1
Cùng ngày tôi nhận lời làm chủ nhiệm lớp 12F của trường Trung học Gia Lan, tôi mơ một giấc mơ kỳ lạ suốt đêm. Trong mơ không có tôi, nhưng lại xuất hiện toàn những gương mặt quen quen chính là đám học sinh có tên trong danh sách lớp mà tôi vừa nhận hôm nay.
Tỉnh dậy, đầu đau nhói, tôi day day thái dương, bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Không lẽ… tôi sống hai mươi mấy năm nay, thật ra đang tồn tại trong một quyển tiểu thuyết? Theo “nội dung” trong giấc mơ, những học sinh sắp tới của tôi đều là nhân vật phản diện phụ trong tiểu thuyết đề tài học đường.
Sau khi tốt nghiệp, bọn họ sẽ lần lượt “toang” đứa thì thành lưu manh, đứa thành đầu gấu trường, có đứa trở thành CEO thủ đoạn, có đứa là hoa khôi hai mặt. Và tất cả… đều không có kết cục tốt đẹp.
Lớp F của tôi, hay còn được gọi thân thương là “ổ dịch học đường”, chính là nơi hội tụ đủ các loại nhân vật như thế. Chỉ nghĩ thôi đã thấy da đầu tê rần.
“Không thể nào đâu,” tôi tự trấn an, “chắc chỉ là mơ thôi.” Nhưng khi liếc lại danh sách học sinh, từng cái tên như đang trêu ngươi. Liệu có khi nào… chính vì tôi dạy dở nên mới khiến bọn họ trở thành phản diện không? Nếu đúng vậy thì tội lỗi này… tôi gánh không nổi mất. Lần đầu được giao chủ nhiệm, nếu học sinh của tôi sau này đều đi sai đường, thì khác gì tôi hại đời người ta? Không được! Dù thế nào tôi cũng phải thay đổi kết cục đó!
Hôm sau, khi tôi đến trường, các thầy cô trong văn phòng đều nhìn tôi bằng ánh mắt… vừa thương hại vừa khâm phục.
“Lớp F… khó lắm đó,” cô giáo ngồi bên trái nhỏ nhẹ nói, “Cô An cố gắng nhé.”
Một người khác hỏi: “Cô An còn trẻ thế này, mới ra trường à?”
Tôi vừa định giải thích rằng thật ra tôi đã có bằng tiến sĩ (chỉ là học hơi nhanh thôi), thì họ lại ngại ngùng cười trừ có lẽ nghĩ tôi đang cố tỏ ra mạnh mẽ.
“Ờ… nếu có khó khăn gì thì cứ nói với bọn tôi nhé,” một thầy nói giọng khích lệ.
Tôi mím môi, nghiêm túc đáp: “Cảm ơn các thầy cô. Tôi sẽ cố gắng hết sức… tuyệt đối không để học sinh bị tôi dạy hư!”
Cả phòng im lặng vài giây. Rồi ai đó khẽ ho một tiếng, cố cười lấp liếm: “Ha ha… cô An… nhiệt huyết ghê ha.”
Tôi hít sâu một hơi, chỉnh lại đồng phục, rồi gõ cửa lớp 12F. Bên trong ồn ào như cái chợ, nhưng chẳng ai mở cửa. Tôi gõ lần nữa. Vẫn không động tĩnh.
“Cửa hư à?” Tôi nghi hoặc, thử đẩy mạnh một cái.
“Rắc!”
Cửa… gãy luôn. Phần khớp bị bung ra, cửa đổ cái “rầm” xuống đất, bụi bay mù mịt. Cả lớp lập tức im phăng phắc. Hơn bốn chục ánh mắt đồng loạt hướng về phía tôi cô giáo chủ nhiệm mới vừa… phá cửa xông vào.
Tôi cười gượng, cố tỏ ra tự nhiên: “Chào các em! Cô là An Biện Hạ, An trong ‘an toàn’, Hạ là ‘mùa hạ’. Cô sẽ là giáo viên chủ nhiệm kiêm giáo viên Toán của lớp mình.” Tôi nói xong, còn tiện tay dựng cánh cửa lên, gắn tạm vào khung, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Không khí im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng bụi rơi. Một nam sinh ở hàng cuối, đang ngủ gà ngủ gật, cũng bật dậy nhìn tôi trân trối. Tôi đằng hắng, cố lấy lại phong độ: “Tai nạn nhỏ thôi, chất lượng cửa trường mình có vẻ hơi kém. Lát nữa cô sửa lại là được.”
Rồi tôi bước lên bục giảng, nghiêm túc nói: “Bây giờ, chúng ta sẽ làm quen nhau nhé. Cả lớp lần lượt tự giới thiệu bản thân nào.”
Vừa dứt lời, vài học sinh phía dưới đã liếc nhau cười. “Cô ơi,” một cậu cao to ngồi bàn đầu giơ tay, “bọn em học chung từ năm ngoái, ai chẳng biết ai. Giờ giới thiệu nữa chắc hơi kỳ.”
Nói rồi, cậu ta vòng tay ôm vai cô bạn bên cạnh, nhướng mày: “Thấy không, bạn cùng bàn mà còn phải giới thiệu à?”
Tiếng cười rộ khắp lớp.
Tôi cười mỉm: “Cũng đúng. Các em đều quen nhau cả rồi… Thế thì”
Tôi chỉ về phía cậu ta, “Du Giang Hàm, để cô Giang Hinh bạn cùng bàn của em giới thiệu về em nhé.”
Cả lớp sững sờ. Du Giang Hàm tròn mắt: “Cô biết em?”
Tôi bình tĩnh đáp: “Không chỉ biết, cô còn biết em và bạn cùng bàn là chị em họ. Còn nữa, nghe nói em… chưa từng dám nắm tay con gái đúng không?”
“Đệch!” Du Giang Hàm bật ra, mặt đỏ như gấc.
Giang Hinh ngồi cạnh lạnh lùng liếc sang, thản nhiên nói: “Đúng là đồ ngốc.”
Cả lớp cười ầm. Tôi cười nhẹ, tiếp tục để từng học sinh đứng lên giới thiệu. Thực ra tôi đã học thuộc danh sách từ trước, chỉ muốn qua cách nói chuyện mà xem thử tính cách bọn họ có khác gì trong “truyện” không.
Kết quả là đúng là khác thật. Rất nhiều đứa khác xa với mô tả trong giấc mơ của tôi. Và điều đó… cho tôi một tia hy vọng. Nếu trong tiểu thuyết, lớp F toàn phản diện, thì có lẽ trong thế giới thật này tôi có thể viết lại một cái kết khác cho chúng.