Chương 22
Ta dọn cỏ trên m/ộ, nhìn trên bia m/ộ viết – Hoắc Hoài Doanh chi mẫu, đột nhiên có chút hối h/ận.
Nên viết Vệ D/ao mới đúng.
Tên của ta, không tốt.
Ta đang nghĩ ngợi, bỗng phía sau truyền tới tiếng ho khan,
Ta sợ suýt mất h/ồn, cứng đờ mà xoay người, lại thấy phụ thân ta.
“Phụ thân…?”
Sắc mặt người tái nhợt, lúc này còn mặc bạch y, càng giống q/uỷ hơn.Nhưng người chỉ đứng đó, nhìn ngôi m/ộ mà không nói một lời.
Ta nhẹ giọng gọi người: “Phụ thân ?”
Vẫn không ai trả lời.
Nhũ mẫu gi/ật nhẹ tay áo ta: “Có lẽ là bóng đ/è, nhưng chắc chỉ là đang mộng du thôi.”
Ta liền không dám lên tiếng nữa.
Phụ thân cứ đứng vậy cả đêm.
Mãi tới khi chân trời dần sáng, người mới quay đầu về phủ.
Ngày hôm sau, lúc gặp lại người, người như không có chuyện gì xảy ra. Đối với chuyện đêm qua, ta ngậm miệng không nhắc tới, cứ như người chưa từng đứng trước m/ộ mẫu thân cả đêm.
Chẳng lẽ thực sự là mộng du sao?
Ta cảm thấy phụ thân sắp khôi phục trí nhớ rồi.
Đêm đó, Sở Thư Doanh gọi ta tới.
Bà đưa ta một cái hộp gỗ, cũng không cho phép ta lập tức mở.
Ta khó hiểu nhìn bà, nhưng bà cái gì cũng không nói.
Lúc ta sắp rời đi, bà lại gọi ta lại: “Doanh nhi, ta hy vọng con không bị vây trong cái tên này.”
“Bản thân con phải gánh chịu tình yêu vô vọng của sự chờ đợi của nương con, Doanh của con, không phải Doanh của Sở Thư Doanh.”
“Mà là Doanh trong Doanh mãn vô khuyết*”
(*Đầy đủ không thiếu sót.)
Ta ngơ ngác nhìn bà.
Bà phất tay với ta một cái: “Đi đi.”
Đi đi.
Lúc này ta mới nhận ra, bà đã đổi lại y phục trắng trước đây.
Sắc mặt cũng lạnh nhạt như lần đầu gặp gỡ.
Bà hình như đã trở lại thành Sở Thư Doanh.