Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 7

  1. Trang chủ
  2. Để Được Ăn No, Ta Gả Cho Tân Đế
  3. Chương 7 - Chương 7: Lệ Vương Ghen
Trước
Sau
Dù ở hoàn cảnh nào, chỉ cần giữ lòng chân thật, sống tích cực và biết trân trọng những điều nhỏ bé – ta sẽ tìm thấy hạnh phúc

Mấy ngày gần đây, phủ Lệ Vương tràn ngập mùi bánh ngọt. Chỗ nào cũng thấy dấu vết “tội ác” của Trúc Linh — từ nhà bếp, hành lang, đến cả bàn nghị sự của Dụ Chiêu cũng có một đĩa bánh nhỏ.

 

“Vương gia, đây là món mới Linh Nhi làm à?”
Thuộc hạ Cố Lâm cười hỏi, vừa nói vừa định cầm thử.

 

Nhưng bàn tay hắn vừa chạm đũa, đã bị ánh mắt lạnh lẽo của Dụ Chiêu quét qua.
“Không được.”

 

“Ơ… nhưng Vương phi bảo là ai cũng có thể—”

 

“Không. Không ai được.”
Giọng hắn trầm, không cao, nhưng áp lực nặng như núi.

 

Cố Lâm im re, trong lòng than thở:
Vương gia này… sao càng ngày càng giống người đang giữ báu vật thế nhỉ?

 

Còn Trúc Linh, khi nghe tin đó, chỉ chớp mắt ngơ ngác:
“Hở? Ta làm mười phần bánh, chỉ để hắn ăn hết à? Thế là tốn bột biết bao!”

 

Thái giám bên cạnh mím môi cười: “Vương phi, Vương gia nói không muốn người khác động vào đồ của ngài làm.”

 

“Haiz, hẹp hòi thật.”
Cậu gãi đầu, nhưng ánh mắt lại khẽ cong lên. “Thôi được, để ta làm riêng phần cho hắn. Bánh nhân mật ong đi — loại hắn thích nhất.”

 

Chiều hôm đó, Dụ Chiêu trở về phủ, vừa bước vào sảnh đã ngửi thấy mùi hương ngọt ngào phảng phất.
Trúc Linh đang đứng bên bàn, áo vén cao một chút, tay áo dính bột trắng, trên má còn chấm bột như tuyết. Cậu nghiêng đầu nhìn khay bánh, vừa đếm vừa lẩm bẩm:
“Một, hai, ba… đủ rồi! Đĩa này là phần của hắn, còn lại chia cho đám cung nhân…”

 

Dụ Chiêu khẽ nhíu mày, giọng chậm rãi vang lên sau lưng:
“Chia cho đám cung nhân?”

 

Trúc Linh quay phắt lại, suýt đánh rơi cái khay:
“À, Vương gia! Ngươi về rồi! Ta đang—”

 

“Bánh này,” hắn chỉ khay bánh còn nóng, “ngươi định chia cho ai?”

 

“Ờ thì…”
“Cho ai?”
Giọng hắn thấp đi, mang chút lạnh nhạt.

 

“Cho… mấy người trong phủ thôi mà!”
“Bản vương không đủ ăn sao?”

 

“Ơ, sao ngươi giận vậy? Ta chỉ—”

 

Hắn bước tới gần, bóng cao che khuất ánh sáng.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn nửa bước.
“Ngươi biết không, Linh Nhi… Ta không thích chia đồ của mình cho người khác.”

 

Trúc Linh ngẩn ra.
“Mà… bánh cũng là đồ của ngươi à?”

 

Dụ Chiêu nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt sâu như biển:
“Là người làm ra bánh.”

 

“…”
Mặt cậu đỏ hồng.
“Ngươi… ngươi ghen à?”

 

“Có lẽ.”
Hắn nói rất bình thản, như thể đang nói chuyện về thời tiết.

 

“Ghen vì bánh?”
“Ghen vì người.”

 

Một câu đơn giản mà khiến Trúc Linh đơ ra như tượng.
Cậu chớp mắt mấy lần, rồi bật cười:
“Vương gia, ngươi… thật sự là bạo quân nổi danh khắp thiên hạ à? Sao càng lúc càng giống hồ ly vậy?”

 

“Vì chỉ có hồ ly mới biết cách giữ đồ ăn cho riêng mình.”
Dụ Chiêu nói xong, cúi xuống, ngón tay khẽ chấm bột trên má cậu, rồi lau đi.
“Lần sau đừng làm nhiều thế. Mệt.”

 

“Ta quen rồi mà.”
“Vậy thì làm ít thôi, ta không muốn ngươi vất vả.”

 

Trúc Linh ngước nhìn hắn, trong lòng bỗng mềm lại.
Hắn có thể hung dữ với cả triều đình, nhưng chỉ cần nhìn thấy cậu dính bột lên mặt, lại trở nên hiền đến không ngờ.

 

“Được rồi, ta nghe ngươi.”
Cậu cười tươi, rồi giơ một chiếc bánh nhỏ lên. “Ăn thử đi. Loại mới nha, bánh mật ong lòng đỏ trứng.”

 

Dụ Chiêu khẽ há miệng, Trúc Linh cẩn thận đút cho hắn.
Ánh sáng buổi chiều rọi qua cửa sổ, rơi lên hai người — một trầm tĩnh, một rạng rỡ.

 

Hắn nhai chậm rãi, sau đó nói:
“Ngon. Rất ngon.”

 

“Ngon thật hả?”
“Ngon như ngươi vậy.”

 

Trúc Linh suýt làm rơi khay. “Vương gia, ngươi—!”

 

“Ta chỉ nói thật.”
Dụ Chiêu nhìn cậu, giọng khẽ mà ấm như gió xuân. “Ta không biết khi nào bắt đầu, nhưng chỉ cần thấy ngươi, mọi thứ khác đều nhạt đi.”

 

Cậu khựng lại.
Những lời này… không giống trêu chọc, mà thật đến mức tim run.
Một lát sau, Trúc Linh gãi đầu, nói nhỏ:
“Vậy… vậy ta cũng thấy… ngươi nhìn cũng không tệ lắm.”

 

“Không tệ?”
“Ừ… là đẹp.”

 

Dụ Chiêu bật cười, cười khẽ nhưng thật lòng.
“Ngươi đúng là dám nói thẳng.”

 

“Ta có nói dối bao giờ đâu.”
“Phải, Linh Nhi không nói dối.”
“Thì ngươi cũng đừng giả nghiêm nữa. Cười thêm chút đi, trông ngươi đáng yêu lắm!”

 

Lời nói vô tâm ấy khiến hắn khựng lại.
Trong đời hắn, chưa từng có ai dám dùng từ “đáng yêu” để nói về mình.
Nhưng khi nghe từ miệng cậu, hắn lại chẳng thấy giận chút nào. Chỉ thấy lòng nhẹ như mây.

 

Chiều muộn, hai người ngồi trong đình giữa hồ, xung quanh là sen đang nở.
Trúc Linh ngả người lên bàn đá, lười biếng ăn bánh, còn Dụ Chiêu ngồi đối diện, cầm quạt phe nhẹ gió.

 

“Ngươi không ra triều à?”
“Không.”
“Sao lười vậy?”
“Bận.”

 

“Bận gì?”
“Bận nhìn ngươi.”

 

Trúc Linh suýt sặc. “Dụ Chiêu!!”

 

“Gọi ta là gì?”
“Ờ… Vương gia.”
“Không thích. Gọi tên ta.”

 

“Không gọi đâu.”
“Gọi.”
“Không!”

 

Hắn khẽ chống cằm, ánh mắt đầy trêu chọc:
“Không gọi, ta không ăn bánh nữa.”
“Ờ… Dụ Chiêu, ăn đi.”

 

Giọng cậu nhỏ như muỗi kêu.
Hắn cười khẽ, nghiêng người, lấy bánh trong tay cậu, cố tình chạm nhẹ ngón tay vào tay cậu.
Khoảnh khắc đó, cả hai đều dừng lại.

 

Ánh nắng rơi nghiêng, gió mang theo mùi sen thoang thoảng.
Cậu khẽ nói, giọng nhỏ như tiếng mèo:
“Ngươi thật sự thích ta à?”

 

“Không phải thích.”
Hắn đáp, giọng trầm thấp mà dịu dàng.
“Là yêu.”

 

Trúc Linh đỏ mặt, nhưng khóe môi lại cong lên, như bánh vừa chín tới:
“Thế thì… ta sẽ làm bánh cho ngươi suốt đời.”

 

Đêm ấy, trong sân viện phủ Lệ Vương, đèn lồng treo khắp nơi, ánh sáng ấm áp phản chiếu lên khuôn mặt hai người đang cười đùa.
Cả phủ đều biết — Vương gia đáng sợ nhất Đại Chu, đã hoàn toàn bị khuất phục… dưới tay một tiểu Vương phi ham ăn.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 7

5 3 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

[21+] Trốn Ma Lại Gặp Hổ
[21+] Trốn Ma Lại Gặp Hổ
wtkk76vb
Giải Dược
Bìa Đại lão sống thực vật không thể tiếp tục giả vờ nữa
Đại Lão Sống Thực Vật Không Thể Tiếp Tục Giả Vờ Nữa
Ngâm vịnh phong ca
Ngâm Vịnh Phong Ca
Ngập Tràn Tình Yêu
Tình Yêu Ngập Tràn (END)
Bìa yêu ngôn hoặc quân
Yêu Ngôn Mê Quân
Tags:
BL, Cổ Đại, Đam Mỹ, Xuyên Không
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz