Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 2

  1. Trang chủ
  2. Chuyện Tình Của "Cờ Hó"
  3. Chương 2
Trước
Sau

Giữa ánh mắt ngỡ ngàng của cả phòng, tôi đẩy cửa rời đi, lao thẳng vào nhà vệ sinh. Nước lạnh tạt vào mặt, tôi mới thấy mắt mình đã đỏ hoe từ lúc nào. Cơn đau quặn thắt nơi bụng khiến tôi gần như khuỵu xuống không biết là do đói, hay vì trái tim bị giẫm nát. Tôi ngẩng đầu nhìn gương, hình ảnh Giang Thần vẫn vương trong đầu. Tôi quen hắn từ hồi đại học, năm nhất tôi bị hạ đường huyết ngất trong giờ quân sự, chính hắn bế tôi đến phòng y tế. Từ đó, chúng tôi thân thiết. Cùng học, cùng làm việc, cùng chia sẻ mọi chuyện. Tôi cứ tưởng thời gian dài như vậy, ít nhiều gì hắn cũng xem tôi là người đặc biệt. Cho đến hôm nay tôi mới hiểu ngoài Thời Vi, trong mắt hắn chẳng ai khác đáng để bận tâm. Tôi ngồi trong nhà vệ sinh rất lâu, đến khi tâm trạng bình ổn mới bước ra. Đi ngang hành lang, tôi nghe thấy giọng Thời Vi: “Giang Thần, anh đối xử với chị Tiếu Nhã như vậy… có khi nào chị ấy buồn không?”

Giang Thần hừ khẽ: “Cô ta chỉ là con chó trung thành, giữ thể diện cho cô ta mà còn sĩ diện với tôi. Cứ chờ đi, mai cô ta sẽ quay lại xin lỗi.”

Tôi đứng yên lặng, viền mắt cay xè. Hắn nói đúng trước đây tôi thật sự sẽ quay lại. Nhưng lần này, mơ đi. Sáng nay, trước cửa nhà tôi vang lên tiếng gõ loạn. Khi mở cửa, tôi thấy một con chó cỏ đang cào cửa, miệng còn… chửi thề. Đến khi nó mở miệng nói chuyện, tôi suýt rơi dao. Hắn run rẩy giải thích: “Tôi… là Giang Thần. Tôi không biết sao nữa, tỉnh dậy đã biến thành chó rồi. Nhà cô gần nhất nên tôi chạy tới.”

Tôi nhìn hắn, cười lạnh: “Đúng là nhân quả nhãn tiền. Mới hôm qua còn mắng người khác là chó liếm, hôm nay chính mình hóa chó thật.”

Hắn lúng túng cúi đầu: “Tôi không định phiền cô đâu. Hay cô đưa tôi đến chỗ Thời Vi đi, coi như chuyện hôm qua chưa từng xảy ra. Tôi… tăng thưởng cho cô gấp đôi.”

Tôi nhún vai:  “Tôi nghỉ việc rồi, tiền thưởng thì chuyển khoản.”

Hắn thở phào: “Được.”

Trên xe, tôi hỏi:  “Anh chắc Thời Vi sẽ nuôi anh à? Tôi thấy cô ta ghét động vật lắm.”

Giang Thần phản ứng dữ dội: “Cô đừng nói bậy! Thời Vi là người hiền lành nhất tôi từng gặp. Cô ấy luôn giúp đỡ động vật hoang, làm tình nguyện viên… Cô chỉ là đang ghen thôi!”

Tôi cười khẩy: “Ừ, được. Để xem.”

Khi xe dừng dưới nhà Thời Vi, Giang Thần hớn hở như sắp đoàn tụ với tình nhân.Hắn nhảy khỏi xe, chạy thẳng về phía cô ta dáng vẻ si mê, đuôi vẫy tít. Thời Vi vừa bước ra, váy ngắn bó sát, trang điểm kỹ lưỡng. Cô ta cau mày, giọng ghét bỏ: “Chó hoang ở đâu ra thế, bẩn quá!”

Câu dứt, giày cao gót giáng một cú khiến Giang Thần bay thẳng vào bụi cây.“Cút ngay!” Tôi đứng bên cạnh, suýt bật cười thành tiếng. Đúng là báo ứng đến nhanh như tia sét!

Giang Thần ngồi bệt trên bãi cỏ, ánh mắt tràn đầy hoang mang, không thể tin nổi người vừa đá mình đi lại chính là “ánh trăng sáng” mà hắn vẫn tôn thờ bao năm.
Hắn quay đầu nhìn tôi, ánh mắt như cầu cứu, nhưng tôi chỉ thản nhiên quay đi, giả vờ như không thấy gì cả.

Thời Vi lấy hộp phấn trong túi ra, thản nhiên dặm lại lớp trang điểm, rồi nhanh chóng bước lên chiếc xe sang đang đỗ gần đó. Trước khi đi, cô ta còn cau mày nói với vệ sĩ: “Dạo này chó hoang nhiều thật, phiền chết đi được. Hay là kêu người dọn sạch hết đi, lỡ chúng cắn người thì rắc rối.”

Giang Thần sững sờ, còn tên vệ sĩ thì cười nịnh: “Vâng, để tôi báo lại cấp trên. Cô nói con chó này đúng không? Để tôi xử nó luôn.”

Còn chưa kịp bước tới, Giang Thần đã vội vàng bật dậy, thân hình tròn vo phóng thẳng lên xe tôi, run rẩy hô lên: “Chạy mau! Không khéo hôm nay tôi mất mạng mất!”

Tôi liếc hắn, cuối cùng vẫn khởi động xe. Trên đường về, hắn ngồi im thin thít, hồn vía dường như vẫn còn lơ lửng trên tầng mây, lẩm bẩm: “Cô nói xem… sao Thời Vi lại đá tôi chứ?”

Tôi vừa lái xe vừa cười khẩy: “Không biết, cô ta chẳng phải là người dịu dàng, nhân hậu, luôn quan tâm mọi người đó sao? Chắc là cô ta có nỗi khổ riêng rồi.” Giang Thần không đáp, chỉ cúi đầu im lặng. Khi xe dừng bên lề đường, tôi nhìn hắn, giọng lạnh nhạt: “Chó tôi đã đưa đến nơi, giờ anh có thể xuống rồi. Lúc về nhớ chuyển tiền cho tôi.”

Hắn nhíu mày, gương mặt cún con đáng thương:  “Không phải chứ, tôi giờ chỉ là một con chó nhỏ yếu đuối, cô nỡ lòng vứt tôi giữa đường sao?”

Tôi khoanh tay dựa vào ghế, lạnh giọng:  “Hôm qua ai là người bắt tôi đi uống rượu thay người khác, còn mắng tôi là ‘chó liếm’? Giờ tôi thôi việc rồi, giữa chúng ta chẳng còn quan hệ gì nữa. Anh nghĩ tôi có nghĩa vụ nuôi anh chắc?”

Giang Thần á khẩu, cúi đầu nhỏ giọng:  “Hôm qua tôi nóng quá nên mới nói vậy… xin lỗi cô. Sau nghĩ lại, đúng là tôi sai thật.”

Tôi nhàn nhạt đáp: “Ừ, không liên quan tới tôi nữa. Giờ anh xuống đi.”

Giang Thần ngồi lì, cố năn nỉ: “Cô không thể bỏ mặc tôi được. Tôi mà đi lạc, không khéo tối nay bị người ta bắt làm cầy tơ bảy món mất!”

Tôi khoanh tay, ánh mắt sắc lạnh: “Thì sao? Liên quan gì đến tôi?”

Tối qua, hắn đã khiến tôi đau đến tận cùng. Tôi không phải thánh nữ, cũng chẳng đủ bao dung để thương hại kẻ đã chà đạp mình. Tình cảm tôi dành cho hắn, coi như đầu tư nhầm. Trẻ người non dạ ai mà chẳng lầm yêu một kẻ tồi tệ chứ?

Giang Thần cúi đầu, lí nhí nói: “Hay là tôi trả tiền cho cô. Cô cho tôi ở nhờ một thời gian, đợi tôi tìm cách biến lại thành người, tôi sẽ cho cô 5% cổ phần công ty.”

Tôi cười nhạt: “Tôi không cần. Tôi không muốn dính dáng gì tới công ty anh nữa.”

Hắn vội vàng nói tiếp: “Vậy 500 vạn được không?”

 

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 2

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Vực Thẳm
Vực Thẳm
Trọng Sinh
Trọng Sinh
bnoskpmyox.256
Bạn Trai Tôi Bị Biến Thành Con Gái?!
Bạn Chanh (FULL)
Bạn Chanh (FULL)
imgi_25
Gã Đẹp Trai Chỉ Cần Đưa 9860 Won Là Sẽ Làm Tất Cả!
IMG_20251003_123105
Chưa Phải Là Kết Thúc
Tags:
Hài hước, Hiện Đại
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz