Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 2

  1. Trang chủ
  2. Đứa Trẻ Không Ai Cần
  3. Chương 2
Trước
Sau

Nhưng vào sinh nhật lần thứ hai mươi ba của hắn, khi tôi mang bánh kem và chiếc khăn quàng cổ tự tay đan đến tặng, tôi nghe thấy cuộc trò chuyện của hắn với bạn thân. Bạn hắn cười nói: “Cậu theo đuổi Giang Oản hai năm rồi đấy. Lần này nghiêm túc hả? Đừng nói là định cưới nhé?”

Giữa tiếng “lách cách” của chiếc bật lửa, Lâm Kim Xuyên đáp chậm rãi:  “Cô ấy ngoan, lại xinh, chỉ tiếc thân phận không tương xứng.”

Tôi đứng ngoài cửa, cả người lạnh buốt.  Bạn hắn vỗ vai hắn cười:  “Biết ngay mà, thiếu gia Lâm Kim Xuyên làm sao cưới nổi cô gái nghèo rớt mùng tơi ấy. À, nghe nói cậu sắp đính hôn với Tống Lai Âm– thiên kim nhà họ Tống phải không?”

Hắn chỉ khẽ “ừ”.

Tôi siết chặt món quà trong tay chiếc khăn quàng màu nâu tôi đã đan gần một tháng, ở góc khăn còn thêu tên hắn.  Sáng nay tôi vừa đi khám thai, kết quả: 5 tuần.  Tôi từng mỉm cười nghĩ rằng đứa nhỏ sẽ là minh chứng cho tình yêu của chúng tôi. Nhưng giờ đây, tất cả trở nên buồn cười. Tôi ném chiếc hộp quà vào thùng rác.

Về sau, khi hắn hỏi: “Quà sinh nhật của anh đâu?”

 Tôi chỉ cười, “Anh có thiếu thứ gì đâu. Em không chuẩn bị.”

Hắn ôm eo tôi, cười nhẹ: “Không sao, có em là đủ.” Tôi nhìn gương mặt hắn dưới ánh đèn, đẹp đến mức hoàn hảo nhưng lòng tôi chỉ thấy buồn nôn.

Tôi quyết định chia tay. Hắn giấu giếm chuyện đính hôn với thiên kim nhà giàu,
còn tôi, giấu việc mình mang thai và lên kế hoạch bỏ đứa bé. Buổi tối trước ngày phẫu thuật, tôi nằm mơ.
Mơ thấy cha mẹ cãi nhau, mơ thấy bà nội nắm tay tôi dặn rằng phải sống hạnh phúc,
mơ thấy đêm tuyết năm nào hắn cõng tôi đi giữa trời lạnh, nói rằng “Cho dù cả thế giới không cần Giang Oản, tôi vẫn cần.”

Tôi tỉnh dậy trong nước mắt, đến bệnh viện, nói dối rằng sẽ đi chơi với bạn.  Nhưng trên hành lang bệnh viện, tôi lại bắt gặp hắn đang ôm Tống Lai Âm, vị hôn thê tương lai, vào khám bệnh.

Tên cô ấy hiện rõ trên màn hình:  [Bệnh nhân số A206 – Tống Lai Âm]

Cô ta mặc chiếc áo bomber sáng nay hắn từng khoác, trên áo còn vương vết máu khô. Mà hắn… người có bệnh thích sạch sẽ, lại không hề để tâm.

Tôi choáng váng, rồi ngất xỉu ngay tại chỗ. Khi tỉnh lại, đã qua giờ phẫu thuật. Tôi vừa cắm truyền dịch, điện thoại reo là hắn, gọi đến hơn mười cuộc. Tôi bắt máy.  Bên kia là giọng trách móc: “Giang Oản, em đi đâu vậy? Sao không nghe điện thoại?”

Tôi nhìn dòng thuốc chảy vào tay, lạnh buốt đến tận tim, hỏi khẽ: “Lâm Kim Xuyên… sau khi tốt nghiệp, anh có cưới em không?”

Đầu dây bên kia im lặng.Tôi khẽ cười, nước mắt lăn xuống. “Vậy thì, chia tay đi.”

Tôi vốn định đợi sau khi bỏ đứa bé, trả lại học phí cho hắn rồi mới nói lời này. Nhưng giờ, tôi không chờ nổi nữa.

“Em nói gì cơ?” – hắn hoảng hốt.

 “Giang Oản, em đang ở đâu? Anh đến đón em!”

Bên ngoài tuyết bắt đầu rơi, lớn như ngày bà nội mất. Chúng tôi gặp lại nhau ở ngã tư đường.
Hắn bước qua dòng xe, đến trước mặt tôi, muốn khoác áo cho tôi, nhưng tôi lùi lại.

Đồ đã cho người khác, tôi không cần. “Giang Oản, em đang giận gì vậy?”

 “Chia tay đi. Anh nghe không hiểu sao, Lâm Kim Xuyên? Chúng ta chia tay.”

“Vì chuyện kết hôn sao? Giang Oản, anh chỉ chưa nghĩ xa đến vậy thôi, chứ anh chưa từng—”

“Anh lừa em.” Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng run nhưng rõ ràng.

“Anh sẽ không bao giờ cưới em. Anh là thiếu gia Bắc Kinh, anh chỉ có thể cưới thiên kim môn đăng hộ đối… như Tống Lai.”

Hắn tái mặt: “Em nghe từ đâu…”

“Hôm sinh nhật anh.” Tôi cười lạnh. “Em nghe hết rồi.”

“Lâm Kim Xuyên, em đã bất hạnh cả đời rồi. Sao anh lại chọn em để đùa giỡn chứ?” Tôi từng tin hắn là người cứu rỗi tôi, là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối này. Nhưng hắn chỉ là một giấc mộng tàn nhẫn.

Hắn siết chặt nắm đấm, khàn giọng nói:  “Anh không thích Tống Lai Âm, nhưng anh phải cưới cô ấy. Giang Oản, người anh yêu là em.”

Tôi cười, nước mắt hòa vào tuyết lạnh. “Anh yêu em, nhưng anh sẽ không cưới em. Thế thì tình yêu đó có ý nghĩa gì?”

Lâm Kim Xuyên nhắm mắt, giọng khàn đặc:  “Giang Oản… đây là vận mệnh của người thừa kế.”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 2

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Bạn Trai Trùng Tên Với Bản Mệnh (FULL)
Bạn Trai Trùng Tên Với Bản Mệnh (FULL)
Chị Em Song Sinh
Chị Em Song Sinh
Bìa Nhũng Cô Bạn Nóng Bỏng Ở Đại Học
[18+] Những Cô Bạn Nóng Bỏng Ở Đại Học
bìa
Thật phiền phức vì bạn thân hồi nhỏ của tôi lại là một đại ma pháp sư!
Bìa (2)
Búp bê phòng ngủ của công chúa
Thanh Xuân Không Hối Tiếc
Thanh Xuân Không Hối Tiếc
Tags:
Hiện Đại, Ngôn Tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz