Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 9

  1. Trang chủ
  2. Chồng Tôi Là Trung Khuyển
  3. Chương 9 - Dục vọng
Trước
Sau

Miêu Miêu sửng sốt, vẻ mặt hơi ửng hồng. Trịnh Sâm khẽ hé miệng, nói: “Miêu Miêu… em cao lên rồi à?”

Tay áo của cô lộ ra một chút cổ tay. Đây là bộ quần áo mới Trịnh Sâm vừa đến thành phố W mới mua cho cô, anh nhớ rõ mồn một, lúc đó vừa người.

Miêu Miêu cúi đầu: “Hình như là vậy…” Chẳng trách gần đây cô cứ thấy ống quần hơi ngắn.

Trịnh Sâm lại véo một cái cổ tay cô, rồi nhìn vẻ mặt đỏ bừng của cô nói: “Haizz, sao hình như lại gầy nữa rồi…”

Giọng điệu khá bất đắc dĩ.

Miêu Miêu liếc anh một cái, gầy đi không phải chuyện tốt sao?!

Ánh mắt cô trừng người lấp lánh rực rỡ, trên vẻ mặt trắng nõn nà ửng lên sắc hồng nhạt, gần đây da dẻ cũng tốt lên không ít.

Cái trừng mắt này sống sờ sờ khiến Trịnh Sâm mềm nhũn cả người, chỉ có một chỗ cứng lên, trong lòng hơi ngứa ngáy, rốt cuộc lý trí chiếm thượng phong.

Thịt đã đánh mất rồi lại không thể nhặt về, Trịnh Sâm bất đắc dĩ, chỉ phải để cô đi ngủ.

Một giờ rạng sáng.

Đèn đường quanh năm sáng trưng bên ngoài mơ hồ có ánh sáng chiếu vào, chiếu lên cô gái đang ngủ say sưa trên giường.

Cánh cửa hé ra một khe hở, sau đó lặng lẽ bị đẩy ra. Một người đàn ông cao lớn vạm vỡ rón rén đi vào, trong cái ngày trời còn hơi se lạnh, lại chỉ mặc một cái áo ba lỗ.

Dù sao cũng là một “xử nam” hơn hai mươi tuổi rồi, dục vọng bị Miêu Miêu khơi gợi mài mòn khiến anh tim đập thình thịch. Trịnh Sâm ngồi xổm xuống bên giường, nương theo ánh sáng yếu ớt nhìn Miêu Miêu của mình.

Trong rất nhiều năm trước kia, khi anh bò ngoài cửa sổ, vô số lần đã ảo tưởng rằng nếu không có cái cửa sổ, cái tường kia, anh có thể trực tiếp nhìn thấy cảm nhận của Miêu Miêu…

Ngày này cuối cùng cũng đã thành hiện thực.

Anh từng bò qua đầu tường nhà họ Miêu, bò qua nhà họ Thang, liếc nhìn cô một cái, là đã cảm thấy trong lòng tràn đầy.

Đàn ông bên ngoài bươn chải, về nhà có thể nhìn thấy người phụ nữ mình yêu. Trịnh Sâm nghĩ, cuộc sống mà có thể sống như vậy, vàng bạc núi non cũng không đổi!

Anh nhìn nhìn rồi dâng lên dục vọng, nắm chặt nắm đấm, run rẩy vươn tay, khẽ vuốt ve một chút vẻ mặt cô.

Thở hổn hển, anh khẽ ghé vẻ mặt qua, chóp mũi giật giật. Hương con gái trong khắc thời gian tràn vào mũi anh, một đường đến tận lồng ngực, hòa vào cùng bóng hình cô vẫn giấu kín trong tim anh. Một lòng “thình thịch thình thịch”, như muốn thoát khỏi lồng ngực anh, bay đến trên người cô gái trước mặt.

Cô vẫn tiếp tục ngủ say sưa trên chiếc giường mềm mại, căn phòng này lại khôi phục yên tĩnh.

Chỉ có tiếng nước trong nhà vệ sinh ào ào chảy, cùng với một tiếng gầm nhẹ: “Miêu Miêu!” Rồi trở về yên tĩnh.

…

Buổi sáng Trịnh Sâm không đi làm, anh chạy tới bệnh viện, lấy số, ngập ngừng rất lâu mới đi vào.

Bác sĩ là một người đàn ông trung niên hói đầu, thấy anh thì cười nói: “Sao vậy?”

Trịnh Sâm kéo ghế, vẻ mặt ưu sầu: “Vợ tôi gầy rồi, gầy điên cuồng.”

Bác sĩ nhíu nhíu mày: “Rất rõ ràng sao?”

Trịnh Sâm gật đầu: “Vâng, mỗi ngày đều cảm thấy gầy đi không ít.”

“Có thể là…” Bác sĩ luyên thuyên nói một đống lớn, cuối cùng nói: “Cụ thể thì vẫn phải kiểm tra xong mới có thể xác định, đưa cô ấy tới kiểm tra đi.”

“À này, vợ cậu trước kia bao nhiêu cân, bây giờ thì sao?”

“Trước kia chín mươi sáu… bây giờ không biết rồi.”

“Vậy thì khá nghiêm trọng, chín mươi sáu vốn dĩ đã…” Bác sĩ muốn nói, chín mươi sáu vốn dĩ đã gầy, lại gầy đột ngột, chắc chắn có vấn đề lớn. Lời này còn chưa nói xong, thì đã bị mấy chữ cuối cùng của Trịnh Sâm làm cho ngớ người.

Anh nói: “Ki-lô-gam…”

“Vợ cậu trước kia chín mươi sáu ki-lô-gam?!”

Trịnh Sâm gật đầu, vẻ mặt vẫn như cũ ưu sầu.

Bác sĩ nghẹn họng rất lâu, nói: “Vậy thì nên gầy một chút…”

“Đồ lang băm!”

Bác sĩ bị mắng “lang băm” vẻ mặt ngớ người, thấy người đàn ông này vẻ mặt không hờn giận rời đi, nghẹn họng hồi lâu mới phun ra một câu: “Trông thì tuấn tú lịch sự… hay là một kẻ ngu si nhỉ.”

Trịnh Sâm trong lòng khó chịu, anh cảm thấy Miêu Miêu như vậy rất tốt, nhìn thế nào cũng tốt, bác sĩ này cứ nói bừa!

Tâm trạng khó chịu này, bữa trưa cũng không ăn, trực tiếp đi về phía công trường. Trong lòng anh tính toán, sáng mai hầm chân giò cho Miêu Miêu, cứ gầy như vậy nữa, thì gay to rồi!

Trịnh Sâm vừa đến cửa công trường, liền nghe thấy có người gọi mình.

“Sâm ca! Nhanh lên nhanh lên!”

Anh cũng không vội, không vội không chậm đi qua. Từ “Sâm tử” trước kia, đến tiếng “Sâm ca” này, là biết anh lăn lộn thế nào rồi.

“Ôi chao, người anh em cậu cuối cùng cũng tới rồi, căn nhà này chủ đầu tư đột nhiên muốn thêm ban công, hình thù kỳ quái, sầu chết đi được, cậu tới nhìn xem có biện pháp nào không!”

Trịnh Sâm gật đầu, theo ông chủ đi qua. Cái gã chủ đầu tư đầu trọc kia, ưỡn cái bụng bia, chuỗi dây chuyền vàng óng ánh trên cổ, dưới ánh mặt trời chói chang đến nhức mắt.

Người đó chống bụng, chỉ vào ông chủ: “Lão Vương, tôi đã nói là phải thêm, ông mà không thêm được, được, tôi đổi người tới!”

“Đừng đừng đừng! Ông chủ Ngưu, thêm được thêm được, chỉ là cái bản vẽ cậu đưa, trước kia chưa xây xong thì còn được, bên này đều đã sửa tốt rồi, thật sự không dễ làm đâu!”

Người họ Ngưu kia sờ một cái đầu trọc, chửi một câu tục tĩu: “Tôi mặc kệ, cứ phải xây như vậy, lão tử đã nói là sửa được, đến lúc đó mặt mũi để đâu!”

Nghĩ một chút, chỉ vào phía trên: “Các ông phá chỗ đó đi, tôi để cái nhà thiết kế nổi tiếng này…”

Nghẹn họng một chút, trình độ văn hóa không đủ, không nhớ ra tên gì: “Cái gì đặc biệt ấy nhỉ, để hắn đi lên nói cho các ông biết sửa thế nào!”

Lão Vương có thể làm gì đây, người trả tiền là đại gia, chỉ phải nhìn về phía Trịnh Sâm.

Liếc mắt một cái thấy gã nhà thiết kế người nước ngoài cũng muốn đi lên kia, mặc vest đi giày da, vẻ mặt ngạo khí, Trịnh Sâm liền đứng sang một bên.

“Không đi.”

“Đây là công nhân của các ông à? Tính khí còn khá lớn đấy?!”

Người họ Ngưu kia trừng mắt to, nhìn Trịnh Sâm vừa cao vừa tinh anh, sờ sờ bụng bia của mình, khá không hài lòng.

“Đây không phải công nhân của chúng tôi, chỉ là mời tới giúp đỡ thôi. Tiểu Từ, Tiểu Ngô, các cậu cùng nhà thiết kế đi lên nhìn xem.”

Trịnh Sâm dù sao cũng không ký hợp đồng lao động nào, lão Vương không quản được anh, bèn kêu hai người lão luyện.

Đoàn người cứ thế được treo lên.

Đừng nhìn cái gã người nước ngoài kia ở dưới vẻ mặt dương dương tự đắc, vừa lên đã thành đồ nhát gan, vẻ mặt trắng bệch, hai chân run rẩy.

Cái gã đầu trọc đeo dây chuyền vàng ở dưới cũng run chân, nhưng gã là run rẩy kiêu ngạo, cũng không nhìn phía trên, miệng lẩm bẩm: “Nhất định phải sửa thành như vậy!”

Không biết phía trên giao tiếp thế nào, lúc thì vẽ lại lúc thì thì thầm.

Liếc mắt một cái bức tường vừa sửa xong còn chưa vững lắm, Trịnh Sâm nhíu nhíu mày.

Không một hồi, phía trên có một cái khối đen gì đó đang rơi ra ngoài, một tiếng thét kinh hãi phía trên lúc này mới truyền tới tai.

Đồng tử Trịnh Sâm co rụt lại, sống lưng cứng còng, nhảy lên. Anh nhảy rất cao, theo Ngưu Đồ sau này hồi tưởng lại, anh lúc đó nhảy lên còn cao hơn cả người Ngưu Đồ này.

Một tay túm lấy gã như túm gà con kéo sang một bên, một cước của cái chân duỗi thẳng đá văng cục gạch kia, lúc này mới tiêu sái tiếp đất.

Ngưu Đồ liếc mắt một cái cục gạch đã vỡ nát kia, lại ngẩng đầu nhìn liếc mắt một cái bầu trời vừa rồi, run chân, nghẹn họng phun ra một câu: “Người anh em, luyện qua rồi à?”

Tác giả có lời muốn nói:

Sâm ca: Chín mươi sáu ki-lô-gam rất nặng sao?! Đồ lang băm!

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 9

5 1 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Anh Trai Là Nam Chính
Anh Trai Là Nam Chính
Trái Tim Loạn Nhịp (FULL)
Trái Tim Loạn Nhịp (FULL)
Hướng Về Mặt Trời (FULL)
Hướng Về Mặt Trời (FULL)
Nữ Thư Ký Hai Mặt
Nữ Thư Ký Hai Mặt
Nụ Hôn Vượt Ranh Giới
Nụ Hôn Vượt Ranh Giới
Thumb_Poster_6278
Dắt Yêu đi dạo
Tags:
Ngôn Tình
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz