Giới Thiệu
Sau khi chết đói trong mạt thế, Trúc Linh vừa mở mắt đã xuyên về quá khứ, còn chưa kịp mừng vì thoát kiếp thì bị ban hôn cho Lệ Vương Dụ Chiêu – kẻ nổi danh máu lạnh tàn khốc, người người nghe danh đều sợ hãi.
Người đời than rằng: “Tân Vương phi đúng là xui tận mạng. Còn Trúc Linh lại cảm động đến muốn khóc — khóc vì được ăn no.
Trong hoàng phủ, mỗi bữa cơm đều là sơn hào hải vị, hương vị tuyệt diệu.Từ đó, vị Vương phi nhỏ bé bắt đầu hành trình “vì miếng ăn mà phấn đấu”. Lấy cớ “chăm sóc sức khỏe cho Vương gia” để chế biến món mới. Lấy danh “cầu phúc cho Vương gia” để sai người tìm nguyên liệu hiếm khắp thiên hạ.
Còn Lệ Vương Dụ Chiêu mỗi lần nhìn thấy đôi mắt sáng rực của người kia bên bàn ăn, chỉ biết lạnh giọng hừ một tiếng:
“Lòng dạ không đơn giản.”
Cho đến một ngày, hắn bị nhét miếng điểm tâm vào miệng — nửa miếng còn lại có dấu răng của Trúc \Hắn im lặng… rồi ăn hết.
Từ đó, toàn kinh thành rộ tin: “Vương phi chỉ cần nấu một bữa, Vương gia liền sủng đến trời.”
Khi món ăn do Trúc Linh sáng tạo trở thành quốc bảo, cứu đói muôn dân, mọi người càng tin rằng Vương gia chỉ miệng nói lạnh lùng, chứ lòng thì mềm nhũn.
Nhưng chỉ đến khi nghe Lệ Vương trầm giọng nói bên tai:
“Thì ra Linh Nhi chẳng màng ta, chỉ thèm… đồ ăn của ta?”
Trúc Linh mới biết, bão thật sự bắt đầu từ đây.