Giới Thiệu
“Em hỏi anh sẽ yêu em bao lâu?”
“Cho đến khi tình yêu của anh hóa thành hạnh phúc của em, mãi mãi, đến tận khi chúng ta tóc bạc da mồi.”
…………………
Mối tình đầu của Tiêu Thủy Quang còn chưa kịp nở hoa đã lặng lẽ tàn phai.
Người ấy, từ đó, trở thành nốt chu sa vương mãi trong tim cô, là ánh trăng rằm sáng ngời trên đỉnh đầu, mãi mãi không thể chạm tới.
Thời gian trôi qua, cô vẫn đắm mình trong giấc mộng không thể thành hiện thực ấy.
Cho đến khi một người mạnh mẽ kéo cô ra khỏi lồng kính, buộc cô đối diện với những phong cảnh mà cô từng lướt qua mà chẳng hề hay biết.
Anh nói: “Dù trong lòng em cất giấu bí mật gì, anh chỉ muốn nói với em rằng, em cứ giữ kín bí mật của mình, còn anh, anh sẽ lặng lẽ chở che cho em.”
Anh ngang ngạnh bước vào từng ngóc ngách trong cuộc đời cô, khiến tòa thành cô độc trong lòng cô từng chút, từng chút sụp đổ.
Có lẽ vì đã quen với sự lạnh lẽo quá lâu, cô không từ chối ánh mặt trời ấm áp ấy. Chỉ là, cô sợ ánh nắng quá rực rỡ, đến khi màn đêm buông xuống, cô sẽ chẳng thể nào yên giấc.
Anh và cô, suy cho cùng, cũng giống như câu văn của Trương Ái Linh: anh chỉ là một người đàn ông ích kỷ, còn cô chỉ là một người phụ nữ ích kỷ. Họ yêu nhau, có mất mát, có tìm thấy, có đau thương, có hạnh phúc.
Và cuối cùng, tình yêu ấy như dòng nước lặng lẽ trôi, như biển xanh không gợn sóng.