Chương 1
Sáng sớm, trước cửa nhà tôi vang lên một tràng âm thanh kỳ quái, vừa ầm ĩ vừa gấp gáp như có ai đang gây sự. Tôi choàng tỉnh, tim còn đập thình thịch, ngồi bật dậy nhìn quanh. Tiếng bên ngoài càng lúc càng lớn, xen lẫn vài câu nghe như… chửi thề. Lòng tôi lạnh toát, liền chạy vào bếp vớ lấy con dao chặt thịt, ôm chặt trong tay, từng bước rón rén tiến ra cửa. Qua ô mắt mèo, tôi thấy một con chó ta đang điên cuồng cào cửa, vừa cào vừa… mắng ai đó.Tôi chết sững.
Giữa đêm khuya thế này, chó nhà ai nổi điên chạy tới cửa tôi chửi bới vậy? Nghĩ mãi, tôi đoán chắc là chó hàng xóm bị lạc. Nghĩ thế, tôi mở cửa, định cho nó vào trong chờ sáng rồi mang đi tìm chủ. Nào ngờ, con chó chẳng khách khí chút nào, nghênh ngang bước vào như chủ nhà, thậm chí còn thong thả tìm đúng tấm thảm sau cửa để… chùi chân. Tôi nhíu mày, hỏi bâng quơ: “Ơ, mày làm sao mò được tới đây vậy?”
Con chó cúi đầu, giọng có phần bực dọc: “Cứ thế mà tới thôi! Cô không biết tôi đi bao xa đâu, móng vuốt mỏi rã rời rồi đây này!”
Tôi chết lặng. Con chó cũng chết lặng. Một người một chó nhìn nhau vài giây, không khí yên ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.
Tôi dè dặt hỏi lại: “Khoan… tôi không nghe nhầm chứ? Mày… biết nói?”
Con chó thở ra, lộ vẻ nhẹ nhõm như trút được gánh nặng: “Không, cô không nghe nhầm đâu.”
Tôi nhìn nó, run rẩy nói nhỏ: “Tôi tưởng mày sủa chứ…”
Bầu không khí im phăng phắc.
Rồi một giây sau, tôi hét toáng lên đến mức suýt làm vỡ kính cửa sổ: “Trời đất ơi!!! Chó biết nói!!!”
Con chó giật mình, dán chặt vào góc tường, hai chân trước đưa ra cuống quýt: “Khoan đã, cô nghe tôi nói đã! Tôi là Giang Thần đây!”
Tôi trừng mắt, hét lớn hơn: “Còn kinh dị hơn cả chó biết nói! Giang Thần?! Tôi thà tin mày là chó thật còn hơn!!!”
Nghiệt duyên giữa tôi và Giang Thần có lẽ đã định sẵn từ kiếp trước. Hôm qua, chúng tôi vừa cãi nhau một trận lớn, chia tay trong không vui. Nguyên nhân chỉ vì “ánh trăng sáng” của hắn, Thời Vi vừa bắt được một khách hàng lớn. Chỉ là, vị khách kia nổi tiếng khó tính, nhất quyết đòi Thời Vi uống rượu cùng mới chịu ký hợp đồng. Giang Thần thương cô ta, thế là lôi tôi đến uống thay. Hắn kéo tôi ra trước mặt ông khách bụng phệ kia, chỉ vào tôi rồi cười nói: “Trương tổng, Thời Vi sức khỏe không tốt, không uống được rượu. Đây là Trưởng phòng tiêu thụ bên tôi, Lý Tiếu Nhã, để cô ấy uống với anh nhé.”
Khoảnh khắc đó, lòng tôi như tro nguội. Tôi không phủ nhận tôi có chút tình cảm riêng với Giang Thần. Nếu không, sau khi tốt nghiệp, tôi đã chẳng bỏ công ty lương cao để đến cùng hắn gây dựng sự nghiệp từ con số không. Tôi từng nghĩ, dù hắn không thích tôi, ít nhất cũng xem tôi là bạn, là người đồng hành cùng vượt qua bao khó khăn.Nhưng từ khi Thời Vi quay về, mọi thứ chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Tôi lạnh giọng rút tay khỏi hắn: “Khoan đã, chuyện này phải nói rõ trước. Bảo tôi uống cũng được thôi, nhưng doanh thu lần này tính cho ai?”
Giang Thần cau mày: “Đương nhiên là cho Thời Vi. Từ đầu đến giờ, đều do cô ấy phụ trách. Cô chỉ uống vài ly rượu, sao có thể đòi phần doanh thu?”
Thời Vi đứng bên cạnh nhẹ giọng xen vào: “Không sao đâu Giang Thần, tuy em mất nửa năm mới kéo được hợp đồng này, nhưng nếu Tiếu Nhã muốn, em có thể nhường cho chị ấy.”
Giang Thần lập tức nắm tay cô ta, ánh mắt tràn đầy thương xót: “Em không cần phải tốt bụng như vậy, của em là của em, không ai cướp được.”
Hai người họ diễn một màn tình sâu nghĩa nặng khiến tôi vừa buồn cười vừa khinh bỉ. Tôi bật cười, đáp thẳng: “Thôi khỏi, tôi chẳng thiếu gì một khách hàng. Mấy người nói cứ như tôi mặt dày không bằng. Nếu chỉ là chuyện uống rượu, ai gọi khách tới thì người đó tự đi mà uống.”
Tôi nhấc túi định rời đi, nhưng Giang Thần kéo tay tôi lại, giọng lạnh lùng: “Cô không được đi. Cô đi rồi, Thời Vi phải làm sao?”
Ông khách bụng phệ kia nhìn tôi, cười khả ố: “Tiểu Lý cũng được đấy, xinh xắn quá!”
Tôi quay sang mắng thẳng Giang Thần: “Cô ta phải làm sao thì liên quan gì đến tôi? Tôi đâu phải bố cô ta.”
Hắn siết chặt tay tôi, giọng phẫn nộ: “Lý Tiếu Nhã, tôi tưởng cô dù hơi cẩu thả nhưng vẫn là người tốt. Sao cô có thể nhẫn tâm như vậy? Thời Vi sức khỏe yếu, cô nỡ để cô ấy uống rượu à?”
Tôi không nhịn nổi nữa, hất tay hắn ra quát lớn: “Sức khỏe yếu á? Tôi thấy cô ta còn khỏe hơn tôi ấy chứ! Không khỏe thì nghỉ làm, nằm nhà mà dưỡng. Anh thương thì đi mà nuôi, hai người cứ ở bên nhau cho trọn vẹn đi!”
Tôi nghiến răng: “Giang Thần, tôi cũng là con người, uống rượu tôi không biết khó chịu chắc? Anh đừng tưởng tôi tốt với anh thì anh muốn chà đạp sao cũng được!”
Giang Thần đứng chết lặng, chưa kịp nói gì thì Thời Vi nước mắt rưng rưng kéo tay hắn: “Đừng giận Tiếu Nhã, chị ấy không cố ý đâu. Tại em yếu đuối, liên lụy anh…”
Hắn lập tức dịu giọng, quay sang tôi với vẻ bất mãn: “Lý Tiếu Nhã, cô uống hay không? Hợp đồng này không thể giao cho cô, nhưng tôi có thể bù bằng tiền thưởng.”
Tôi cười lạnh, giật bảng tên ném thẳng vào ngực hắn: “Khen cái đầu anh! Tôi nghỉ!”