Chương 2
- Trang chủ
- Để Được Ăn No, Ta Gả Cho Tân Đế
- Chương 2 - Chương 2: Vương gia, bữa sáng đâu rồi?
Buổi sáng đầu tiên sau hôn lễ, Trúc Linh tỉnh dậy trong chiếc chăn lụa mềm mại, mùi thơm của gỗ đàn hương nhẹ bay quanh. Ánh nắng chiếu qua rèm mỏng, rọi lên chiếc bàn tròn nhỏ cạnh giường… nhưng tuyệt nhiên không thấy đồ ăn.
Cậu ngồi bật dậy, tóc rối như tổ quạ, mắt lim dim mà miệng lẩm bẩm:
“Không có cháo? Không có bánh hấp? Không có cơm?”
Nghe xong, thị nữ ngoài rèm suýt té. Ai đời Vương phi vừa mở mắt đã hỏi… “đồ ăn”?
Một giọng trầm trầm vang lên từ cửa:
“Vương phi tỉnh dậy mà không thèm hành lễ với bản vương, chỉ hỏi bữa sáng?”
Trúc Linh quay đầu lại, chỉ thấy Dụ Chiêu trong y phục đen viền vàng, khí thế nặng tựa núi, ánh mắt u ám nhưng lại sáng đến mức dọa người.
— “À, chào buổi sáng, Vương gia.”
— “Bản vương nhớ hình như ngươi vừa trọng sinh?”
— “Ờ thì, cũng gần như vậy.”
— “Trọng sinh rồi mà điều đầu tiên nghĩ đến là… ăn?”
Trúc Linh nghiêm túc gật đầu:
— “Không ăn thì sao sống được ạ?”
Dụ Chiêu: “…”
Vị vương gia nổi danh tàn bạo khẽ bóp trán. Hắn từng nghe nhiều lý do hoang đường để thoái thác lễ nghi, nhưng “ăn để sống” của Trúc Linh quả là lần đầu.
Thị nữ vội dâng bữa sáng — cháo ngọc mạch, bánh tổ yến, cá hấp.
Trúc Linh vừa nhìn đã sáng mắt: “Ôi, đồ ngự thiện thật luôn à?”
Cậu ngồi xuống, gắp một miếng cá, húp một muỗng cháo, rồi quay sang Dụ Chiêu:
“Ngài không ăn sao?”
“Bản vương chưa đói.”
“Vậy để ta ăn giúp ngài nhé.”
“…”
Câu nói ấy khiến căn phòng vốn tĩnh lặng bỗng vang tiếng cười nghẹn của thị nữ, bị ánh mắt Dụ Chiêu quét qua liền im bặt.
Trúc Linh chẳng hề hay biết, vẫn vui vẻ ăn. Mỗi miếng cậu ăn đều biểu cảm phong phú như đang thưởng thức mỹ vị nhân gian, khiến Dụ Chiêu nhìn đến mức khó hiểu.
Từ bao giờ trong phủ lại có người dám ăn ngon miệng đến thế trước mặt hắn?
Buổi trưa hôm đó, Dụ Chiêu triệu mấy quan thần đến bàn việc. Giữa cuộc nghị bàn nghiêm túc, hắn bất chợt nghe bụng ai “ọt ọt”.
Tất cả đồng loạt nhìn nhau — không ai dám thừa nhận.
Một lát sau, Dụ Chiêu về phòng, thấy Trúc Linh đang ngồi bên cửa sổ, tay cầm cuộn giấy vẽ… món ăn.
Cậu nghiêng đầu:
“Ngài về rồi à? Ta đang vẽ cách nướng thịt mà không khói nè.”
“Không khói?”
“Phải, để khỏi bay mùi ra, ngài không thích khói mà.”
“…Ai nói bản vương không thích?”
“Thì hôm qua ngài cau mày khi ta nướng thịt bò khô đó thôi.”
Dụ Chiêu im lặng. Hắn nhớ lại, tối qua quả thật Trúc Linh nướng thịt trong phòng, mùi thơm quẩn mãi khiến hắn… không tập trung nổi.
Cậu bé này, ngây ngô đến đáng sợ.
Tối đó, khi Trúc Linh ngủ, Dụ Chiêu vẫn ngồi đọc tấu chương bên giường. Giữa lúc ánh nến lay động, hắn nghe tiếng cậu nói mớ:
“Thêm miếng bánh bao nhân thịt… đừng cướp của ta nha…”
Khóe môi Dụ Chiêu khẽ nhếch.
Bản vương lần đầu gặp kẻ trọng sinh mà chỉ lo ăn no.
Càng nghĩ, hắn lại thấy buồn cười — và… kỳ lạ là thấy lòng nhẹ hơn.