Chương 6
- Trang chủ
- Để Được Ăn No, Ta Gả Cho Tân Đế
- Chương 6 - Chương 6: Vương Gia, Đừng Nhìn Ta Như Thế
Buổi sáng trong phủ Lệ Vương, ánh nắng rót qua khung cửa sổ, chiếu lên tấm màn lụa mỏng. Trúc Linh trở mình, mơ màng mở mắt, thứ đầu tiên cậu nhìn thấy không phải là ánh sáng — mà là khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông đang tựa giường, đọc tấu chương.
Dụ Chiêu khoác áo mỏng, tóc đen buông lơi, vài sợi rơi trước trán, khí chất ôn nhu mà cấm dục đến mức khiến người ta muốn phạm tội.
“Vương… Vương gia?”
Trúc Linh bật dậy, kéo chăn lên che kín nửa người, mắt tròn xoe. “Sao ngài vào phòng ta?!”
Dụ Chiêu đặt tấu chương xuống, giọng lười biếng mà trầm ấm:
“Phòng của ngươi? Linh Nhi, đây là phòng của bản vương.”
“…”
Cậu ngơ ngác một lúc, rồi mới nhớ ra — tối qua mình buồn ngủ quá, đi nhầm phòng, còn thấy giường mềm nên leo lên ngủ luôn.
“…Vậy ngươi sao không đuổi ta?”
“Ta có thể?”
Hắn nhướng mày, đôi mắt chứa nụ cười: “Ngươi ôm chăn, miệng còn nói ‘cho ta ăn thêm chút nữa’ rồi ngủ mất. Ta đuổi được chắc?”
“…”
Trúc Linh đỏ bừng mặt. “Ta… ta mơ thôi! Mơ thấy bàn tiệc lớn!”
Dụ Chiêu nở nụ cười, nụ cười hiếm hoi khiến khuôn mặt hắn dịu hẳn đi. “Nếu Linh Nhi muốn tiệc, bản vương cho người chuẩn bị mỗi ngày cũng được.”
“Không cần! Ăn nhiều lại béo!”
Cậu xua tay lia lịa, nhưng ánh mắt lại sáng như sao.
“Nhưng… nếu chỉ một chút bánh ngọt thôi thì…”
“Được.” Dụ Chiêu đáp ngay, không do dự.
Trúc Linh tròn mắt: “Sao ngươi chiều ta thế?”
“Vì…”
Hắn đứng dậy, cúi thấp đầu, hơi thở phả nhẹ bên tai cậu.
“Ngươi đáng để ta chiều.”
Cậu cứng đờ, mặt đỏ như tôm luộc. “Vương gia, đừng nhìn ta như thế…”
“Như thế nào?”
“Như… như thể ta là món điểm tâm ngươi sắp ăn vậy!”
Dụ Chiêu bật cười khẽ, giọng khàn đi:
“Không sai.”
“!”
“Nhưng tiếc là bản vương chưa nỡ ăn đâu.”
Câu nói ấy khiến Trúc Linh chỉ muốn chui luôn xuống chăn. Cậu vùi mặt vào gối, lẩm bẩm:
“Đồ… đồ xấu xa!”
Dụ Chiêu ngồi bên mép giường, lẳng lặng kéo chăn xuống một chút, chọc nhẹ lên trán cậu:
“Dậy đi, điểm tâm sắp nguội rồi.”
“Ta không ăn.”
“Thật?”
“Thật!”
“Bánh sữa đậu hũ, cháo trứng muối, bánh bột nếp nhân hoa lê, còn có nước mật ong hoa quế…”
“…Cái gì?!”
Trúc Linh bật dậy như gió. “Ngươi nói có cháo trứng muối thật à?”
“Ừ.”
“Dụ Chiêu, ta yêu ngươi quá!”
Nói xong, cậu mới nhận ra mình vừa buột miệng — và gương mặt của Dụ Chiêu ngay lập tức tối đi, không phải giận, mà là kiểu ánh mắt sâu đến mức tim run.
“Lặp lại đi.”
“Ơ… cái gì?”
“Câu vừa rồi.”
“Ta yêu… cháo trứng muối?”
“Linh Nhi.”
Hắn cười nhẹ, ánh mắt như dao cạo lướt qua tim người khác. “Không cần giả ngốc. Bản vương nghe rất rõ.”
Cậu muốn phản bác, nhưng nhìn gương mặt hắn — vừa dịu dàng, vừa trầm tĩnh, lại có chút nguy hiểm — liền ngậm miệng. Đành cúi đầu, gắp miếng cháo, vừa ăn vừa lầm bầm:
“Thôi được rồi, ta sai, ta chỉ lỡ lời thôi mà…”
“Không sao.”
Dụ Chiêu chống cằm nhìn cậu ăn, giọng thấp trầm. “Chỉ cần ngươi nói một lần, ta sẽ nhớ suốt đời.”
Trúc Linh phun luôn một ngụm cháo.
“Ngươi đừng có… nói mấy lời đó trong khi ta đang ăn được không! Ta nghẹn chết mất!”
Hắn khẽ cười, lấy khăn lau miệng cho cậu. “Coi kìa, hậu cung mà biết Vương phi ăn uống thế này, chắc họ khỏi ăn mất.”
“Vậy càng tốt, ta được ăn phần của họ!”
“…”
Hắn thật sự không biết nên khóc hay cười nữa.
Cả ngày hôm đó, Dụ Chiêu gần như không rời phủ. Triều chính hắn giao lại cho thuộc hạ xử lý, chỉ quanh quẩn trong viện Trúc Linh.
Thấy cậu đang thử làm bánh mới — “bánh nhân đậu đỏ trái tim” — hắn cũng ghé vào xem.
“Trái tim?” Hắn hỏi. “Hình này có ý gì?”
“Ý là ngọt ngào!” Trúc Linh cười rạng rỡ. “Khi ăn vào phải thấy vui trong lòng!”
“Ồ?”
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt khẽ lóe sáng. “Vậy bản vương có thể nếm thử chứ?”
“Đợi chút đã!”
Trúc Linh hối hả lấy đũa, gắp một miếng bỏ vào miệng hắn. “Thế nào?”
Dụ Chiêu chậm rãi nuốt xuống, đôi mắt không rời cậu.
“Ngọt.”
“Ngọt thật hả?”
“Ừ. Nhưng không bằng người làm ra nó.”
“…”
“Trúc Linh, ta càng ngày càng nghi ngờ, món ngon nhất thế gian… chính là ngươi.”
Câu nói ấy làm tai cậu đỏ ửng.
“Ngươi nói năng kiểu đó, người khác nghe thấy tưởng ta là món ăn mất!”
“Thì đúng rồi.”
“Dụ Chiêu!!”
Cậu tức đến giơ đũa định đánh, nhưng vừa định quơ, đã bị hắn chặn lại — bàn tay to bao lấy tay cậu, rồi thuận thế kéo vào lòng.
Khoảng cách gần đến mức hơi thở chạm nhau.
Trúc Linh ngẩng đầu, vừa chạm vào ánh mắt hắn — liền cứng người.
Ánh mắt đó không còn là đùa giỡn.
Nó mang theo một sự dịu dàng sâu thẳm, khiến trái tim nhỏ bé của cậu như tan chảy.
“Linh Nhi,” hắn khẽ nói, “bản vương không thích dùng lời nói để dỗ ngươi. Nhưng nếu ngươi chịu nhìn thẳng vào ta — ta có thể khiến ngươi tin rằng, ngươi là người duy nhất ta muốn.”
Cậu ngẩn người. Trong mắt hắn, phản chiếu rõ hình bóng mình.
Bất giác, Trúc Linh khẽ cười, nhỏ giọng đáp:
“Thôi được. Nhưng chỉ khi ta được ăn món ngon mỗi ngày.”
Dụ Chiêu bật cười, giọng đầy sủng nịnh:
“Cả thiên hạ này, ta cũng đem cho ngươi ăn được.”
Chiều xuống, trong phủ Lệ Vương vang lên mùi bánh ngọt mới ra lò.
Trúc Linh cắn một miếng, cười rạng rỡ, rồi quay sang thấy Dụ Chiêu đang nhìn mình — ánh mắt dịu dàng đến mức tim cậu loạn nhịp.
“Vương gia…”
“Hửm?”
“Đừng nhìn ta như thế.”
“Như thế nào?”
“Như thể ngươi sắp ăn ta mất…”
Dụ Chiêu khẽ cúi đầu, đôi môi dừng ngay bên tai cậu, khẽ nói:
“Ngươi đoán đúng rồi đấy.”