Chương 14
Sáng sớm ngày hôm sau, tôi và Du Phương đã đến thôn Hoàng Khê, chúng tôi nói với thôn dân thôn Hoàng Khê là làm pháp sư, siêu độ th.i th* nữ bên trong qu//an t.ài.
Thôn dân thôn Hoàng Khê cảm kích chúng tôi đến rơi nước mắt, vô cùng nhiệt tình.
Ban ngày tôi và Du Phương đã chuẩn bị tròn trĩnh cả một buổi sáng.
Mặt trời vừa xuống núi, Du Phương đã khởi động trận pháp, hồ//n phách ẩn náu sâu dưới đất trăm năm lần lượt xé đất chui ra.
Khoảnh khắc bọn họ thoát ra, Bạch Thúy Thúy cũng xuất hiện ngay sau đó.
Nhìn thấy sự că//m h.ận ngút trời trên khuôn mặt Bạch Thúy Thúy, tôi và Du Phương liếc mắt nhìn nhau, thở phào nhẹ nhõm, xem ra chúng tôi đã cược đúng.
Giây phút các hồ//n phách nhìn thấy Bạch Thúy Thúy đều thay đổi sắc mặt tức thì, muốn chui trở về nhưng Bạch Thúy Thúy làm sao có thể cho bọn họ như ý nguyện được.
Bạch Thúy Thúy chỉ khẽ phất tay, đã chặn đứt tất cả con đường lùi của chúng.
Thế nhưng Bạch Thúy Thúy cũng không vội git cht những hồ.n phách kia, dường như cô ta rất hưởng thụ khi thấy dáng vẻ sợ hãi của đám hồ.n phách này.
Bạch Thúy Thúy ngửa đầu cười lớn: “Trời xanh thật có mắt, khi đó các người tà.n sá//t dòng họ người thân của tôi ngay trước mặt tôi, bây giờ, cũng nên đến lượt bọn họ thử cảm giác này rồi.”
Bạch Thúy Thúy lộ//t d.a r.út g.ân từng thôn dân của thôn Hoàng Khê ngay trước mặt những h//ồn phách này, tiếng gào khóc đa.u đớ.n cùng tiếng cầu cứu của thôn dân vang lên liên tiếp không ngừng.
Ông già hôm qua chỉ đường cho chúng tôi bò đến trước mặt chúng tôi, quỳ trước mặt Du Phương nói: “Chàng trai, cứu chúng tôi với, chúng tôi không hề biết tổ tiên đã làm ra những gì.”
Du Phương tỏ ra không đành lòng, nhìn Bạch Thúy Thúy.
Bạch Thúy Thúy chỉ hừ lạnh một tiếng: “Các người vô tội? Người trong tộc thôn nhà họ Bạch chúng tôi năm đó thì không vô tội sao?”
“Ông hỏi thử tổ tiên ông có tha cho chúng tôi không?”
“Các người có thể sống đến hôm nay đều là dùng mạng của người thôn nhà họ Bạch chúng tôi đổi lấy.”
Những hồ//n phách kia nhe nanh trợn mắt, ra sức muốn thoát khỏi sự kiềm chế của Bạch Thúy Thúy, thế nhưng đều chỉ tốn công vô ích, chỉ có thể trơ mắt nhìn Bạch Thúy Thúy đi//ên cuồ.ng tà.n s//át con cháu đời sau của mình.
Cuối cùng có oa.n hồ.n không chịu được nữa mà quỳ trên đất đa.u đớ.n khóc lóc nói mình sai rồi, thế nhưng hối hận cũng đã muộn.
Cảnh tà.n s//át này kéo dài tròn 5 tiếng đồng hồ.
Xá//c ch*t trải khắp đồng, tiếng ai oán đầy trời.
Cho đến khi Bạch Thúy Thúy git cht người cuối cùng của thôn Hoàng Khê mới dừng lại.
Sau đó Bạch Thúy Thúy đã bó.p n.át hồ//n phách của đám người đó, khiến bọn họ mãi mãi không được siêu sinh.
Nỗi că.m hậ.n vượt trăm năm này, cuối cùng hôm nay cũng đã giải quyết trọn vẹn.
Bạch Thúy Thúy cúi gập người với tôi và Du Phương, sau đó biến mất không thấy đâu nữa.
(Hoàn)