Chương 6
Một tháng sau. Đã tìm thấy người. Chà, có chút kỳ lạ.
Thân phận Dung Yến lần này là thế tử giả của Kinh vương phủ. Khi thế tử thật trở về, đã lật đổ hắn và đuổi ra khỏi phủ. Người của Tần Hi Nguyệt đánh ngất hắn, trói chặt thành một cục rồi ném vào ngôi miếu hoang nơi ba chúng ta lần đầu gặp hắn. Thế tử thật thậm chí chẳng cho hắn chút thể diện, bộ cẩm bào đẹp đẽ đã bị lột sạch, trên người chỉ còn bộ quần áo vải thô. Dung Yến khó nhọc mở mắt, nhìn thấy bốn khuôn mặt từng kết liễu hắn ở các kiếp trước.
Ta: “Hihi lại gặp nhau rồi.”
Đích tỷ: “Hehe lại rơi vào tay chúng ta rồi.”
Tần Hi Nguyệt: “Haha lại chuẩn bị giết ngươi.”
Huynh trưởng: “Cổ khá sạch sẽ.”
Dung Yến: “…”
Tần Hi Nguyệt cười khinh bỉ: “Nếu ngươi không liên tục xúi giục người hãm hại Thẩm gia và Tần gia, chúng ta cũng không tìm ra ngươi nhanh thế. Cảm ơn ngươi khiến Kinh vương chán ghét, càng cảm ơn những hành động ngu xuẩn của ngươi.”
Dung Yến trợn mắt nhìn chúng ta: “Sao các ngươi biết ta còn sống?”
Ta mỉm cười: “Bí mật.”
Dung Yến: “…”
Hắn oán hận nhìn huynh trưởng: “Lần thứ hai trọng sinh, là ngươi giết ta…”
Huynh trưởng khoanh tay, mắt lạnh băng: “Rồi sao?”
Tần Hi Nguyệt lười nghe hắn nói: “Còn trăn trối gì không, nói nhanh.”
Dung Yến giãy giụa, gay gắt: “Cứ giết ta đi, phụ hoàng và mẫu phi sẽ không tha cho các ngươi!”
Ta: “Được rồi, hắn đã trăn trối xong, ai trong chúng ta ra tay?”
Dung Yến: “…”
Tần Hi Nguyệt xắn tay áo: “Tất nhiên là người bị tổn thương nhất, để ta.”
Dung Yến khóc lóc, cố làm vẻ dịu dàng: “Tần Hi Nguyệt, nàng từng yêu ta chứ?”
Ta: “Ồ!”
Đích tỷ: “Ừm!”
Ta: “Ngươi còn dám hỏi câu này? Ngươi chà đạp, sỉ nhục, còn diệt tộc nhà người ta, giờ lại hỏi có yêu không?”
Đích tỷ: “Chắc vì hắn vô liêm sỉ đến cực điểm.”
Tần Hi Nguyệt cười lạnh lùng, lần này không dùng trâm, mà dùng dao găm đâm thẳng vào ngực hắn, thậm chí còn đảo mạnh, thay cho câu trả lời.
Dung Yến máu chảy không ngừng, hắn phẫn nộ: “Lần sau, ta nhất định chém ngươi thành trăm mảnh!”
Nhưng hắn không biết, sẽ chẳng có lần sau. Hắn tưởng mình sẽ tiếp tục trọng sinh.
Tần Hi Nguyệt đập tan hy vọng của hắn, cười khiêu khích: “Ngươi còn chưa biết đây là lần trọng sinh cuối cùng chứ? Sau lần chết này, ngươi sẽ thực sự biến mất khỏi thế giới này.”
Dung Yến trợn mắt, không biết có tin không, dù sao hắn cũng sắp chết. Lúc này, cảm giác định mệnh luân hồi đè nặng trong lòng Tần Hi Nguyệt biến mất. Nàng mỉm cười rạng rỡ, vẻ mặt không giấu nổi vui sướng. Không biết có phải hệ thống của Dung Yến không, ta thấy rõ một quả cầu ánh sáng trắng bay ra từ cơ thể hắn, rồi đột ngột biến mất.
Trong đầu vang lên giọng hệ thống hưng phấn: [Lấy được rồi! Nếu nam chính đi theo cốt truyện gốc, tuổi thọ hắn là sáu mươi năm. Kiếp trước trừ hai mươi năm Tần Hi Nguyệt kéo hắn chết chung, còn bốn mươi năm, trung bình mỗi người các ngươi được thêm mười ba năm…]
Ta: “Sống đến ba mươi cũng không tệ.”
Hệ thống nói: [Không sao, ngươi còn có huynh trưởng, huynh trưởng ngươi trải qua bao thăng trầm, ý chí vô song. Vận may hiện tại của huynh ấy cực lớn. Ở bên huynh, ngươi sẽ an toàn suốt đời.]
Ta hỏi huynh trưởng: “Huynh có dự định gì?”
Trên khuôn mặt tuấn tú tái nhợt hiện nụ cười: “Hoàng tử không muốn làm hoàng đế không phải hoàng tử tốt, còn muội thì sao?”
Ta mỉm cười: “Nếu huynh lên ngôi, phong muội làm công chúa, muội rất hài lòng!”
Huynh trưởng xoa đầu ta: “Như muội muốn.”
Ta lại ngân nga: “Hôm nay trời đẹp quá…”
Đích tỷ và Tần Hi Nguyệt không nhịn được bật cười, tiếng cười vang xa. Nước triều dâng rồi rút, gió núi tối rồi sáng. Con đường phía trước của chúng ta, còn rất dài.