Chương 8
- Trang chủ
- Để Được Ăn No, Ta Gả Cho Tân Đế
- Chương 8 - Chương 8: Công Khai Sủng Thê – Cả Triều Chấn Động
Sau vụ “bánh mật ong lòng đỏ trứng”, cả phủ Lệ Vương đều ngầm hiểu:
Bất kỳ thứ gì Vương phi làm, đều là vật cấm động.
Ngay cả mèo trong viện cũng biết điều hơn, không dám bén mảng lại gần bàn bếp.
Nhưng dân tình ngoài phủ lại không hề hay biết.
Một ngày nọ, trong phiên chầu, một đại thần già gan to bằng trời, dâng tấu:
“Thần nghe nói, Lệ Vương phi xuất thân dân thường, chẳng có công danh, chẳng biết chữ, thật sợ làm mất thể diện hoàng gia…”
Cả đại điện im phăng phắc.
Không khí lạnh đến mức có thể đông tuyết giữa hè.
Dụ Chiêu ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu không đáy.
Hắn không quát, không giận, chỉ nhẹ giọng:
“Thể diện của bản vương, từ nay chỉ do một người định đoạt.”
“Người đó là…”
“Vương phi của ta.”
Âm thanh như sấm giữa trời quang.
Đám đại thần rụt cổ, lén liếc nhau, không ai dám ho he thêm nửa chữ.
Hắn đặt tấu chương xuống, giọng nhàn nhạt như gió xuân nhưng lại mang lực khiến người run:
“Ngươi chê nàng không biết chữ? Vậy ban thư viện của phủ cho nàng học. Mỗi ngày, Thái phó đến dạy.”
“Ngươi chê nàng không có công danh? Ta lập riêng học viện Lệ Hoa, để nàng làm chủ quản.”
“Còn ai dám chê, cứ đến phủ ta. Bản vương sẽ ‘tiếp’ từng người.”
Cả điện cúi rạp đầu, chỉ nghe tiếng tim đập dồn dập.
Từ ngày đó, tin “Lệ Vương công khai sủng thê đến mức dọa cả triều” lan ra như lửa cháy rừng.
Trong phủ, Trúc Linh vừa học vừa ngáp, tay cầm bút viết nguệch ngoạc.
“Vương gia, chữ này ta viết xấu lắm hả?”
Dụ Chiêu ngồi cạnh, nghiêm túc như chấm bài thi:
“Không xấu.”
“Thật hả?”
“Ừ. Giống ta hồi nhỏ.”
Cậu bật cười: “Thế hồi nhỏ ngươi cũng viết nguệch ngoạc vầy à?”
“Không. Ta không viết chữ.”
“Ơ?”
“Ta chỉ thích ngươi.”
“…”
“Dụ Chiêu, ngươi nói chuyện có thể đừng… ngọt đột kích thế được không? Ta chịu không nổi!”
“Không chịu nổi thì dựa.”
“Dựa vô đâu?”
“Ngực ta.”
“…”
“Thật đó, dựa đi.”
Trúc Linh đỏ mặt, nhưng vẫn bị hắn kéo nhẹ về phía mình.
Đầu cậu dựa lên vai hắn, nghe tim hắn đập đều, vững và ấm như mái nhà.
“Ngươi không thấy ta phiền sao?”
“Phiền?”
“Ừ, ta nghịch, nói nhiều, lại không biết gì cả…”
Dụ Chiêu đặt bút xuống, tay khẽ siết vai cậu.
“Linh Nhi.”
“Dạ?”
“Trên đời này, có rất nhiều người khiến bản vương mệt, nhưng chỉ có một người khiến ta muốn ở bên.”
Cậu ngẩn người, rồi khẽ mỉm cười.
“Vậy ngươi định sủng ta đến khi nào?”
“Hết đời.”
“Còn sau đời thì sao?”
“Ta tìm ngươi.”
Trúc Linh khựng lại, trong mắt ánh nước long lanh.
“Ngươi đúng là… hết thuốc chữa rồi.”
“Ừ, ngươi chính là thuốc của ta.”
Chiều hôm đó, cả kinh thành dậy sóng.
Tin lan khắp phố: “Lệ Vương tự tay bày yến trong phủ, mời bá quan đến, chỉ để chúc mừng Vương phi học được… chữ ‘Chiêu’ đầu tiên!”
Bá quan: “???”
Thái phó: “Bệ… à không, Vương gia, chỉ một chữ thôi mà—”
“Không chỉ một chữ.” Dụ Chiêu đáp, mắt nhìn người đang cười rạng rỡ bên bàn. “Là chữ viết bằng lòng.”
Trúc Linh cười đến cong mắt, giơ tờ giấy lên:
“Ta viết được rồi nè! Dụ Chiêu!”
Cả phủ ngẩn ra.
Vị Vương gia vốn lạnh như băng tuyết giữa tháng chạp, vậy mà giờ lại mỉm cười dịu dàng, mắt tràn cưng chiều như xuân về.
Hắn đứng dậy, đích thân đón lấy tờ giấy, nâng như trân bảo.
“Đẹp.”
“Xấu mà.”
“Đẹp nhất trần gian.”
Rồi, ngay trước mặt bao người, hắn cúi xuống, khẽ hôn lên trán cậu.
“Thưởng cho ngươi.”
Bá quan: “!!!”
Thái phó suýt ngất, ngự sử suýt rơi quạt, còn toàn bộ phủ Lệ Vương… vỡ òa như sấm mùa hạ.
Từ hôm đó, khắp Đại Chu đều biết:
Lệ Vương từng nổi danh lạnh lùng tàn nhẫn, nay đã hóa thành Lệ Vương sủng thê cuồng – chỉ cần ai nhắc đến Vương phi, là hắn cười như gió xuân.
Đêm xuống.
Trong sân phủ, đèn lồng đung đưa, mùi hoa sen thoảng qua.
Trúc Linh tựa vào lan can, nhìn hồ nước lấp lánh ánh trăng.
Dụ Chiêu bước đến sau, phủ áo choàng lên vai cậu.
“Lạnh.”
“Không lạnh đâu.”
“Ta sợ ngươi cảm.”
“Cảm gì?”
“Cảm lòng ta.”
Cậu bật cười, khẽ quay lại.
“Ngươi nói mấy câu kiểu đó mãi, ta thành người si mất thôi.”
“Vậy si đi. Ta chịu trách nhiệm.”
Hai người nhìn nhau, rồi cùng cười.
Tiếng cười hòa trong gió, nhẹ như hạnh phúc.
Cả thế gian dường như lùi xa, chỉ còn lại hai bóng người đứng cạnh nhau dưới trăng.
Một vị vương từng tàn nhẫn, nay chỉ biết cười vì một người.
Một tiểu phi vô tâm, lại khiến triều đình phải nghiêng mình.
Và câu chuyện của họ, chỉ mới bắt đầu – trong mùi bánh ngọt và ánh trăng bạc, nơi tình yêu nhẹ nhàng mà vững bền như lời thề:
“Cả đời này, ta chỉ yêu mình ngươi.”