Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 4

  1. Trang chủ
  2. Cửu Gia, Vợ Ngài Lại Lộ Thân Phận Rồi
  3. Chương 4 - Thiếu Một Vệ Sĩ Kề Cận
Trước
Sau

Tô Nguyệt ngồi im, không nói lời nào. Ngón tay cô khẽ gõ nhẹ lên tai, trao đổi bằng mật mã với Gia Cát.

— Không đưa ra được lý do hợp lý, cậu chết chắc.
— Xin lỗi Chị Đại! Em không khống chế được âm lượng! Chỉ là… quá phấn khích thôi! Năm đó chị khám nghiệm tử thi cho cha chúng ta, chẳng phải đã tìm thấy một mảnh giấy vụn chưa tiêu hóa hết trong dạ dày sao? Em vừa phát hiện ký hiệu đặc biệt trên mảnh giấy ấy rồi. Đó là hoa văn độc nhất vô nhị trên viên lam bảo thạch lớn nhất thế giới – Mắt Thiên Không.
Và viên bảo thạch ấy… đang nằm trong két sắt của Úc gia.

Tô Nguyệt trầm mặc. Nếu lời Gia Cát là thật, thì Mắt Thiên Không có thể chính là manh mối dẫn tới sự thật năm xưa. Nghĩa là… cô buộc phải xâm nhập vào Úc gia.

— Chị Đại, — giọng Gia Cát lại vang lên, hơi khàn đi vì lo lắng, — chị vừa biến mất về thôn Đào Trúc, đám người kia đang lùng sục khắp nơi tìm chị. Giờ mà gây động tĩnh lớn, chỉ tổ rước thêm rắc rối. Em nghĩ… nên hành động âm thầm thì hơn.

Tô Nguyệt khẽ nhướng mày. Nghĩ đến đám người “ưa náo loạn” kia, cô đành gật đầu đồng ý.

Cô quay đầu lại, ánh mắt bình thản rơi lên khuôn mặt tuấn tú của Úc Khiếu Lâm. “Anh có cần thuê vệ sĩ không?”

“…Hả?” Úc Khiếu Lâm hơi sững sờ, theo phản xạ sờ lên miếng băng gạc trên trán. “Thiếu… thiếu một vệ sĩ kề cận.”

“Tôi làm.” Câu nói của Tô Nguyệt ngắn gọn mà dứt khoát.

Trong ánh mắt Úc Khiếu Lâm lóe lên tia sáng khó đoán. Anh hơi cong môi, nụ cười phảng phất chút trêu chọc. “Cô có yêu cầu gì về lương bổng? Vệ sĩ kề cận phải sẵn sàng có mặt bất cứ lúc nào — cô làm được chứ?”

Tô Nguyệt trầm ngâm rồi lắc đầu. “Không thể. Tôi còn việc riêng.”

Úc Khiếu Lâm mỉm cười, nụ cười vừa hiểu chuyện vừa… hơi nguy hiểm. “Được thôi. Dù sao cô cũng là ân nhân cứu mạng tôi. Điều kiện cứ để cô đặt ra. Chỉ có một điều — khi tôi ra ngoài, cô phải bảo vệ an toàn cho tôi.”

Nụ cười của anh khiến Tô Nguyệt thoáng mất tập trung. Nó không phải kiểu cười xã giao, mà mang theo khí chất trầm tĩnh và cuốn hút, như cánh hoa mai nở giữa tuyết — lạnh lẽo, thanh nhã, mà vẫn khiến người ta muốn nhìn thêm chút nữa. “Thành giao.” — Cô đáp.

Bảo vệ một người chẳng là gì với cô. Quan trọng hơn, đây là cơ hội hoàn hảo để tiếp cận Úc gia — và Mắt Thiên Không.

Cuộc thương lượng kết thúc chóng vánh.

Trong khoang trực thăng, chỉ còn tiếng cánh quạt xé gió ù ù vang vọng. Không ai lên tiếng, cho đến khi giọng Úc Khiếu Lâm vang lên, mang theo chút ý cười:“Tôi vẫn chưa biết tên cô.”

“Tô Nguyệt.”
“Chữ Nguyệt nào?”
“Chữ Nguyệt có bộ Vương.”
“Khả Nguyệt… viên ngọc đẹp như bạch ngọc. Cái tên rất hay.”

Tô Nguyệt đột ngột quay đầu lại nhìn anh, ánh mắt thoáng trầm xuống. “Cha tôi cũng từng nói như vậy.”

Úc Khiếu Lâm khẽ khựng lại. “Cha cô?” “Ông… mất rồi. Cả mẹ tôi nữa. Ba năm trước.”

Không khí trong khoang lặng hẳn.

Úc Khiếu Lâm nhìn thấy ngón tay cô vô thức siết chặt, khẽ thở dài: “Xin lỗi.”

Hai người, hai câu chuyện. Cha mẹ cô… chết ba năm trước. Cha mẹ anh… mất tích hai mươi năm, trở về chỉ còn hai cái xác lạnh.

Căm hận từng thiêu đốt lòng Úc Khiếu Lâm suốt bao năm, giờ chỉ còn lại nỗi uất nghẹn, dồn thành một lời thề lặng lẽ: Tìm ra kẻ đó — trả lại tất cả bằng máu.

Tô Nguyệt im lặng nhìn ra cửa sổ. Thành phố Tích Lan đã hiện ra phía xa, rực rỡ ánh đèn.
Cô đứng dậy, khoác dù lượn lên người, kéo mở cửa trực thăng. Gió ập vào, thổi tung tóc cô.

Cô quay đầu, “Tôi đi đây.”
Úc Khiếu Lâm nhìn động tác kiểm tra dù thuần thục của cô, mỉm cười, “Ừ. Hẹn gặp lại.”

Cô ngẩn người giây lát… anh ta cười thật đẹp. “…Tôi làm xong việc sẽ đến Úc gia tìm anh.”

Rồi nhún mình, lao thẳng xuống tầng mây.

Úc Khiếu Lâm chạm tay lên gò má, tự đắc nở nụ cười: “Quả nhiên không người phụ nữ nào cưỡng nổi vẻ đẹp trai của tôi! Nguyệt Nguyệt hình như hơi thích tôi rồi thì phải…”

Anh bật cười khẽ, trong tiếng cánh quạt dần xa.

Vài giờ sau, Hướng Chi gửi đến báo cáo. Thông tin tra được về Tô Nguyệt – chỉ là một cô gái nông thôn, học hết tiểu học, chưa từng rời khỏi thôn Đào Trúc.
Vô lý đến nực cười. Một cô gái thôn quê, lại có thể đánh gục sát thủ chuyên nghiệp? Khiến cả nhóm chuyên gia quốc gia nghe lệnh? Không thể nào.

Úc Khiếu Lâm nheo mắt, nụ cười trên môi chậm rãi tan đi.
Càng tìm hiểu, càng thấy cô bí ẩn.

Trong khi đó, dưới sự chỉ dẫn của Gia Cát, Tô Nguyệt lần theo dấu đến một người phụ nữ tên Lưu Trân Ni.

Người này từng báo án một ngày trước khi vụ thảm án xảy ra.
Cảnh sát không để tâm — vì khi đó cô ta đang say khướt, mà thôn Đào Trúc lại nằm ngoài khu vực quản lý.

Gia Cát nghi ngờ cô ta biết điều gì đó. Cậu tra sâu tài khoản ngân hàng, phát hiện suốt ba năm nay mỗi tháng đều có người chuyển tiền cho cô ta — số tiền không nhỏ.
Nhưng tài khoản gửi tiền lại là tài khoản đen. Truy đến đâu, vết tích dừng lại đến đó.

“Có người cố tình để lại dấu vết,” Gia Cát kết luận. “Chị đến gặp cô ta thử xem.”

Căn nhà cũ bảy tầng, tường xám bạc màu.
Phòng 302. Cửa sắt chống trộm dán đầy quảng cáo vặt, mép cửa hở một khe.

Tô Nguyệt khẽ đẩy cửa, tiếng bản lề kêu “két” một tiếng. Căn hộ nhỏ ngổn ngang — giày cao gót vương vãi, ly rượu đổ tràn, ghế sofa xô lệch. Mùi cồn lẫn tanh nồng trong không khí.

Cô cau mày, bước nhanh vào trong. Người phụ nữ nằm sõng soài giữa sàn, đôi mắt mở to trừng trừng, giữa trán thủng một lỗ… máu vẫn đang rỉ xuống sàn gạch.

Cô quỳ xuống, đặt hai ngón tay lên cổ nạn nhân. Vẫn còn ấm. Kẻ giết người vừa mới rời đi.

— Chị Đại! — Gia Cát gọi dồn dập qua tai nghe. — Tình hình sao rồi?

“Người chết rồi.”

— Khốn kiếp!

Chưa kịp nói thêm, tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Từng nhịp đều đặn, mạnh mẽ — người được huấn luyện.

Tô Nguyệt đảo mắt nhìn quanh, rồi dừng lại ở chiếc khung ảnh trên tủ đầu giường.Trong ảnh là một người phụ nữ tóc xoăn, cười rạng rỡ trước ống kính. Cô bước tới, nhấc khung ảnh lên — và ngay giây sau, thân hình cô lao qua cửa sổ tầng ba, biến mất trong màn đêm.

Vài giây sau, cửa nhà bị phá tung. Một nhóm cảnh sát mặc thường phục xông vào, súng sẵn trên tay. Thi thể còn hơi ấm. Họ lập tức tản ra truy lùng hung thủ.
Không ai để ý, một viên cảnh sát trẻ đứng lặng trước chiếc tủ đầu giường, ánh mắt lạnh lẽo khó đoán. Chỉ đến khi đồng nghiệp gọi, anh ta mới rời đi.

Đợi bọn họ rút hẳn, Tô Nguyệt mới bước ra khỏi ngõ tối. Cô tháo tấm ảnh ra — bên trong khung giấu một camera siêu nhỏ.

Khóe môi cô cong lên lạnh lẽo. “Bẫy à?”

Ngón tay cô bóp mạnh. “Rắc” — ống kính vỡ vụn. Cô ném nó vào thùng rác, không thèm quay đầu lại.

Đối phương cố tình để Gia Cát lần ra đầu mối, cố tình dẫn cô đến đây — chỉ để gài bẫy giết người. Đồng thời, cũng là lời cảnh cáo: Mọi hành động của cô, chúng ta đều biết.

Ánh sáng mặt trời phản chiếu qua cửa kính tiệm hoa ven đường, lóe lên chói mắt.Tô Nguyệt nheo mắt, đáy mắt sâu hun hút, lạnh đến rợn người.

Hiện tại cô đang ở nơi sáng, kẻ địch ở trong bóng tối. Muốn hắn lộ mặt — phải kiên nhẫn. Cứ để hắn tự tìm đến.

Đến lúc đó… Thần cản giết thần. Phật cản giết Phật.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 4

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

[21+] Hiến Tế Cho Yêu Thần
[21+] Hiến Tế Cho Yêu Thần
Ngôi Sao Của Tiểu Mạt Li
Ngôi Sao Của Tiểu Mạt Li
Dù Có Là Ma Giáo, Cũng Phải Vì Nước Rạng Danh
Dù Có Là Ma Giáo, Cũng Phải Vì Nước Rạng Danh
Vợ Chồng Có Thời Hạn
Vợ Chồng Có Thời Hạn
Quán Hương Tình Yêu: Em Là Sự Thiên Vị Rõ Ràng Của Anh
Quán Hương Tình Yêu: Em Là Sự Thiên Vị Rõ Ràng Của Anh (FULL)
Cô Hoa Từ Chối Yêu
Cô Hoa Từ Chối Yêu
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz