Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 5

  1. Trang chủ
  2. Đứa Trẻ Không Ai Cần
  3. Chương 5
Trước
Sau

Cứ như thế, một năm trôi qua. Tôi dành dụm được chút tiền, quay về quê mở một tiệm hoa nho nhỏ. Tiệm không quá đông khách, cũng chẳng đến mức ế ẩm vừa đủ để sống yên ổn qua ngày.

Suốt một năm sau khi chia tay, Lâm Kim Xuyên vẫn thường xuyên tới tiệm của tôi. Hắn biết tôi không muốn gặp, nên mỗi lần đến chỉ lặng lẽ mua một bó hoa hồng vàng. Hoa hồng vàng biểu tượng của lời xin lỗi trong tình yêu. Hắn mua hoa xong cũng chẳng mang đi, chỉ đứng chờ nhân viên gói hoa, thỉnh thoảng lại liếc nhìn tôi, ánh mắt như muốn nói điều gì đó. Tôi mặc kệ, không đáp lại. Hắn bèn tìm cách nói chuyện với nhân viên, kể lể đôi chút về cuộc sống hiện tại. Hắn bảo giờ đã tách khỏi gia tộc, tự mở một công ty nhỏ trong lĩnh vực Internet, có khi bận đến mức quên ăn quên ngủ. Hắn nói bản thân chưa từng chịu khổ, nhưng lần đầu được sống tự do, thấy nhẹ nhõm lạ thường.

Rồi hắn lại kể, rằng hắn nhớ bạn gái cũ lắm, từng làm sai nhiều điều, chỉ mong được tha thứ. Nhân viên trong tiệm là một sinh viên đại học gần đó. Con bé nghe hắn kể chuyện mà xúc động đến đỏ cả mắt, còn khuyên hắn:  “Anh tốt như vậy, sớm muộn gì chị ấy cũng sẽ quay lại thôi.”

Tôi nghe xong chỉ muốn chửi thề. Sau đó dặn cô bé lần sau, gặp hắn thì đừng bán hoa nữa. Tiệm hoa của tôi không phục vụ những kẻ đạo đức giả. Đến sinh nhật hắn năm đó, tuyết rơi trắng xóa. Không biết làm sao hắn vẫn mò được đến cửa tiệm. Hắn quàng chiếc khăn len màu nâu chính là cái tôi từng đan cho hắn, chỗ rách nơi mép vẫn còn nguyên.

“Giang Oản,” hắn nói, giọng run run vì lạnh, “em đã đan cho anh chiếc khăn này, còn bánh sinh nhật nữa… sao lại không đưa cho anh?”

“Anh thích lắm, thật đấy.”

Hắn cúi đầu cười, hai gò má đỏ ửng, cầm chiếc bánh sinh nhật nhỏ, khẽ nói: “Thổi nến với anh nhé? Năm nào sinh nhật cũng có em bên cạnh… năm nay không có, anh thấy lạ lắm.”

Tôi không đáp, chỉ lẳng lặng đóng cửa, để mặc hắn đứng ngoài trong gió tuyết. Vài hôm sau, vô tình tôi lướt thấy video hắn đứng dưới nhà, tuyết phủ trắng đầu vai, ngẩng lên nhìn cửa sổ phòng tôi. Người đăng chú thích: “Đẹp trai quá trời, ai nỡ để bạn trai mình đứng dưới tuyết thế này?”

Video nhanh chóng nổi tiếng. Có người cùng thành phố còn phát hiện hắn bị sốt cao phải nhập viện. Ba ngày sau mới xuất viện. Tôi không quan tâm. Chuyện của hắn, từ lâu đã chẳng còn liên quan đến tôi.

Một sáng tháng Hai, trời lạnh buốt, khi mở cửa tiệm, tôi bất ngờ thấy một bé gái tầm ba bốn tuổi đang lục thùng rác tìm đồ ăn. Nó gầy gò, mặc chiếc áo mỏng rách tả tơi, tóc rối tung, mặt mũi lấm lem. Tôi vội kéo nó vào trong, cho ăn chút bánh bao nóng. Hỏi ra mới biết, nó bị một nhóm người chăn dắt ép đi xin tiền, không xin được thì bị đánh, nên đã bỏ trốn. Khi kéo tay áo nó lên, tôi sững người cổ tay đầy vết thương, chỗ da bị mủn, những phần khác trên cơ thể cũng chi chít vết roi.

Tôi bỗng nhớ đến mình ngày bé một đứa con gái không được yêu thương, ngày nào cũng bị đánh. Mùa đông phải giặt quần áo bằng nước giếng lạnh cóng, giặt không sạch cũng bị mắng. Làm vỡ chén thì bị tát. Ngay cả khi không phạm lỗi, chỉ cần cha mẹ bực, tôi cũng thành chỗ trút giận. Họ đánh vào chỗ quần áo che đi, để người ngoài không thấy, vậy là không sợ mất mặt. Nghĩ đến đó, sống mũi tôi cay xè

“Em tên gì? Có người nhà không?”

“Em tên là Tiểu Cửu, không có người nhà…”

Nó vừa ăn vừa run, còn sợ làm bẩn ghế sô pha. Tôi chỉ biết nhẹ giọng dỗ, báo cảnh sát, rồi tắm rửa, xử lý vết thương và mua cho nó một chiếc áo ấm. Cảnh sát đến, liên hệ với cô nhi viện. Họ nói sẽ chăm sóc nó cho đến khi tìm được người thân. Nhưng Tiểu Cửu sợ hãi bám chặt lấy tôi, khóc nức nở: “Chị ơi, em sợ lắm… cho em theo chị được không?”

Tôi muốn giữ nó lại, nhưng người của cô nhi viện nói không thể luật không cho phép. Sau đó, cảnh sát điều tra ra: mẹ nó đã mất, cha mất tích, bị bọn buôn người bắt cóc, may mà đêm đó nó trốn được, nếu không đã bị đánh tàn phế. Tôi thương lắm, nên thường đến thăm nó. Cô nhi viện kể rằng Tiểu Cửu ít nói, hay mơ giật mình khóc đêm, sợ bị đánh. Gặp tôi, con bé lại vui, líu lo: “Chị ơi, các cô bảo em là trẻ mồ côi, phải chờ cha mẹ tới nhận nuôi.”

 “Nhận nuôi là gì hả chị?”

Tôi vuốt tóc nó: “Tức là có nhà, có người chăm sóc em mỗi ngày.”

Nó chớp mắt nhìn tôi, giọng nhỏ xíu: “Chị, chị nhận nuôi em được không? Em ăn ít lắm, em còn có thể xin tiền giúp chị nữa.”

Tôi mím môi, khẽ nói: “Tiểu Cửu, em không phải ăn mày. Và chị… rất muốn nhận nuôi em.”

Nhưng pháp luật không cho phép. Người chưa kết hôn, lại dưới ba mươi tuổi, không đủ điều kiện. Tôi chạy đôn đáo hơn một tháng trời, cuối cùng vẫn không được. Tôi không biết phải nói sao với nó, chỉ có thể mang kẹo đến mỗi lần ghé thăm. Trong ký ức tôi, khi nhỏ, những viên đường phèn bà nội cho là điều ngọt ngào duy nhất. Nhưng Tiểu Cửu không nhận kẹo, chỉ hỏi nhỏ: “Chị không nhận nuôi em được hả?”

Tôi nghẹn ngào, xin lỗi nó. Rồi rời khỏi cổng cô nhi viện, trốn sau gốc cây mà khóc. Lâm Kim Xuyên xuất hiện, chẳng rõ nghe tin từ đâu. Ánh mắt hắn đầy áy náy: “Giang Oản, xin lỗi… tại anh mà em không thể làm mẹ được nữa.”

Hắn ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: “Nếu em thật sự muốn nuôi Tiểu Cửu… mình kết hôn đi. Anh sẽ làm cha con bé.”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 5

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Bìa (2)
Cái Nôi Của Kẻ Thù
Bìamkt
Bé Mikoto không muốn bị ghét!
Bác Sĩ Khâu, Anh Có Phải Đã Thầm Thích Tôi Rồi Không
Bác Sĩ Khâu, Anh Có Phải Đã Thầm Thích Tôi Rồi Không
[21+] Bất Chấp Mà Yêu
[21+] Bất Chấp Mà Yêu
Không Có Tiêu Đề801_20250816002549
Lời Tỏ Tình Mạnh Mẽ
ảnh bìa
Quỷ Vương Độc Phi
Tags:
Hiện Đại, Ngôn Tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz