Chương 69
Chương 69: Hắn Rất Sợ Ta Biến Mất
Hắn là ca ca của Tử Du, điều này quả thực có chút khó bề xử trí.
Nếu ta không quen biết Tử Du, không biết nhân duyên quả báo giữa huynh đệ bọn họ với ta, thì hôm nay ta cứ mặc Mặc Thanh xử lý hắn cũng xong.
Nhưng ta đã biết rõ câu chuyện giữa những người này. Lâm Tử Dự giờ đây đã leo lên thân phận Trưởng Ám La Vệ, sau khi gặp ta vẫn cung kính gọi ta là Môn chủ; việc hắn tạo phản chống lại Mặc Thanh, e rằng trong đó cũng có ba phần tâm tư là muốn báo thù cho ta đi.
Hơn nữa, khi ta ở Quỷ Thị, Tử Du đã giúp đỡ ta rất nhiều…
Ta quay đầu, quẳng vấn đề nan giải này cho Mặc Thanh:
“Hắn là người do ngươi cất nhắc lên, người hắn cảm thấy có lỗi nhất chính là ngươi. Ngươi tự xem rồi xử trí đi.”
Nói đoạn, ta lùi lại một bước, vốn định đi xem khu vực phía sau Vô Ác Điện xem sao. Nếu ta có thể vận pháp lực tu sửa được thì sẽ sửa ngay cho tốt, đợi Mặc Thanh xử lý xong Lâm Tử Dự, ta có thể lập tức túm lấy bàn tay nhỏ bé của hắn, trực tiếp đẩy cửa phòng tiến vào…
Nhưng ta không ngờ, ngay khi vừa bước chân đi một bước ấy, dưới chân ta bỗng mềm nhũn, cảm giác vô lực khi ở trong trận pháp Tố Sơn khi trước thoáng chốc lại mãnh liệt dâng lên. Thân thể ta không chịu sự khống chế, ngã rụi về phía sau.
Ánh mắt kinh ngạc của Mặc Thanh lướt qua trước mặt. Cánh tay hắn mở rộng ôm ta vào trong ngực.
A, cái lồng ngực này thật sự là ấm áp quá đi…
Ta đưa tay sờ lên, nhưng còn chưa kịp tận hưởng trọn vẹn sự ấm áp ấy, cùng với tiếng gọi căng thẳng của Mặc Thanh: “Làm sao vậy?” thì ta đã “xoẹt” một cái, ly hồn khỏi thân thể.
Ta kinh ngạc đến sững sờ!
Thế này là thế nào? Vì sao vẫn có thể ly hồn? Không phải ta đã dung hợp thân thể này rồi sao, còn có thể sử dụng pháp thuật, đã uống máu của Cầm Thiên Huyền… Khoan đã, chẳng lẽ là nhờ uống máu của Cầm Thiên Huyền, nên ta mới có thể ở trong thân thể của chính mình và sử dụng pháp thuật đến tận bây giờ sao?
Bây giờ đã qua một khoảng thời gian khá lâu kể từ lúc ta uống máu của hắn, cho nên sức mạnh mà máu của hắn mang đến cũng theo đó mà biến mất rồi?
Cứ đà này, chẳng phải sau này cứ cách một hai canh giờ, ta lại phải túm lấy người nhà họ Cầm mà rút máu một lần sao?
Ta còn chưa kịp suy xét thấu đáo chuyện này sẽ dẫn đến kết cục gì, đã cảm thấy ánh nắng sớm mai mỏng manh dừng trên người ta, một cảm giác nóng rát thấu xương cháy lan khắp hồn thể ta.
Thân thể kia của ta tức khắc mềm nhũn ngã vào lồng ngực Mặc Thanh. Không kịp nhìn rõ thần sắc của hắn, ta đè nén cơn đau, vội vàng bay tới bên cạnh, trốn vào trong bóng râm của Vô Ác Điện đang đổ nát.
“Chiêu Diêu?” Trong giọng nói của Mặc Thanh, theo thói quen vẫn giấu kín mọi cảm xúc, nhưng hơi thở căng cứng của hắn đã tiết lộ một chút khẩn trương.
“Môn chủ?” Lâm Tử Dự hơi hơi đứng dậy, muốn đi qua xem ta đang ở trong lòng Mặc Thanh, nhưng bị Mặc Thanh gọi giật lại:
“Cầm Chỉ Yên… Đến Thiên Trần Các đón Cầm Chỉ Yên về đây.” Hắn hạ lệnh cho Lâm Tử Dự, dứt khoát quyết tuyệt, “Ngay lập tức.”
Lâm Tử Dự rùng mình, nhưng vẫn như trước, nghe xong mệnh lệnh của Mặc Thanh thì khẽ cúi đầu, lập tức biến mất bằng thuật thuấn hành.
Mặc Thanh ôm ngang thân thể ta, tiện tay ném xuống người Lạc Minh Hiên một cái kết giới rồi quay người lại, ôm ta đi về phía Vô Ác Điện.
Cho tới khi cũng đứng trong bóng râm giống như ta, hắn cởi hắc bào giao sa của mình, cẩn thận bao bọc thân thể ta, che chắn mặt ta, không để ánh mặt trời chiếu đến được.
Thật ra… Thân thể ta bị phơi nắng cũng không có vấn đề gì. Nhưng Mặc Thanh không biết, hắn cho rằng ta là quỷ, nên ngay cả thân thể cũng không thể phơi nắng…
Hắn sợ bản thân chỉ sơ sẩy một chút, không chú ý cẩn thận liền làm thương tổn ta. Hắn sợ ta biến mất. Bởi vì, ta ở trước mặt hắn biến mất quá nhiều lần rồi.
Đối với Mặc Thanh mà nói, Lộ Chiêu Diêu nhất định là người khiến hắn có cảm giác cực kỳ không an toàn.
Cho nên hắn bảo vệ ta chu đáo như vậy, chỉ chạm vào ta thôi cũng hết sức cẩn trọng.
Hắn sợ hãi.
Hiện tại Mặc Thanh đã là Sát Thần trong mắt bao người, một thân sát khí khiến kẻ khác vọng nhi sinh úy (nhìn mà khiếp sợ), nói một câu, động một ngón tay là khiến thiên hạ đều run rẩy. Thế nhưng, đối với ta, ta lại biết tất cả sự yếu đuối trong quá khứ và toàn bộ ôn nhu trong hiện tại của hắn.
Từ trong bóng râm, ta bay tới phía sau, nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng hắn.
Mặc Thanh như vậy…
Khiến ta yêu quý, cũng khiến ta đau lòng.
Trong ánh mặt trời, thân hình Lâm Tử Dự lóe lên hiện ra, trên tay hắn cắp hai người, một là Thập Thất, một là Chỉ Yên.
Vừa chạm đất, Thập Thất quay đầu liền cho hắn một đấm. Lâm Tử Dự lùi lại, khó khăn lắm mới tránh thoát.
Thập Thất bẻ khớp ngón tay răng rắc: “Đám Ám La Vệ hồi nãy bị ta đánh đều gọi ngươi là lão Đại, ngươi với bọn họ là cùng một giuộc đi. Môn chủ bảo ta đánh bọn họ, ngươi đã là cùng giuộc, tất nhiên cũng phải bị đánh! Ngươi đừng nghĩ kéo ta đến chỗ khác thì ta sẽ không đánh nhé.”
Đứa nhỏ Thập Thất này, vẫn luôn cố chấp như vậy.
Nhưng Lâm Tử Dự này đúng là có chút bản lĩnh, có thể tránh được nắm đấm của Thập Thất, còn có thể kéo Thập Thất đi bằng thuật thuấn hành. Nghĩ lại, trận chiến ở Vô Ác Điện lần đó khi ta vẫn còn trong thân thể của Chỉ Yên, hẳn là hắn không sử dụng toàn lực, bằng không e là ta đã không thể toàn thân trở ra dễ dàng như vậy.
Thập Thất không nhìn đâu khác, bước lên tiếp tục vung đấm thẳng về phía Lâm Tử Dự. Lâm Tử Dự không đánh trả, chỉ nhường nhịn nàng, liên tục lui về phía sau.
Mặc Thanh cũng không bận tâm, chỉ gọi một tiếng: “Cầm Chỉ Yên.”
Chỉ Yên đang ở bên kia quan chiến, nghe Mặc Thanh gọi một tiếng, nhất thời cả người run lên, da cũng căng cứng lại, quay đầu đáp: “Có…”
“Lộ Chiêu Diêu ở đâu?”
Chỉ Yên liếc mắt một cái liền trông thấy ta đang ôm thắt lưng Mặc Thanh từ phía sau: “A… Thật dọa người… Đang ôm ngài từ phía sau đó…”
Nha đầu này, ta đang ôm ấp Mặc Thanh dịu dàng tha thiết thế này mà từ miệng nàng nói ra liền biến thành dọa người, đúng là cái đồ không hiểu lãng mạn.
Nàng trả lời xong mới kịp phản ứng: “Ơ… Thân thể của người, sao lại… Chẳng phải lúc trước đã trở lại rồi sao?”
“Không biết như thế nào lại ra ngoài rồi.” Ta buông Mặc Thanh ra, bĩu môi, “Thân thể này có lẽ là để lâu quá, vẫn còn chút vấn đề, đợi lát nữa ta thử lại xem sao.”
“Đại Ma Vương nói… thân thể có chút vấn đề, đợi lát nữa sẽ thử lại.” Chỉ Yên truyền lại lời của ta cho Mặc Thanh. Thập Thất đang đánh nhau bên kia nghe được, động tác lập tức khựng lại: “Môn chủ làm sao vậy?” Nàng quay phắt đầu lại, không đánh Lâm Tử Dự nữa, chạy nhanh tới bên này. Ánh sáng quanh thân Mặc Thanh khẽ động, bắn ra một lực đẩy, khiến Thập Thất đang dùng sức quá mạnh phải dừng lại cách hắn ba bước chân.
“Đừng chạm vào.” Mặc Thanh lạnh giọng cảnh cáo.
Trước đây nghe hắn nói về chuyện Thập Thất muốn giết hắn, giọng điệu hắn còn nhẹ nhàng, mang theo chút đùa cợt, mà giờ đây lại là lời cảnh cáo nghiêm khắc vô cùng.
Thập Thất bị một thân sát khí của hắn hù dọa phải lùi lại một bước. Nhưng nàng cũng hiểu rõ mình là kẻ không biết nặng nhẹ, biết mình vừa rồi quá kích động. Nàng thành thật đứng yên cách đó ba bước, quả thật cũng giống Mặc Thanh, sợ đến gần sẽ làm ta bị thương.
Nàng có chút tủi thân, cũng thực sốt ruột: “Vậy rốt cuộc là làm sao? Lúc trước Môn chủ đi còn sống động, tươi mới cơ mà!”
“Sống động và tươi mới” là cái loại từ ngữ hình dung gì vậy?
Ta là con cá ngươi mới bắt được dưới khe núi chắc?
“Sao bây giờ lại như thế này?” Nàng lấy lại khí thế, trừng mắt nhìn Mặc Thanh, “Tên xấu xí nhiều chuyện kia! Ngươi nói! Có phải ngươi thừa dịp ta không có ở đây mà bắt nạt Môn chủ của ta không?!”
Mặc Thanh không buồn phản ứng.
Ta ở bên cạnh day day thái dương, nói với Chỉ Yên: “Mau chóng cho người tu sửa Vô Ác Điện đi, ta không chịu được ánh nắng mặt trời. Đặt thân thể ta vào chỗ râm mát, ta nghỉ ngơi một chút lại nhập hồn.”
Chỉ Yên truyền lại ý của ta. Thập Thất vừa nghe, cũng không quậy phá nữa, xoay người định đi khiêng gạch.
Mặc Thanh lại điều khiển Kiếm Vạn Quân. Chỉ thấy Kiếm Vạn Quân vừa khởi động, những viên ngói, gạch đá bị vỡ nát bốn phía đều bay lên không trung. Dưới sức mạnh của Kiếm Vạn Quân kéo lại, chúng tự động tụ hợp vào nhau, đá chồng lên đá, cột cao dựng lại. Tất cả gạch đá đổ nát, chỉ chốc lát sau đã trở về vị trí vốn có của chúng.
Kiếm Vạn Quân có vạn quân chi lực, có thể hủy vạn vật, cũng có thể tạo dựng vạn vật. Chỉ một lát sau, lúc Thập Thất khiêng một đống đá trở lại, Vô Ác Điện ngay cả bảng hiệu cũng đã sửa sang lại hoàn chỉnh.
Thập Thất nhìn Vô Ác Điện nguy nga trước mặt, đống đá trên tay rơi xuống đất, trơ mắt nhìn Mặc Thanh ôm ta vào trong đại điện. Bộ dạng có chút buồn bã.
Vào trong điện. Mặc Thanh đặt ta xuống giường trong tẩm điện của hắn.
Ta ở bên cạnh xoa xoa tay một lát, tĩnh tâm lại, lần nữa nằm vào thân thể của chính mình. Giống như lần trước, cảm nhận cảm giác đau đớn khi kinh mạch nối lại một lần nữa. Không lâu sau, ta mở hai mắt ra.
Lại đã hoàn hồn rồi.
Mặc Thanh đứng một bên, chăm chú theo dõi ta. Ta xoa xoa mu bàn tay hắn: “Đừng sợ, ta chỉ là tạm thời có chút vấn đề, về sau nhất định sẽ tốt thôi.”
Ta đáp hai chân xuống đất, đứng dậy. Mặc Thanh muốn đỡ ta, ta đẩy hắn ra, nhưng chỉ đi được hai bước, ta vẫn phải đưa tay vịn chặt Mặc Thanh.
Trong phòng im lặng một thoáng, ta nhìn về phía Chỉ Yên: “Ngươi cho ra một ít máu đi.”
Chỉ Yên ngẩn người: “Hả?”
“Lấy máu.”
Chỉ Yên hoảng sợ nhìn chằm chằm ta: “Đại… Đại Ma Vương, tuy rằng ta rất thích ngươi, nhưng ta… ta còn chưa muốn chết.”
“Ai bảo ngươi chết, lấy một chút máu, chén rượu nhỏ thế kia là đủ rồi.”
Ta nghiến răng, thân thể này, quả nhiên như ta đã dự đoán từ trước, cần dựa vào máu của người nhà họ Cầm mới có thể tiếp tục hoạt động.
Thế này thì làm sao được!
Sau này, lúc ta và Mặc Thanh làm chính sự, chẳng lẽ còn phải có Chỉ Yên ở ngoài cửa canh gác sao? Chẳng may giữa chừng ta không được, còn phải lôi Chỉ Yên đi vào, dâng một chén máu cho ta uống, sau đó lại tiếp tục làm tiếp sao?
Cảnh tượng này chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy quá đỗi hoang đường!
Ta đường đường là Lộ Chiêu Diêu, sao có thể chịu cuộc sống bị hạn chế tự do như thế này! Còn ra thể thống gì nữa! Có hại cho uy vũ!
Nhất định phải tìm ra biện pháp giải quyết mới được!
Ta nhìn máu từ đầu ngón tay Chỉ Yên nhỏ xuống được non nửa chén, đưa lên uống sạch. Híp mắt lại cân nhắc, xem ra, tối nay ta phải đi tới Quỷ Thị rồi, dù sao với những chuyện liên quan đến quỷ, thì chỉ có hỏi những con quỷ ở đó mới là rõ ràng nhất.