Chương 3
- Trang chủ
- Để Được Ăn No, Ta Gả Cho Tân Đế
- Chương 3 - Chương 3: Vương phi và nồi canh thần kỳ
Từ ngày Trúc Linh về làm Vương phi, phủ Lệ Vương không còn yên tĩnh như trước.
Thị nữ, thái giám, thậm chí cả quản gia lâu năm đều phát hiện — Vương phi không giống ai cả.
Không thích châu báu, không cần quyền thế, chỉ cần đồ ăn.
Sáng sớm hôm ấy, Trúc Linh kéo tay một tiểu thái giám:
“Ngươi biết chợ Nam Môn ở đâu không?”
“Bẩm… biết ạ, nhưng sao Vương phi lại hỏi…?”
“Ta muốn mua nguyên liệu nấu ăn! Ở đây ăn đồ ngự thiện mãi chán quá!”
Tiểu thái giám suýt ngã. Ai đời lại chán ngự thiện?
Đúng lúc ấy, Dụ Chiêu đi ngang. Hắn mặc áo bào đen thêu vàng, ánh mắt sắc như gươm.
“Ngươi định ra ngoài?”
“Vâng ạ! Ta nghe nói ngoài chợ có rau dại ngon lắm, muốn mua thử nấu canh.”
“…Canh?”
“Phải! Nấu xong cho ngài uống, bổ khí dưỡng thân.”
Trúc Linh nói xong, cười rạng rỡ, hai mắt cong cong như trăng non.
Dụ Chiêu: “…”
Chưa ai dám nói với hắn giọng thân mật đến vậy, mà lại là vì… canh?
Giờ Thìn, đoàn xe nhỏ rời phủ. Trúc Linh ngồi trên xe ngựa, háo hức nhìn ra ngoài.
Phố xá tấp nập, tiếng rao, mùi bánh nướng, mùi thịt xiên…
Cậu suýt nhào xuống.
“Vương phi! Không được mở rèm!” tiểu thái giám hoảng hốt.
“Ta chỉ nhìn thôi mà… ơ kìa, bánh bao nhân thịt hấp mới ra lò kìa!”
Bên ngoài, Dụ Chiêu cưỡi ngựa, nghe thấy tiếng hò reo của cậu, khóe miệng khẽ nhếch:
“Thật sự chỉ vì ăn…”
Chiều về, Trúc Linh hí hửng mang một túi rau dại, vài củ kỳ lạ và một con gà béo.
Trong nhà bếp, cậu tự tay nấu canh, khiến khói trắng nghi ngút, mùi thơm lan khắp sân.
Dụ Chiêu đi qua, dừng chân nhìn.
Hắn chưa từng thấy ai nấu ăn mà mặt lại sáng rỡ như vậy, tóc dính mồ hôi, tay vụng về nhưng động tác rất nghiêm túc.
“Vương phi, ngươi đang… làm gì thế này?”
Trúc Linh ngẩng đầu, mặt dính chút bột:
“Canh bổ khí cho ngài! Tên là Canh Trúc Sinh nha!”
“…Trúc Sinh?”
“Lấy từ tên ta, nghe may mắn chứ?”
“…” Dụ Chiêu không nói nữa, chỉ yên lặng nhìn nồi canh đang sôi.
Đến tối, Trúc Linh bưng ra một chén canh màu vàng nhạt, thơm lừng.
“Ngài nếm thử đi!”
Dụ Chiêu nhìn thoáng qua, vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng vẫn cầm lên uống.
Vị ngọt thanh lan trên đầu lưỡi, hương thơm dịu kỳ lạ.
Hắn khẽ cau mày: “Cũng không tệ.”
“Đúng không? Ta nấu theo công thức riêng đó!”
“Ngươi học ở đâu?”
“Trong trí nhớ kiếp trước. Trước khi chết đói ta từng mơ thấy nồi canh này, chắc ông trời gợi ý.”
Dụ Chiêu im lặng, tim khẽ động.
Trước giờ hắn không tin chuyện kiếp trước kiếp sau, nhưng ánh mắt cậu trong veo quá — như chẳng thể nói dối.
Tối muộn.
Dụ Chiêu ngồi đọc tấu, chợt nghe tiếng bước chân.
Trúc Linh bưng thêm bát canh nhỏ:
“Ngài làm việc khuya, uống thêm chút nữa nha.”
“Bản vương không cần.”
“Uống đi mà, bổ lắm.”
“…Ngươi dám ép bản vương?”
“Không, chỉ muốn ngài khỏe mạnh thôi.”
Nói rồi, cậu đặt bát canh xuống, mỉm cười, rời đi.
Mùi hương nhè nhẹ vương lại, khiến Dụ Chiêu không kìm được mà cầm lên uống hết.
Sáng hôm sau, cả phủ xôn xao:
“Vương gia hôm nay tâm trạng tốt lắm!”
“Thật sao?”
“Còn cười nữa!”
“Không thể nào, Vương gia cười là điềm lành hay điềm dữ vậy trời…”
Mà đúng thật — trong thư phòng, Dụ Chiêu khẽ cong môi, nhớ lại hương vị canh đêm qua.
Có lẽ… hắn đã quen với một Vương phi thích nấu ăn mất rồi.