Lời tựa
Lời Tựa (Tiền Ngôn)
1.
Em rất xin lỗi vì không kìm lòng được mà viết thư cho anh, em biết điều này có thể sẽ gây phiền phức cho anh. Xin lỗi anh, chỉ là em… thấy nhớ anh.
Nếu anh không muốn đọc tiếp, cứ vứt nó vào thùng rác cũng không sao. Nhưng em vẫn cứ tự huyễn hoặc rằng anh đã đọc, bởi vì như thế em sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Hai hôm nay, dạ dày của em cứ liên tục đau, đã đau ròng rã cả ngày lẫn đêm. Em cứ mong nó đau mãi rồi sẽ tự khỏi.
Gần đây em rất bận, tuy có được nghỉ ngơi đôi chút khi ăn trưa, nhưng em vẫn thấy mệt mỏi đến mức khó thở. Lúc nghỉ trưa, em dắt Edward ra ngoài tản bộ. Em đã đợi anh ở đó rất lâu mới nhìn thấy anh, đây là khoảng thời gian vui vẻ nhất trong ngày của em.
Hôm nay anh bận không?
Em rất nhớ anh.
Thủy Quang, tháng Ba năm 2007
2.
Anh có đọc thư không? Chắc là đọc rồi, đúng không? Em rất hồi hộp. Hễ nghĩ đến việc có lẽ khi đọc thư anh sẽ thoáng nghĩ đến em, dù chỉ là vài giây thôi, em đã vui mừng khôn xiết.
Hôm nay anh mặc chiếc áo len trắng rất đẹp.
Em không theo dõi anh đâu, chỉ là… em vô tình đi ngang qua đó. Sáng nay gặp được anh, khiến tâm trạng em tốt hẳn lên cả ngày.
Em vẫn nhớ anh.
Thủy Quang, tháng Ba năm 2007
3.
Hôm nay em thấy cơ thể không được khỏe, phải nói là mấy tháng nay đều cảm thấy không tốt. Tâm trạng rất sa sút.
Em có thể sẽ rời khỏi nơi này một thời gian.
Hôm nay anh trải qua có thuận lợi không?
Em nghĩ, chắc chắn là tốt.
Em rất nhớ anh.
Thủy Quang, tháng Mười năm 2007
4.
Em ngồi trong thư viện, ngồi đối diện với anh.
Em thấy anh cầm sách đứng dậy rời đi, em liền vụng về ôm ba lô đi theo sau.
Em bước đi thật nhẹ nhàng, vừa sợ anh nhìn thấy em, lại vừa sợ anh… mãi mãi không nhìn thấy em.
Bây giờ đã là tháng Mười một rồi, gió đêm hơi lạnh. Ánh đèn đường thật mờ ảo, nhưng chỉ cần nó đủ để em nhìn thấy bóng dáng anh, vậy là đủ rồi.
Anh đang nói chuyện điện thoại, giọng nói nhẹ nhàng, dịu dàng biết bao…
Tại sao, em lại đau buồn đến thế?
Thủy Quang, tháng Mười một năm 2007
5.
Vì đêm qua bận rộn quá khuya, nên em dứt khoát đợi đến sáng sớm, viết thư cho anh dưới ánh ban mai.
Ngày mai em phải ra ngoài một thời gian. Anh sẽ nhớ em chứ? Em nghĩ, chắc là không đâu.
Em cứ mặt dày viết những bức thư như thế này cho anh, ít nhiều cũng khiến anh cảm thấy đau đầu phải không?
Vậy nên, trong vài ngày sắp tới, có lẽ anh sẽ được thở phào nhẹ nhõm vì không còn bị những bức thư quấy rầy của em làm phiền nữa.
Thủy Quang, tháng Mười một năm 2007
6.
Hôm nay, em đã đợi rất lâu mà vẫn không đợi được anh. Edward đói rồi, em đành phải đưa nó về.
Anh đã đi đâu vậy? Em đợi anh rất lâu, tay chân đều lạnh cóng hết cả.
Em rất nhớ anh. Đã… quá lâu rồi em không được gặp anh. Thật sự là rất nhớ.
Thủy Quang, tháng Một năm 2008
7.
Em luôn nghĩ, chỉ cần em đứng ở đây nhìn anh, rồi sẽ có một ngày anh sẽ chú ý.
Thế nhưng, có lẽ em đã sai rồi.
Con đường anh đã đi qua, em mãi mãi chỉ giẫm lên dấu chân anh mà bước.
Những lời anh đã nói, em mãi mãi lặp lại trong lòng.
Mà anh, lại không hề biết em đang nghĩ gì.
Thủy Quang, tháng Hai năm 2008
8.
Em muốn từ bỏ rồi, em cảm thấy trạng thái của mình ngày càng tệ đi.
Mối tình đơn phương này quá mệt mỏi.
Anh quá cao cao tại thượng, em nhìn anh luôn cảm thấy rất xa vời, rất xa vời.
Chúc anh… điều gì đây? Đột nhiên em cảm thấy anh cái gì cũng tốt, ngoại trừ việc bị em quấn lấy.
Vậy thì, chúc anh sau này sẽ không bao giờ bị em quấn lấy nữa.
Thủy Quang, tháng Tư năm 2008