng cảm nhận được chút “quan tâm đặc biệt” của W, nên càng không muốn làm phiền.
W liếc nhìn về phía xa, nơi Từ Mộ Đình đang đứng, giọng trầm xuống:
“Mình cứ nghĩ… cậu sẽ chọn học ở một trường xa thành phố hơn.”
An Ninh nghiêng đầu, khó hiểu:
“Tại sao chứ?”
“Lúc đó… gia đình cậu—”
“An Ninh, đi thôi.”
Giọng nói thấp trầm của Từ Mộ Đình vang lên, ngắt lời cả hai.
An Ninh hoàn toàn không để ý rằng đây là lần đầu tiên anh gọi thẳng tên cô. Cô chỉ nhanh chóng nắm lấy cái cớ để rút lui:
“Anh ấy gọi tôi rồi, tạm biệt nhé.”
Khi cô bước nhanh về phía anh, lại có hai người bạn khác tới xin số điện thoại của Từ Mộ Đình. An Ninh đợi một lát, cảm thấy hình như… cô cũng chẳng có lý do gì để chờ.
“Điện thoại của em đang reo.” Anh nhắc cô, giọng bình thản, chẳng giống chút nào người vừa nửa ra lệnh nửa dụ dỗ cô đi cùng.
An Ninh chậm rãi lôi điện thoại ra khỏi túi – là cuộc gọi từ anh họ.
Cô định bước ra xa để nghe, thì giọng anh vang lên:
“Nghe ở đây đi, sắp đi rồi.”
Bất lực, cô đành bắt máy. Đầu dây bên kia là giọng điệu trách móc:
“Cuối tuần này hẹn đến nhà lấy đồ, sao em lại không ở nhà?”
“Em quên mất rồi… xin lỗi anh. Em không về nữa đâu, đồ ở trong phòng em, cửa không khóa, anh vào lấy nhé.”
Khi cô vừa cúp máy, quay đầu lại, hai người bạn đứng gần đó đều nhìn cô cười đầy ẩn ý. Một người hỏi trước:
“An Ninh, là bạn trai à?”
“Không phải đâu…”
Cô gái kia cũng phụ họa đùa vài câu khiến An Ninh dở khóc dở cười.
Chỉ có Từ Mộ Đình là người duy nhất không hề có phản ứng gì – như thể chẳng nghe thấy.
Anh lớp phó lại chạy tới xác nhận lần nữa:
“Không đi hát thật à? Từ Mộ Đình là người bận bịu thì thôi, nhưng An Ninh, cậu cũng không đi sao?”
An Ninh chỉ biết thở dài:
“Chẳng lẽ tôi trông nhàn rỗi đến vậy sao?”
Lúc này, Từ Mộ Đình hơi mỉm cười, đáp thay cô:
“Chi phí hát hò để tôi trả. Chúng tôi đi trước.”
Còn chưa kịp để lớp phó buông lời trêu chọc, An Ninh đã bị anh nhẹ nhàng khoác vai, dắt đi ra ngoài.
Chiếc taxi lăn bánh, dần khuất khỏi ánh đèn nhà hàng.
Phía sau, có ai đó cảm khái:
“Đúng là phạm vi sở hữu của Từ Mộ Đình – ai chạm vào, chết không cần xét xử.”
Tiếng cười vang lên xen lẫn vài tiếng thở dài, mỗi người đều mang theo cảm xúc riêng – năm sáu năm trôi qua, mỗi người đều có những điều chưa thể nói hết.