Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 33

  1. Trang chủ
  2. Đăng Hoa Tiếu
  3. Chương 33
Trước
Sau

Chương 33: Uy Hiếp

Kha phủ những ngày này đặc biệt náo nhiệt.

Vài ngày nữa là đến sinh thần của Kha đại nãi nãi Tần thị. Khác với Lục thị có xuất thân thấp kém trước kia, phụ thân của Tần thị là Hiệu thư lang của Bí thư tỉnh đương triều.

Mặc dù chức quan của Tần phụ không hiển hách, nhưng xét cho cùng cũng cao hơn dân thường một bậc. Đối với một nhà buôn như Kha gia, có thể kết thân với gia đình như vậy, quả thực là nhặt được báu vật.

Vì thế, toàn bộ Kha gia trên dưới đều đặc biệt chiều chuộng và lấy lòng vị Đại nãi nãi mới về này. Tiệc sinh thần của nàng được chuẩn bị trước nửa tháng.

Vạn ma ma bận rộn cả ngày sắp xếp nguyên liệu làm đồ ngọt sẽ dùng trong tiệc sinh thần. Vạn Phúc cũng tất bật giao phát dụng cụ và chu toàn danh sách khách mời của Kha đại lão gia. Hai người bận rộn xong, trở về phòng đã là nửa đêm.

Vạn Phúc gọi Vạn Toàn rót cho hắn chén nước, gọi hai tiếng không nghe thấy tiếng đáp lại. Vạn ma ma bước ra khỏi phòng ngủ: “Toàn nhi không có trong phòng.”

Lông mày Vạn Phúc nhíu lại, mắng: “Muộn thế này rồi, lại chạy ra ngoài giao du lêu lổng!”

“Chắc là có việc gì đó làm lỡ rồi.” Vạn ma ma biện hộ cho con trai: “Nó đâu phải trẻ con, ông đừng cứ kìm kẹp nó mãi.”

“Thằng hỗn xược này chính là bị bà nuông chiều đến mức không ra thể thống gì!” Vạn Phúc có chút tức giận, nói một câu “Từ mẫu đa bại nhi” (Mẹ hiền sinh con hư), rồi tự mình cởi áo lên giường, nằm xuống ngủ.

Sau khi ngủ hết đêm đó, tỉnh dậy đã là giờ Mão. Vạn ma ma đưa con gái út dậy đi tiểu đêm, mắt nhắm mắt mở nhìn sang phòng bên cạnh. Giường Vạn Toàn trống không, không thấy bóng dáng.

Hóa ra là một đêm không về.

Trong lòng Vạn ma ma có chút bất an. Đợi đến khi Vạn Phúc cũng tỉnh, bà không nhịn được kể lại chuyện này với hắn. Vạn Phúc giận dữ nói: “Chắc chắn là ngủ lại trên giường cô nương ở lầu nào rồi, nó giờ càng ngày càng học thói phóng đãng, đợi nó về xem ta không đánh chết cái hạt giống hạ lưu này!”

Lại đợi thêm gần nửa canh giờ, nha hoàn tiểu đồng trong phủ đều dần dần dậy làm việc, Vạn Toàn vẫn chưa trở về. Trái lại, người gác cổng quen biết đi tới, nhét cho Vạn Phúc một phong thư, nói: “Sáng nay có người nhét ở cổng cho tôi, bảo tôi đưa cho Phúc thúc.”

Vạn Phúc cầm lấy phong thư, không hiểu sao trong lòng đột nhiên dâng lên sự bất an. Hắn bước nhanh về phòng, mở phong thư ra. Vạn ma ma tò mò, vừa chải tóc cho con gái út ngồi trước gương vừa hỏi: “Ai gửi thư vậy?”

Bà hỏi một câu, nửa ngày không thấy Vạn Phúc trả lời, không khỏi ngẩng đầu nhìn, thấy sắc mặt Vạn Phúc trắng bệch, môi run run, cứ như thể bị ai đó chém một nhát.

Vạn ma ma hoảng sợ: “Làm sao vậy?”

Vạn Phúc không nói lời nào, vội vã đi vào phòng trong, lục lọi rương hòm trong nhà. Rương hòm được giấu dưới đáy tủ quần áo, đựng quần áo dày mùa đông, thường ngày ít người động đến. Giờ đây rương hòm bị mở ra, quần áo bên trong bị bới tung tóe, phía dưới cùng trống rỗng.

Vạn ma ma đuổi vào trong phòng, thấy cảnh này, hỏi: “Ông đang làm gì thế? Xảy ra chuyện gì rồi?”

Tay Vạn Phúc bới hai lần dưới đáy rương hòm, sắc mặt càng thêm tái nhợt, chỉ run rẩy môi tức giận nói: “Nghiệt tử… Nghiệt tử!”

Vạn ma ma mù tịt: “Ông phải nói rõ ra!”

Vạn Phúc giận dữ: “Thằng con trai tốt bà dạy dỗ, tối qua đã trộm hai nghìn lượng tô thuế ta thu cho Đại gia đi đánh bạc ở Khoái Hoạt Lâu, không chỉ thua sạch, còn nợ người ta ba nghìn lượng. Người ta nói không giao đủ tiền thì không thả người, viết thư đến đòi tiền đây!”

Vạn ma ma nghe chuyện này, như bị sét đánh. Một mặt trách mắng đứa con bất hiếu làm ra chuyện hoang đường như vậy, một mặt mắng cái Khoái Hoạt Lâu ăn thịt người không nhả xương, cuối cùng lại khóc than số mình khổ. Cuối cùng, Vạn ma ma hoảng hốt nhìn Vạn Phúc: “Ông nó ơi, ông mau nghĩ cách đi, Toàn nhi không thể ở mãi chỗ đó!”

Vạn Phúc vốn đã tức giận đến mức mặt mũi vàng như giấy, lại nghe Vạn ma ma khóc lóc một hồi, càng thêm nổi trận lôi đình. Nhưng hắn lại lo lắng cho con trai. Hắn tổng cộng chỉ có một trai một gái, con trai tuy không nên người, nhưng dù sao cũng là máu mủ của hắn.

Chỉ là số tiền nợ bây giờ quá nhiều, tuy hắn là tiểu đồng thân cận của Kha đại lão gia, nhưng tiền lương hàng tháng Kha gia trả cũng chỉ một lượng bạc mỗi tháng. Trước đây còn có thể vớt vát chút lợi lộc, từ khi Tần thị về nhà, những người làm như bọn họ càng khó kiếm chác.

Đừng nói là ba nghìn lượng bạc, dù có bán hết tất cả gia sản của hắn, cũng không đủ một nghìn lượng.

Huống hồ, Vạn Toàn còn lấy trộm hai nghìn lượng của Kha đại lão gia…

Tiếng khóc của vợ già và con gái nhỏ trong phòng khiến Vạn Phúc đau đầu. Hắn nghiến răng nói: “Đối phương bảo ta đến Khoái Hoạt Lâu đón người, ta đi cầu xin trước, xem có thể hoãn lại ít thời gian không.”

Vạn ma ma liên tục gật đầu.

Vạn Phúc đi được hai bước, lại quay đầu dặn dò: “Đừng khóc nữa! Thằng hư hỏng đó dùng tiền tô thuế của Đại gia, tạm thời chưa bị phát hiện, chuyện này đừng làm rùm beng, tìm cách che đậy nó đi, nếu không chuyện vỡ lở, ta cũng không giữ được nó!”


Vạn Phúc kiếm cớ nói ra ngoài mua giấy lót cần dùng cho cửa hàng của Kha Thừa Hưng, xin nghỉ gần nửa ngày.

Được Kha Thừa Hưng đồng ý, Vạn Phúc liền vội vã ra khỏi cửa.

Trong lòng hắn nặng trĩu chuyện, vừa lo lắng vừa tức giận, một mạch chạy thẳng đến Khoái Hoạt Lâu. Vừa đến cổng Khoái Hoạt Lâu, một tiểu nhị ở cửa đã chặn hắn lại, nói chủ nhân đang đợi hắn ở quán trà bên cạnh.

Vạn Phúc bèn đi đến quán trà mà tiểu nhị chỉ.

Quán trà tên là Trúc Lý Quán, là một phòng trà ở cuối phố Thanh Hà. Tuy nằm giữa chốn phố thị ồn ào, nhưng lại chọn nơi tĩnh lặng giữa náo nhiệt, độc lập tách ra một khu rừng trúc. Phòng trà nằm trong rừng trúc, thanh u nhã tĩnh, bàn ghế đều làm bằng tre tím. Nhìn qua song cửa sổ chạm khắc, trong sân gió nhẹ hiu hiu, tùng trúc xanh tươi.

Vạn Phúc bước vào, thấy căn nhã thất này rất rộng rãi, bên trái sát cửa sổ có một chiếc bàn. Trên bàn đặt một ấm trà tâm sen, hai chiếc chén sứ xanh có nắp, trong đĩa trà sơn đỏ vẽ mai vàng đựng bánh đậu ngọc bích, màu sắc phối hợp vừa vặn.

Dường như là cố ý chờ hắn đến.

Trong phòng không thấy người khác, Vạn Toàn không ở đây.

Vạn Phúc ngồi xuống trước bàn. Vừa ngồi vững, hắn nghe thấy một giọng nữ: “Vạn lão gia đến rồi.”

Trong lòng hắn vốn đã căng thẳng, nghe vậy giật mình, theo bản năng tìm kiếm nguồn phát ra âm thanh. Mới phát hiện bên phải nhã thất này, sau tấm rèm trúc lụa màu xanh treo rủ xuống, lờ mờ hiện ra một bóng người.

Có người đang ngồi sau tấm màn lụa này.

Hắn hoảng hốt một khắc, rồi dần dần bình tĩnh lại, nói: “Không dám nhận là lão gia, tiểu thư là…”

“Con trai ngài nợ ta ba nghìn lượng bạc chưa trả, bất đắc dĩ, đành phải mời Vạn lão gia đến thương lượng.” Người kia từ từ nói.

Lòng Vạn Phúc thắt lại.

Hắn nghe thấy giọng nói của người sau tấm rèm lụa này rất kỳ lạ, mơ hồ là giọng nữ, nhưng không biết có phải vì âm thanh vọng lại của nhã thất, hay vì lý do nào khác, giọng đối phương nghe khàn đục và thô ráp như bị mài bằng cát, nhất thời không đoán ra tuổi tác.

Hắn nhìn xung quanh, dò hỏi: “Xin hỏi Vạn Toàn hiện giờ…”

“Vạn lão gia yên tâm, nó rất tốt.” Giọng đối phương bình tĩnh: “Con trai ngài hiện đang ở một nơi an toàn, đang chờ Vạn lão gia mang tiền đến chuộc.”

Lòng Vạn Phúc hơi thả lỏng, do dự một lát, nở nụ cười làm lành: “Tiểu thư có lòng tốt, cho tiểu tử bất hiếu kia vui đùa. Chỉ là trong nhà bần hàn, nhất thời không thể lấy ra ba nghìn lượng bạc, có thể cho tiểu nhân chậm lại một chút, đón thằng bất hiếu kia về trước, đợi gom đủ bạc rồi đưa đến cho tiểu thư có được không?”

Nghe vậy, trong phòng im lặng một lúc.

Vạn Phúc đang thấp thỏm không yên, nghe thấy người sau rèm trúc mở lời, nàng nói: “Vạn lão gia nghĩ hay lắm, sẽ không phải muốn đón người về trước, rồi tìm cớ dựa vào thế lực Kha gia mà cưỡng chế quỵt món nợ ba nghìn lượng đó chứ?”

Lòng Vạn Phúc chùng xuống, hắn quả thật đã từng nghĩ như vậy. Kha gia tuy không phải quan lại, nhưng hiện tại vì có dính líu đến Thái sư phủ, nói ra ngoài dọa người cũng đủ.

Đến lúc đó, món nợ này, cũng chưa chắc không quỵt được.

Không đợi hắn nói gì, người sau rèm lại cười một tiếng, tiếng cười như ẩn chứa ý mỉa mai nhàn nhạt: “Khoan hãy nói đến việc ngài có quỵt được món nợ ba nghìn lượng hay không, cho dù quỵt được, nếu Kha đại lão gia phát hiện ra hai nghìn lượng tài sản riêng mà con trai ngài đã lấy trộm, e rằng cũng khó tránh khỏi tội chết.”

Vạn Phúc lập tức thất sắc.

Từ khi Tần thị về nhà, Kha Thừa Hưng tổng cộng chỉ có bấy nhiêu tiền riêng. Nếu bị Kha Thừa Hưng phát hiện, Vạn Toàn làm sao thoát được?

Nhưng mà… Cô gái này làm sao biết Vạn Toàn đã lấy trộm tài sản riêng của Đại gia?

Có thứ gì đó lướt qua tâm trí hắn rất nhanh, không kịp để hắn nắm bắt, Vạn Phúc lại nghe thấy đối phương mở lời.

Nàng nói: “Vạn lão gia, bớt lời nhảm đi. Tôi muốn hỏi ngài vài vấn đề, nếu ngài trả lời tốt, tôi sẽ xé tờ khế nợ ngay trước mặt ngài. Nợ nần giữa tôi và con trai ngài sẽ được xóa bỏ.”

Vạn Phúc nghe vậy, mắt sáng lên, không kịp nghĩ kỹ sự khác thường vừa rồi, vội vàng nói: “Tiểu thư cứ hỏi.”

Bóng người trong rèm giơ tay, bưng chén trà lên uống một ngụm, ống tay áo lướt qua mặt bàn, phát ra tiếng sột soạt vụn vặt, khiến lòng người bồn chồn.

Trong sự tĩnh lặng, người con gái cất lời.

Nàng hỏi: “Kha gia tiên Đại nãi nãi Lục thị, có phải bị Đại gia nhà các ngươi sát hại không?”

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 33

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

image-01(hc)
Kết Hôn Với Waifu Của Tôi Ở Thế Giới Khác
Thánh Nữ Bị Lãng Quên Và Sự Sủng Ái Của Điện Hạ
Thánh Nữ Bị Lãng Quên Và Sự Sủng Ái Của Điện Hạ
Hoàng gia tiểu kiều phi
Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi
Cover Trở Thành Thím Nhỏ Của Người Yêu Cũ
Từ Chối Hiến Thận, Tôi Trở Thành Thím Nhỏ Của Người Yêu Cũ
Thanh Thanh Hoài Ca
Thanh Thanh Hoài Ca
Cùng Ai Ôm Ánh Thu Dương
Cùng Ai Ôm Ánh Thu Dương
Tags:
Cổ Đại, Ngôn Tình, Nữ cường, Tình cảm
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz