Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Sau

Chương 1

  1. Trang chủ
  2. Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi (FULL)
  3. Chương 1
Sau

Chương 1

Câu chuyện, có lẽ nên bắt đầu từ bức tường kia.

Mùa hè năm 1990, phân hiệu cấp hai trường trung học Tinh Thành, thành phố Chương Hóa, lớp Mỹ thuật Giáp năm hai.

Một thằng nhóc cứ đinh ninh rằng mái tóc xoăn bù xù trời ban của mình rồi sẽ có ngày duỗi thẳng tắp, vì quá mê chọc cười trong giờ học, thích đấu khẩu với đám bạn xung quanh, cuối cùng bị thầy Lại chủ nhiệm đày ra ngồi tận góc lớp xa lắc xa lơ.

Người hàng xóm duy nhất: một bức tường trắng phẳng lì, trơ trọi.

“Kha Cảnh Đằng, giờ thì xem cậu còn quậy được nữa không!” Thầy Lại cười khẩy, đứng trên bục giảng liếc xéo tôi đang hì hục bê ngăn kéo.

“Dạ, em sẽ nghiêm túc kiểm điểm ạ.” Tôi nhét đống sách tham khảo với giấy vẽ lộn xộn vào túi, mặt tỉnh bơ như vừa ngộ ra chân lý cuộc đời.

Mẹ kiếp. Đám bạn khốn nạn vong ân phụ nghĩa kia, tao lên lớp miễn phí làm hề cho tụi mày cười sảng khoái, để tuổi trẻ tụi mày thêm phần điên rồ, vậy mà tụi mày nỡ đối xử với tao thế này à? Tôi vừa sắp xếp bàn mới vừa chửi thầm trong bụng.

Để giành tấm giấy khen “Lớp vẻ vang” mỗi tuần, thầy Lại cực kỳ khắt khe với trật tự lớp học. Cách quản lý của thầy thuộc hàng thượng thừa: “cho chó cắn chó”. Mỗi thứ Hai, cả lớp phải nặc danh viết tên ba đứa ồn ào nhất tuần trước lên tờ giấy trắng, rồi nộp cho lớp phó kỷ luật Tào Quốc Thắng tổng hợp.

Bảng xếp hạng đen vừa công bố, đứa nào đứng đầu là lãnh đủ. Thầy sẽ gọi thẳng về nhà kể tội, phạt đông phạt tây. Tôi – vị trí quán quân quen thuộc – bị hành đến mức chỉ muốn độn thổ.

Lần này bị đày ra ngồi cạnh tường, một mình một góc như thằng bị lưu đày giữa biển, cả lớp bốn mươi lăm mạng chẳng đứa nào tin tôi sẽ ngoan ngoãn chịu trận. Đứa nào cũng ôm tâm thế xem kịch hay, chờ tôi bung lụa tiếp.

Đúng thế chứ! Quán quân phá làng phá xóm như tao mà lại chịu thua cái hình phạt cùi bắp này sao nổi?

“Haha, giờ mày tính sao đây?” Dương Trạch Vu vuốt vuốt tóc, á quân bảng xếp hạng đen.

“Đệch.” Mang tiếng cười đến cho thiên hạ mà cũng thành tội à?

“Ê nói thật, tao không viết mày đâu nha!” Liêu Anh Hoằng lên tiếng, ám chỉ lá phiếu nặc danh. Thằng này vốn là cây hài số một lớp, tất nhiên cũng là khách VIP của bảng đen.

“Tao cũng đéo viết mày, đồ khốn, rõ ràng mày phá hơn tao!” tôi đáp.

Nhưng thật ra tao có viết Liêu Anh Hoằng. Không biết tự bảo vệ mình thì ngu lắm, đây chính là khủng bố trắng dưới vỏ bọc nặc danh, ép người ta bán đứng bạn bè để đổi lấy chút an toàn. Mà tao cũng đéo tin thằng này không viết tao.

“Kha Cảnh Đằng, giờ mày thảm rồi, chỉ còn cái tường để tâm sự thôi đấy.” Trịnh Mạnh Tu biệt danh Quái Thú, chiến hữu chí cốt của tôi, nhà ở Lộc Hạng, ngày nào cũng đi xe đưa đón của trường.

“Đệch.” Tôi giơ ngón giữa.

Cả lớp im lặng học bài, tôi cũng im lặng học bài – chán chết mẹ.

Tôi xoay xoay cây bút bi, ngó nghiêng bức tường bên tay phải.

Chỉ là một bức tường thôi mà… Chỉ là một bức tường vớ vẩn thôi mà? Chẳng qua muốn tao mất mặt đấy thôi.

“Tuổi trẻ của tao không phải chỉ là một bức tường.” Tôi hừ mũi khinh khỉnh.

Thế là tôi bắt đầu nói chuyện với tường. Tôi ra sức lấy bút bi vẽ bậy, viết đủ thứ lên đó, một mình “bàn luận” với bức tường nghĩa khí nhưng câm như hến về nội dung mới nhất của mấy bộ truyện tranh đang hot, có khi còn cố tình nói to để cả lớp nghe rõ: dù rơi vào thế yếu, tao vẫn chiến đấu tới cùng.

Một tuần sau, tôi lại một lần nữa đăng quang ngôi vương bảng đen vì tội… nói chuyện với tường.

Chẳng bất ngờ chút nào.

Trước tấm bảng đen lạnh tanh, thầy Lại tức đến run người, nhìn tôi với gương mặt vô tội giả tạo.

“Kha Cảnh Đằng! Em bị làm sao thế hả? Sao lại đi nói chuyện với cái tường?!” Gân xanh trên trán thầy nổi rõ mồn một.

“Dạ thầy, em đã nghiêm túc kiểm điểm rồi ạ, em sẽ cố gắng kiềm chế cơn nghiện nói chuyện với tường…” Tôi gãi đầu làm bộ ngượng ngùng, tay sau gáy lén giơ ngón giữa, cả lớp cố nhịn cười đến nội thương.

Thầy Lại đau khổ nhắm mắt, mí mắt giật giật như đang tính trăm phương ngàn kế để trị tôi. Cả lớp nín thở chờ thầy bùng nổ. Còn tôi thì đang sướng rơn trong bụng, ngây thơ coi màn xử phạt này như ánh đèn sân khấu chiếu thẳng vào mình.

Đến đi, thầy Lại! Hãy thể hiện khí chất của một bậc danh sư đi nào!

“Kha Cảnh Đằng.” Thầy thở ra một hơi nặng nề.

“Dạ thầy!” Tôi nhìn thẳng, vẻ thành khẩn giả trân.

“Em chuyển lên ngồi ngay trước mặt Thẩm Giai Nghi.”

“… Hả?”

Cái gì mà cái gì?

Thẩm Giai Nghi là cô bé ngoan hiền nhất lớp, học giỏi toàn diện, ai cũng quý, đến con gái còn chẳng nỡ ghen tị. Tóc ngắn, vài đốm tàn nhang nhỏ, khí chất trong trẻo nổi bật. Nổi bật đến mức một thằng tự luyến vô địch như tôi đứng trước mặt cô ấy cũng tự nhiên thấy mình… hơi cùi bắp.

“Thẩm Giai Nghi, từ hôm nay, cục nợ lớn Kha Cảnh Đằng này thầy giao hết cho em.” Thầy Lại nói bằng giọng trầm buồn như gửi gắm con trai đi lính.

Thẩm Giai Nghi khẽ nhíu mày, thở dài một hơi đầy bất lực trước “trách nhiệm” vừa được ban xuống. Còn tôi – quán quân bảng đen kinh hoàng nhất lịch sử – giờ lại bị giao cho một cô gái nhỏ nhắn yếu ớt “quản giáo”? Cả lớp bắt đầu rộ lên những tiếng “ồ” đầy thích thú, Dương Trạch Vu còn cười sặc sụa. Đệch mợ!

“Thầy ơi, em kiểm điểm thật mà! Thật sự kiểm điểm rất nghiêm túc rồi mà!”

“Thẩm Giai Nghi, em thấy ổn chứ?” Thầy Lại lại còn dùng câu hỏi – đủ thấy địa vị của cô ấy cao đến mức nào.

“… Dạ.” Thẩm Giai Nghi miễn cưỡng gật đầu, cả đầu tôi lập tức trống rỗng vì nhục.

Thế là ống kính câu chuyện lặng lẽ lia đi, từ bức tường chi chít chữ graffiti, chuyển sang những nốt tàn nhang nhỏ xinh trên gương mặt thanh tú của Thẩm Giai Nghi.

Tuổi trẻ của tôi – không, tuổi trẻ của chúng tôi – chính thức bắt đầu từ đây.

Sau

Bình luận cho Chương 1

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Bìa
Kết Hôn Sẽ Như Vậy Sao?
Trở Thành Nữ Hoàng Khi Mới 6 Tuổi
Trở Thành Nữ Hoàng Khi Mới 6 Tuổi
Không Xứng
Không Xứng
snapedit_1764213017737
Tận Thế Đến Rồi, Bạn Đã Bị Xóa Khỏi Bộ Nhớ Của Tôi
ẢNH BÌA ĐÃ EDIT CỦA (重生后我嫁给了渣男的死对头)
Trọng Sinh Tôi Gả Cho Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Của Tra Nam
Bìa Nam thần, hình tượng của anh sụp đổ rồi.
Nam Thần, Hình Tượng Của Anh Sụp Đổ Rồi!
Tags:
Hiện Đại, Học Đường, Ngôn Tình, SE
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz