Chương 3
Lâm Sương sững sờ vài giây rồi cười nhạt: “Lúc đó Phó Từ lấy đâu ra tiền mà mua vé máy bay chứ? Nếu anh ta có tiền, thì cô còn có cơ hội lấy tính mạng của mẹ anh ta ra uy hiếp để ép cưới sao?”
Tôi khẽ cười, rót thêm rượu vào ly, lắc nhẹ chất lỏng trong suốt trong tay: “Vậy là cô cũng biết nhỉ? Năm đó, Phó Từ của cô chẳng qua chỉ là một ‘phượng hoàng nam’, ngay cả hai vạn tệ tiền vé cũng không mua nổi. Thế mà bây giờ anh ta trở thành tổng tài Phó thị, cô liền nói tôi phải cút đi? Haha, cô có khác gì ăn cướp giữa ban ngày đâu.”
Vừa dứt lời, tiếng còi xe cảnh sát vang lên ngoài cửa. Lâm Sương nhíu mày, ánh mắt đầy nghi hoặc: “Cô báo cảnh sát à?”
Tôi đưa ly rượu lên, khẽ cụng vào ly của cô ta, cười mỉa: “Gặp cướp thì người bình thường ai mà chẳng báo cảnh sát, cô nhớ kỹ điều đó nhé.”
Khi cảnh sát dẫn đi, Lâm Sương vẫn còn ra vẻ cao ngạo: “Để xem cô dùng tội danh gì để bắt tôi!”
Tôi thong thả đáp: “Đột nhập trái phép.”
Trong đồn cảnh sát, tôi thản nhiên xác nhận lại với điều tra viên. Lâm Sương lập tức rơi nước mắt, giọng run rẩy: “Tôi chỉ có chút hiểu lầm trong chuyện tình cảm với cô ấy thôi mà…”
Tôi lạnh nhạt: “Tôi không hề quen cô ta. Cô ta tự ý mở khóa vào nhà tôi, đây là hành vi vi phạm hình sự. Nếu tôi nhớ không nhầm thì… án này phải ngồi tù ít nhất mười năm, đúng không?”
“Tống Tiểu Vũ!” Lâm Sương hét lên, giọng đầy hoảng loạn: “Tôi chỉ đến nhà bạn trai tôi thôi! Cô muốn tôi ngồi tù thật à?”
Tôi dựa người vào ghế, giọng bình thản: “Thứ nhất, anh ta là chồng tôi. Thứ hai, căn nhà đó đứng tên tôi. Cô Lâm từ New York trở về, chắc hẳn hiểu rõ, mười năm đã là nhẹ. Ở bên Mỹ, nếu cô tự tiện xông vào nhà người khác, tôi hoàn toàn có quyền bắn chết cô ngay tại chỗ gọi là tự vệ chính đáng, cô hiểu không?”
“Tống Tiểu Vũ!” giọng nói trầm thấp của Phó Từ vang lên phía sau, pha lẫn tức giận “Cô đang làm cái gì vậy?”
Ngày trước, chỉ cần hắn lạnh giọng như thế, Tống Tiểu Vũ sẽ cúi đầu im thin thít, sợ hãi đến mức không dám thở mạnh. Nhưng tôi thì không phải người như thế.
Tôi nhướng mày, liếc sang hắn: “Người phụ nữ này đi nhầm nhà thôi. Anh nói xem, tôi nên làm gì bây giờ?”
Phó Từ lạnh mặt quay sang cảnh sát: “Đây là vợ tôi, cô ấy hiểu lầm mối quan hệ giữa tôi và cô Lâm. Chỉ là chuyện gia đình nhỏ, mong các anh xử lý nhẹ tay.”
Hắn còn dẫn theo cả một đoàn luật sư, rõ ràng muốn dập tắt chuyện này từ trong trứng nước.
Thấy cảnh sát ký đơn hòa giải, Lâm Sương nở nụ cười đắc thắng. Khi ra khỏi đồn, cô ta liền nép sát sau lưng Phó Từ, giọng ngọt ngào giả tạo: “A Từ, là lỗi của em. Em chỉ muốn đến giải thích cho chị ấy hiểu chuyện hôm trước, ai ngờ chị lại hiểu lầm…”
Phó Từ cau mày: “Tống Tiểu Vũ, cho dù cô ghen, cũng không nên làm quá như vậy. Cô có biết cô vừa hủy hoại cuộc đời của người khác không?”
“Chát!”
Tôi vung tay tát thẳng vào mặt hắn. Phó Từ sững sờ, bàn tay khựng lại giữa không trung: “Cô… dám đánh tôi?”
Tôi lạnh nhạt chỉnh lại cổ tay áo: “Thì sao? Tôi đánh anh đấy, sợ gì chứ?”
Đúng vậy Tống Tiểu Vũ từng ganh tỵ với Lâm Sương, bởi vì cô ta từng có được sự dịu dàng mà cô không bao giờ nhận được. Nhưng tôi thì khác, tôi không phải Tống Tiểu Vũ yếu đuối, càng chẳng phải Bồ Tát hiền lành. Tôi túm lấy cằm hắn, giọng lạnh như băng: “Anh ở ngoài chơi bời thế nào tôi mặc kệ, bao nhiêu tiểu tam, tiểu tứ tôi đều nhắm mắt cho qua. Nhưng nếu mấy con đó dám tìm tới tận cửa thì đừng trách tôi ác.”
Tôi siết mạnh hơn, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Ngay cả người tình của mình còn không quản nổi, anh nghĩ anh xứng đáng làm tổng tài sao?”
Lâm Sương run rẩy, vừa tức vừa sợ, giọng lạc đi: “Cô nói ai là tiểu tam tiểu tứ hả?”
Cô ta quay sang nhìn Phó Từ, thấy hắn im lặng nhìn tôi chằm chằm thì vội vã la lên: “Sao cô có thể đối xử với A Từ như vậy? Cô đánh anh ấy mà không thấy xấu hổ à?!”
Cô ta giơ tay định tát tôi nhưng chưa kịp hạ xuống, đã bị Phó Từ kịp thời nắm lấy cổ tay.Và rồi
“Chát!”Một tiếng tát giòn tan vang lên, lần này là tôi, không chút do dự.