Chương 10
Buổi tối hôm đó, An Ninh trò chuyện với mẹ thêm một lúc. Đúng lúc đó, Tường Vi nhắn tin cho cô qua mạng.
Lý phu nhân trông đã có vẻ buồn ngủ, vừa ngáp vừa dặn con gái:
“Ngủ sớm đi nhé,” rồi mới quay về phòng nghỉ.
Trên màn hình, Tường Vi nhắn: Tường Vi: “Lại đang đọc mấy thứ tà môn tạp đạo gì đấy hả?”
An Ninh: “Đang ăn vặt.”
Tường Vi: “Béo đi, cố mà béo thêm vào!”
An Ninh: “Tớ ăn phấn hoa, hình như là để giảm cân thì phải.”
Tường Vi: “Ăn cái thứ đó làm gì?! Ngoan nào, mau đi ăn thịt đi, đi, đi mau!”
An Ninh: “Chiều nay tớ thấy có một bà cụ cõng trên lưng cả bao to toàn mật ong với phấn hoa, đi dưới trời mưa. Tớ thấy tội nên mua giúp một lọ mật và một lọ phấn hoa. Đã mua rồi thì phải ăn, bỏ phí thì không hay.”
Tường Vi: “Chậc, được rồi. Nói vào chuyện chính, Giang Húc hôm nay kể với tớ một chuyện. Cậu ta nói tối qua thấy cậu đi ăn cùng một chàng trai.”
An Ninh: “^_^ Sư huynh thật tinh mắt.”
Tường Vi: “Cậu ta nói người đó là sinh viên khoa Ngoại giao, là một nhân vật kiểu rồng thần thấy đầu không thấy đuôi. Tớ hỏi cậu từ bao giờ lại trêu chọc đến một nhân vật như thế?”
An Ninh: “Ừm, tớ cũng đang nghĩ đây… là từ bao giờ nhỉ…”
Tường Vi: “…”
Tường Vi: “Thôi bỏ đi. Tuần sau thi hát rồi, cậu thấy tớ nên chọn bài nào?”
An Ninh: “Hai con bướm?”
Tường Vi: “Rồi tớ múa thêm một vòng múa dân gian cho đủ bộ à? Này, cậu có thể nghiêm túc mà đưa ra gợi ý được không hả?!”
An Ninh mỉm cười nhìn biểu tượng cảm xúc hung dữ nhảy lên trong khung chat, ánh mắt vô tình liếc sang chiếc điện thoại trên bàn. Cô do dự một lát rồi cầm lên, gõ một dòng tin nhắn: “Anh thích nghe loại nhạc nào?”
Gửi xong, cô mới giật mình… ơ, chẳng phải như vậy là đang cố dò ý giám khảo sao?
Cô định giả vờ như chưa từng gửi gì thì điện thoại liền đổ chuông. An Ninh ngập ngừng một giây, rồi nhấn nghe.
“…Alo?”
Giọng nói trầm thấp, êm dịu của anh vang lên trong ống nghe: “Chưa ngủ à?”
An Ninh đáp, giọng nhỏ nhẹ: “Ừm, đang định ngủ đây.”
Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nữ dịu dàng, sau đó anh khẽ nói: “Chờ anh chút.”
An Ninh chớp mắt. Thực ra nói “tạm biệt” luôn bây giờ cũng được mà…
Trong lúc chờ, cô lại liếc sang nhóm chat của bạn bè.
Tường Vi: “Spice girls hot, spice girls hot, spice girls spice girls hot hot hot!!”
Mao Mao: “==!”
Tường Vi: “Ồ? Mày hiểu à? Tao còn định dịch cho mày cơ đấy.”
Mao Mao: “==! Cái ký hiệu này là tao không hiểu đấy.”
Tường Vi: “Không hiểu thật à?”
Tường Vi: “Là mấy cô gái cay nồng, mấy cô gái cay, mấy cô gái cay cay cay!”
Mao Mao: “==!”
Tường Vi: “Trời ơi, tiếng Trung mà cũng không hiểu à?!”
An Ninh bật cười thành tiếng. Ngay lúc đó, giọng nói quen thuộc lại vang lên bên kia điện thoại:
“Em có nộp hồ sơ xin tham gia đề tài nghiên cứu học thuật đặc biệt của trường không?”
An Ninh ngẩn ra — sao anh lại biết chuyện này? Rõ ràng hôm qua cô mới vừa nộp đơn ở chỗ giáo sư hướng dẫn, mục đích chỉ là để kiếm thêm vài tín chỉ, học hỏi thêm một chút kiến thức, tích lũy kinh nghiệm… Nói đơn giản là để đỡ phải lên lớp nhiều quá mà thôi.
Cô hơi chột dạ nhưng vẫn trả lời rất đứng đắn:
“Ừm… em chỉ muốn học thêm chút kiến thức thôi…”
Anh ngắt lời cô: “Tìm được người cùng hợp tác chưa?”
“Có hai bạn học cùng làm chung ạ…”
Từ Mặc Đình khẽ trầm ngâm: “Anh biết rồi.”
“…”
Biết rồi là sao chứ? – An Ninh bỗng thấy mình lạc hậu, chẳng hiểu gì cả.
Sau đó, khi trò chuyện cùng chị họ, cô hỏi: “Chị này, có khả năng nào trên đời lại tồn tại một người vừa đẹp trai vừa thông minh… lại thích em không?”
Chị họ: “Không có khả năng.”
An Ninh: “…”
Chị họ: “Trừ khi thông minh quá hóa hồ đồ.”
An Ninh: “…………”
Chiều Chủ nhật, An Ninh trở lại trường. Vừa bước vào ký túc xá đã bị Tường Vi lôi đi mua quần áo.