Chương 70
Chương 70
Uống máu của Chỉ Yên xong, ta phục hồi lại tinh thần. Nghĩ đến chuyện Chợ Quỷ phải đợi đến tối mới có thể đi, ta cũng chẳng thấy gấp gáp nữa.
Ta lại quay sang Chỉ Yên, vươn tay ra.
Nàng ngơ ngẩn nhìn ta: “Lại cần máu nữa sao?”
“Không phải, là chiếc gương trên người ngươi.” Vừa dứt lời, ta cảm nhận rõ ràng bàn tay đang nắm ta của Mặc Thanh hơi cứng lại.
Chỉ Yên ngoan ngoãn đưa chiếc gương bạc cho ta. Ta mỉm cười, bảo nàng ra khỏi phòng trước, đuổi hết những người còn lại ra ngoài. Ta quay đầu nhìn Mặc Thanh, mở lòng bàn tay, đưa chiếc gương cho hắn xem: “Chuyện bên ngoài giải quyết xong rồi, chúng ta trò chuyện một chút đi. Ngươi nói với ta tên của chiếc gương này là gì ấy nhỉ?”
Mặc Thanh nhìn chiếc gương bạc nhỏ, im lặng không nói.
“Nếu ta nhớ không lầm, hình như nó gọi là Khuy Tâm Kính đúng không?” Ta cầm chiếc gương trong tay, lắc nhẹ, “Khuy Tâm Kính. Nhiều năm như vậy, ngươi đã khuy được những gì rồi? Kể cho ta nghe một chút xem nào.”
Mặc Thanh khẽ thở dài: “Chiêu Diêu…”
Ta đeo chiếc gương vào cổ hắn: “Trong lòng ngươi đang nghĩ gì, cũng nên cho ta nghe thấy chứ.”
Mặc Thanh bình tĩnh nhìn thẳng vào ta: “Nàng muốn biết?”
“Ta muốn biết.”
Hắn cười khẽ một tiếng: “Vậy thì không cần phải nói.” Lời còn chưa dứt, hắn đã nhẹ nhàng chạm vào môi ta một cái như chuồn chuồn lướt nước, “Đã hiểu chưa?”
Ta nhướng mày nhìn hắn: “Chỉ vậy thôi sao?”
Ánh mắt Mặc Thanh chợt tối sầm, không nói không rằng, lần nữa áp lên môi ta, tinh tế, nhẹ nhàng thưởng thức. Ta đưa tay đẩy hắn một cái, hơi kéo vạt áo hắn ra, đầu ngón tay vừa chạm vào xương quai xanh mê người của hắn, phía sau “bốp” một tiếng vang lên.
Ta cắn răng, cắn luôn vào môi Mặc Thanh khiến hắn đau, hắn mở mắt ra, tiện tay vung một chưởng, chỉ nghe thấy một tràng tiếng loảng xoảng vỡ vụn, kèm theo giọng nói ai oán của Tư Mã Dung: “Ôi chao, ta vất vả lắm mới dạy được tên Mộc Đầu Nhân này dùng Thuật Thuấn Hành đó!”
Chậc, Tư Mã Dung! Đến không sớm không muộn!
Ta phẫn hận ngồi bật dậy, trừng mắt nhìn Mộc Đầu Nhân đã bị Mặc Thanh đánh cho tan tác, quát: “Nói! Có chuyện gì!”
Cái đầu của Mộc Đầu Nhân lăn hai vòng trên đất, cuối cùng cũng quay lại nhìn ta: “Lộ… Lộ…”
“Đúng, ta sống lại rồi! Có chuyện thì nói, không có gì thì cút.”
Mặc Thanh ngồi dậy bên cạnh ta, bình tĩnh kéo lại vạt áo, chỉnh lại nơi bị ta làm xộc xệch trở về dáng vẻ ban đầu.
Tư Mã Dung là người tinh tường đến mức nào, lập tức hiểu ra, hắn ho khan một tiếng: “À, sống lại là tốt, sống lại là tốt, đỡ cho một người nào đó mỗi ngày sống khổ sở hơn cả khổ hạnh tăng.”
Mặc Thanh khẽ nâng mắt, liếc nhìn hắn một cái đầy bâng quơ: “Dạo gần đây ngươi có vẻ rảnh rỗi nhỉ? Hình như thiếu việc để làm thì phải?”
Tư Mã Dung cười ha hả hai tiếng: “Nghe nói núi Trần Tắc xảy ra chuyện, ta cố ý tạo ra một Cơ Quan Nhân biết Thuật Thuấn Hành để đến thăm ngươi. Vốn định giúp một tay, không ngờ lại đến chậm, nhìn thấy cảnh không nên thấy. Thôi thôi, ta đi trước đây.”
“Khoan đã.” Ta gọi hắn lại, bước tới, nhặt cái đầu Cơ Quan Nhân lên, tháo hai hạt châu lưu ly làm mắt ra nhét vào miệng hắn ta, “Đã biết là không nên nhìn thì sau này đừng có nhìn bậy, mà đã nhìn thấy rồi thì tuyệt đối đừng lên tiếng.”
Mặc Thanh khẽ cười ở phía sau ta, Cơ Quan Nhân ‘Tư Mã Dung’ ấm ức đến mức không thốt nên lời.
Ta xoay người, tháo chiếc gương bạc trên người Mặc Thanh xuống, đeo lại vào người mình. Hắn hơi sững sờ. Có lẽ kinh ngạc vì ta đã biết đó là Khuy Tâm Kính mà vẫn sẵn lòng mang nó theo.
“Đối đãi chân thành.” Ta chỉ vào tim hắn, “Những gì ngươi muốn biết về ta, ta đều cho ngươi biết.”
Ánh mắt Mặc Thanh dịu đi, nhẹ giọng giải thích: “Đây là vật duy nhất ta mang theo bên mình khi thoát ra khỏi phong ấn. Trước đây ta không hề biết nó gọi là Khuy Tâm Kính, kể cả lúc đưa cho nàng, ta cũng không biết nó có tác dụng như vậy. Chỉ đến sau này mới biết được. Nhưng muốn đòi lại, ta lại không mở lời nổi.”
Vật duy nhất mang theo từ lúc thoát khỏi phong ấn…
Mặc Thanh đã trao nó cho ta, như vậy cũng đủ để nói lên tâm ý của hắn rồi.
“Đi đi, sớm giải quyết xong hết việc còn lại.” Ta nói, “Ta chờ ngươi trở về.”
Ánh mắt hắn ôn nhu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán ta, rồi xoay người rời đi.
Cả buổi chiều, Mặc Thanh bận rộn với việc thanh trừng những kẻ phản loạn, tái thiết Vạn Lục Môn. Cả môn phái từ trên xuống dưới một đống công việc chờ hắn xử lý.
Ta đợi đến đêm thì tự mình mặc thân thể vào, dẫn theo Chỉ Yên đến Chợ Quỷ. Đứng ở chỗ cũ không được bao lâu, cảm giác vô lực lại ập đến, tác dụng của máu Chỉ Yên biến mất, quả nhiên ta lại ly hồn.
Ta dặn Chỉ Yên canh chừng thân thể ta, rồi quay đầu bay thẳng về phía tửu lầu trong rừng của Chợ Quỷ.
Nhưng ta lượn vòng mấy lượt trong tửu lầu mà không thấy Tử Du đâu. Đang định đến Cửa Tiền Địa Phủ Đại Âm tìm hắn, thì chưa kịp đi, phía sau đã có giọng nam tử thanh lãng gọi ta lại.
Ta quay đầu, thấy một nam tử mặt như ngọc, búi tóc, mặc trường sam, mỉm cười yếu ớt đứng ở cửa tửu lầu: “Lộ Chiêu Diêu.”
Ta không quen biết hắn, nhưng quả thật nghe thấy tên mình thốt ra từ miệng hắn. Vì vậy, ta mang theo chút đề phòng bay lại gần, nhìn chằm chằm hắn: “Ngươi là ai, vì sao biết ta?”
“Tại hạ là Trúc Quý, Tử Du hẳn đã nhắc đến ta với ngươi. Ta là ông chủ của tửu lầu này.”
À, ta nhớ ra rồi. Lần đầu tiên ta gặp Tử Du, hắn từng nói ông chủ của hắn không giống những thương nhân Chợ Quỷ khác. Đúng là một ông chủ ưa nhìn, không giống đám quỷ âm khí nặng nề ở Chợ Quỷ, trên người mang theo vài phần khí chất hư ảo, phiêu diêu.
“Ta có hai phong thư cần đưa cho ngươi.” Hắn vừa nói vừa sờ soạng trong ngực, “Một phong là của Tào Minh Phong gửi cho ngươi…” Hắn tìm thật lâu, cuối cùng cũng móc ra một phong thư, đặt vào tay ta.
Tào Minh Phong? Ta nghĩ mãi, cuối cùng mới nhớ ra, đó chẳng phải là Tiên phu bị ta thiêu lên trời sao… Thật không ngờ đời này vẫn còn cơ hội nghe thấy cái tên đó. Chỉ có điều, hắn đã lên trời rồi mà vẫn nhờ người gửi thư cho ta, vậy nói cách khác, người đang đứng trước mặt ta đây cũng là… Tiên Nhân?
Quang minh chính đại, không giả dối, không phải loại được phong danh như Lạc Minh Hiên, mà là Chân Tiên Nhân trên trời cao trong truyền thuyết?
“Còn một phong nữa… Chà… Ta để ở đâu rồi nhỉ?” Hắn sờ soạng khắp người, lục lọi tay áo, nhìn cả dưới đất, hành động mơ hồ còn hơn cả một phàm nhân.
Ta lạnh lùng nhìn hắn, cho đến khi hắn xoay người một lúc, cuối cùng mới lôi ra được một phong thư từ một bên tay áo khác: “À, đây là của Tử Du để lại cho ngươi.”
Để lại… cho ta?
Ta vươn tay nhận lấy, rồi hỏi lại một câu: “Tử Du đi đâu rồi?”
“Đã quên đi mọi chuyện cần quên, đi đâu cũng không còn quan trọng nữa.”
Câu trả lời thật sự quá thản nhiên. Nhưng cũng phải, hắn là ông chủ tửu lầu ở Chợ Quỷ, hẳn là đã chứng kiến chuyện như vậy rất nhiều rồi. Chỉ là… nghĩ đến Tử Du, ta không khỏi cảm thấy tiếc nuối, vốn ta còn định đến báo cho hắn biết tình hình hiện tại của ca ca hắn.
Nhưng thôi, đối với Tử Du mà nói, những chuyện đó cũng không còn quan trọng nữa rồi.
Ta mở thư của Tử Du ra. Bên trong viết không nhiều, đại ý là rất vui mừng vì có thể gặp lại ta ở Chợ Quỷ, tiếc nuối vì không thể chờ ta quay lại, hy vọng kiếp sau còn cơ hội gặp lại.
Vài nét bút đơn giản, hết sức bình tĩnh, không có tang thương, cũng chẳng có cảm thán. Hắn thản nhiên chấp nhận sự thật rằng mình sẽ quên đi tất cả. Ngoại trừ dùng vẻ mặt bình tĩnh đọc hết lá thư này và chúc phúc cho kiếp sau của hắn, ta không thể tìm được cảm xúc nào khác thích hợp hơn.
Đường đi vốn là như thế, chung quy sẽ đến hồi kết, không có gì đáng để bi thương hay đau buồn.
Ta cất thư của Tử Du, rồi mở thư của Tào Ninh ra. Khác với Tử Du, bên trong viết chi chít cả một tờ giấy. Đọc xong, toàn bộ đều là lời xin lỗi đối với ta, cuối thư còn viết vài lời cảm ơn, và dặn dò: Nếu sau này có gì cần giúp đỡ, có thể nhờ Trúc Quý chuyển lời.
Mắt ta đảo một vòng, lập tức nói với Trúc Quý: “Ngươi giúp ta chuyển lời cho Tào Ninh nhé. Hiện tại ta là sinh hồn, đã tìm được thân thể nhưng lại không thể ở trong đó lâu. Ta muốn sống lại, ngươi giúp ta hỏi xem, hắn có cách nào giải quyết không?”
“Việc này thì không cần tìm hắn.” Trúc Quý nói, “Ta có thể cho ngươi một lời khuyên. Tình trạng của ngươi hiện giờ tương đương với người sống bị ly hồn ngoài ý muốn. Ngươi chỉ cần mang thân thể mình về cố hương, nhờ người gọi tên mình. Phàm nhân gọi pháp này là chiêu hồn, gọi ba tiếng là ngươi có thể hoàn hồn rồi.”
Ta sững người: “Đơn giản vậy sao?”
“Tìm đúng cách thì sẽ đơn giản thôi.” Trúc Quý cười, “Biện pháp của ta tuyệt đối chính xác.”
Nhìn vào sự sùng bái của Tử Du đối với hắn trước đây, ta quyết định miễn cưỡng tin hắn một lần.
Ta từ biệt Trúc Quý, xoay người rời đi. Hắn đứng sau lưng ta cười, phất tay: “Ngươi yên tâm đi, ngươi là góa phụ của Tiên Nhân, bất kể làm chuyện gì cũng sẽ được trời cao phù hộ.”
Khoảng thời gian làm quỷ, lại trải qua những chuyện ở Chợ Quỷ, ngươi nói với ta trời cao sẽ phù hộ ta ư?
Hy vọng là như thế đi!
Nằm lại vào thân thể mình, ta để Chỉ Yên đỡ dậy, sau đó cắn vào ngón tay nàng một cái, hút một chút máu. Chỉ Yên có vẻ ấm ức: “Đại Ma Vương, ngươi cắn ta như vậy mà không chút do dự nào sao?”
“Không do dự.” Ta dứt khoát đáp, “Mau về gọi người, chúng ta đi một chuyến về cố hương của ta. Khi trở về, ta sẽ không cần phải cắn ngón tay ngươi nữa.”
“Cố hương của ngươi?” Chỉ Yên hỏi, “Cố hương của ngươi ở đâu?”
Ta kéo Chỉ Yên, dùng Thuật Thuấn Hành thẳng về Vô Ác Điện: “Trong một khe núi, không có tên, nhưng ta tìm được đường.” Ta dùng thần thức thăm dò Vô Ác Điện, phát hiện Mặc Thanh không có ở đây.
Chắc là công việc ở các đỉnh núi khác vẫn còn nhiều, tạm thời hắn chưa về được. Chỉ có Thập Thất đang úp mặt ngủ trên bàn trong phòng ta. Pháp lực của nàng không cao, thân thể cần phải nghỉ ngơi, nhưng ta vừa động đậy ngoài điện, nàng đã tỉnh dậy, vui vẻ kêu lên: “Môn chủ! Môn chủ! Môn chủ!” rồi chạy ra.
Ta thầm nghĩ, dẫn Thập Thất đi cùng cũng không tệ. Giọng nàng lớn, giúp ta gọi tên chắc chắn sẽ tràn đầy tình yêu và vô cùng vang dội.
Nhưng ta còn chưa kịp mở lời, trước mặt lại có một bóng người lóe lên, Lâm Tử Dự đột ngột xuất hiện. Thấy ta, hắn hành lễ trước, rồi vẻ mặt có chút vội vã đi về phía Vô Ác Điện.
“Mặc Thanh không có ở đây.” Ta gọi hắn lại, “Có chuyện gì ngươi cứ nói với ta.”
Quả nhiên hắn quay lại, cúi đầu quỳ xuống, cung kính bẩm báo: “Môn chủ xử phạt thuộc hạ đến Hình Phạt Tư chịu hình ba ngày. Nhưng trên đường đi, thuộc hạ nhận được tin hồi báo từ Ám La Vệ theo dõi trước Tố Sơn: Tân Sơn Khương Vũ đêm nay đã lợi dụng thế lực ẩn núp ở Giang Thành, bất ngờ tập kích Thiên Trần Các, đã giết hàng trăm môn đồ của Thiên Trần Các, phá vỡ trận pháp Tố Sơn, trọng thương Cầm Thiên Huyền, trói và bắt đi, không biết giấu ở đâu.”
Chỉ Yên hít một ngụm khí lạnh, sắc mặt ta cũng nghiêm lại.
Sáng nay Khương Vũ mới bị Mặc Thanh băm nát một con rối. Ta không biết làm rối, nhưng ta biết, tổn hại một con rối thì chân thân cũng bị tổn thương ba phần.
Khương Vũ này sáng chết một con, tối lại lập tức xuất hiện một con khác. Hắn là do sức mạnh bản thân cường đại nên không hề sợ hãi, hay là… đã xuất động chân thân rồi?
Sao lại phải làm chuyện này gấp gáp như vậy, hơn nữa, lại chỉ đột kích Thiên Trần Các…
Cầm Thiên Huyền, Cầm Thiên Huyền.
Việc Khương Vũ bắt người, thật sự rất tinh tế!
“Tối qua ta vừa mới nói với người ta có khó khăn thì tới tìm ta, hôm nay người đó đã bị bắt rồi.” Thập Thất bĩu môi bên cạnh ta, “Vậy ta phải đi cứu.”
Ta suy nghĩ, như vậy cũng ổn. Khương Vũ tu ma, đám thủ hạ của hắn cũng thế. Trước đây nhiệm vụ của Thập Thất ở Vạn Lục Môn chính là dọn dẹp những Ma tu không ngoan ngoãn này.
Lần trước khi ta còn ở trong thân thể Chỉ Yên, bị Khương Vũ bắt, nghe lời hắn nói, hắn có vẻ rất tự tin vào kết giới mà hắn bày ra. Nhưng những thứ đó hoàn toàn vô hiệu với Thập Thất. Để Thập Thất đi đối phó, chắc chắn hắn sẽ phải chịu thiệt thòi lớn.
Ta lệnh cho Lâm Tử Dự dẫn Thập Thất đi cứu người. Sau khi hai người họ rời đi, Chỉ Yên hỏi ta: “Vậy đợi Lệ Trần Lan quay lại rồi chúng ta mới về cố hương sao?”
“Không cần chờ hắn. Chúng ta đi thẳng luôn.”
Ta thầm nghĩ, cố hương của ta, từ nhỏ sống ở đó, ngoại trừ Lạc Minh Hiên thì không một ai từng đặt chân đến. Khắp nơi là chướng khí, hoang vu tiêu điều. Lạc Minh Hiên trước đây nói đó là nơi Ma Vương phong ấn con trai lão. Giờ Ma Vương không còn, con trai lão cũng đã xuất thế nhiều năm, ước chừng nơi đó chỉ còn lại những cánh rừng hoang vắng. Ta dẫn Chỉ Yên dùng Thuật Thuấn Hành đến đó gọi hồn, rồi quay về, cùng lắm chỉ mất chừng một nén nhang, không nhất thiết phải kéo Mặc Thanh đi cùng.