Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 65

  1. Trang chủ
  2. Chiêu Diêu (FULL)
  3. Chương 65
Trước
Sau

Ta thi triển Thuấn Hành thuật tới Tố Sơn. Tố Sơn được tạo thành từ một vùng đồi núi nhỏ nối tiếp nhau, cỏ xanh trải rộng khắp nơi, không có bóng dáng cây cối cao lớn. Người của Thiên Trần Các gọi nó là nơi thanh tịnh thuần khiết, vì vậy mới đặt tên là Tố Sơn.

Nhưng trong mắt ta, cái cách gọi này của bọn họ, thật ra đều là lời dối trá…

Vùng đồi núi này tuyệt đối không hề hiền lành chút nào. Một nơi chỉ lớn hơn Nguyệt Phong một chút lại chồng chất lên nhau cả trăm tầng trận pháp: sát trận, mê trận, trận trung trận. Chỉ cần lỡ chân bước sai một ly, lập tức sẽ bị vây khốn trong đó.

Từ xưa đến nay, Tố Sơn chính là một bức bình phong phòng thủ tự nhiên của Thiên Trần Các. Hơn nữa, kể từ khi Cầm Thiên Huyền lên làm Các chủ, ngoài việc chuyên tâm tu tập Bồ Tát đạo, hắn còn say mê nghiên cứu trận thuật và pháp thuật. Điều này khiến cho những trận pháp tự nhiên nơi đây càng thêm phần hiểm ác.

Theo ta thấy, Tố Sơn này cũng một giuộc với Cầm Thiên Huyền mà thôi. Bề ngoài thì tĩnh lặng, vẻ ngoài hiền lành vô hại, nhưng sau lưng vẫn làm ra những chuyện thất đức như trộm xác người.

Ta Thuấn Hành lên không trung phía trên Tố Sơn, không dám đáp xuống. Chỉ sợ lỡ chân không khéo, không những chẳng tìm được Mặc Thanh mà bản thân còn bị mắc kẹt vào cái trận pháp quỷ quái nào đó.

Ta nhìn xuống phía dưới. Thiên Trần Các nằm cách Tố Sơn không xa. Vốn dĩ người Thiên Trần Các hành sự luôn khiêm tốn, nhà cửa lầu các đều xây dựng thấp, nửa đêm cũng chẳng ai thích ồn ào, thậm chí ngay cả ánh lửa đèn đóm cũng không thắp lên. Cả một vùng đất Thiên Trần Các liền với Tố Sơn im lìm như thể không có bóng người.

Vì lẽ đó, trong khung cảnh tịch mịch này, những đốm lửa nhỏ rải rác trên núi càng trở nên bắt mắt vô cùng.

Ta niệm Thiên Lý Nhãn quyết nhìn xuống. Có một khu vực rất nhiều người đang đứng, tất cả đều là Ám La Vệ. Còn bên kia, chỉ lác đác vài bóng người áo quần đơn bạc, đều là đệ tử Thiên Trần Các.

Ta nhanh như chớp hạ xuống khu vực có các đệ tử Thiên Trần Các đang đứng.

Tại Đại hội Tiên Thai, Cầm Thiên Huyền bị đối xử như vậy rồi mất tích, nhưng đám đệ tử của hắn dường như chẳng hề sốt ruột. Có người giơ đuốc đứng ở một chỗ dõi nhìn phương xa, có người thậm chí còn không thèm đốt đuốc, cứ thế ngồi xếp bằng ngay tại chỗ, tịnh tâm tĩnh khí, từng người từng người một đều mang dáng vẻ như sắp thăng tiên đến nơi.

Dù sao, ta cũng không thể hiểu nổi cái môn phái này của bọn họ, tu kiểu đạo cái gì cũng phải kiêng kị như vậy thì có thể tìm được khoái cảm gì cơ chứ.

Bọn họ đứng tản mát, ta tùy tiện nhìn thấy một người ở gần nhất, đi đến sau lưng, vỗ vỗ vai hắn: “Vị… Bồ Tát này?”

Người nọ quay đầu lại, giữa mi tâm có một nốt chu sa đỏ chói rất đẹp. Hắn nhìn ta một cái rồi đứng dậy, thái độ ôn hòa, cười nói: “Chỉ Yên cô nương, sao ngươi lại tới đây?”

Ôi, suýt chút nữa quên mất, Chỉ Yên là cháu gái của Cầm Thiên Huyền mà. Việc người Thiên Trần Các nhận ra nàng là điều đương nhiên. Nhưng tiếc là ta không hề quen biết hắn: “Ta ừm…”

Bên ta vừa cất tiếng nói chuyện, ngay lập tức có người trong đám Ám La Vệ đang cầm đuốc đề phòng kia nhìn thẳng về phía này.

Nhìn xem sự cảnh giác cao độ của bọn họ kìa!

Đệ tử Vạn Lục Môn chúng ta và đệ tử Thiên Trần Các bọn họ quả là hai phong cách hoàn toàn khác biệt!

Ta cảm thấy một chút tự hào không đúng lúc, nhưng nhanh chóng đè nén nó xuống. May mắn là tiểu chu sa này không đốt đuốc, khoảng cách cũng khá xa, khiến bên kia nhất thời không nhìn rõ.

Ta kéo ống tay áo của tiểu chu sa, dẫn hắn sang một bên, tiện tay kết một cái kết giới cách âm nhỏ: “Ta đến tìm sư phụ ta.”

Hắn gật đầu: “Ta có nghe qua, ngươi đã bái Lệ Trần Lan của Vạn Lục Môn làm vi sư.”

“Đúng vậy, sư phụ ta đang ở đâu? Ngươi có biết không?”

Tiểu chu sa liếc nhìn về phía Ám La Vệ: “Trận pháp mà bọn họ đang canh giữ phía sau chính là nơi Lệ Trần Lan đã bước vào. Mấy ngày trước, chúng ta cùng bọn họ tìm kiếm trận pháp nơi Các chủ đang ở, cuối cùng xác định được mê trận này. Lệ Trần Lan đến sau, liền nhập trận tìm người, cho đến giờ vẫn chưa ra. Ám La Vệ luôn canh gác đề phòng ở đó, không cho phép chúng ta tới gần.”

“Bọn họ không cho các ngươi tới gần thì các ngươi liền không tới gần sao? Tiểu Thập… cái vị Đông Sơn chủ kia, còn có Các chủ của các ngươi… Đại bá phụ của ta cũng đang ở bên trong mà!”

Tiểu chu sa chắp hai tay lại: “Người ngoài trận không thể can thiệp chuyện trong trận. Kết giới Tố Sơn liên kết chặt chẽ, tới gần hay không tới gần, chẳng có gì khác biệt. Đã vào trận pháp Tố Sơn, mọi thứ đều phải xem ý trời.”

Thôi vậy.

Ta không muốn tranh cãi với hắn nữa.

Ta vén tay áo lên, định rút kiếm, đánh bật đám Ám La Vệ bên ngoài, rồi trực tiếp xông vào trận.

Trận pháp Tố Sơn dù có lợi hại đến mấy, ta cũng không tin nó có thể vây khốn được Mặc Thanh. Mà sở dĩ Mặc Thanh ở trong đó không chịu ra, nhất định là có lý do không thể ra, ta phải vào giúp hắn. Dù có tệ hơn nữa, cũng phải để hắn đi trước, ta ở lại chống đỡ, nội loạn của Vạn Lục Môn không thể để bành trướng hơn được nữa.

Không thể để bọn họ tìm được Lạc Minh Hiên!

Thế nhưng, đúng lúc ta sắp động thủ, một trận đau đớn dữ dội đột nhiên truyền đến nơi lồng ngực. Ta sững sờ, chỉ cảm thấy tâm hồn rung động mạnh mẽ, rồi đột ngột bị đánh bật ra khỏi thân thể này.

Chỉ Yên đã hồi hồn rồi…

Giờ Tý lại cứ thế mà trôi qua!

Ta thầm cắn răng, nghe thấy tiểu chu sa bên cạnh đang nhẹ giọng hỏi Chỉ Yên: “Chỉ Yên cô nương, thân thể ngươi có chỗ nào không khoẻ không?”

Chỉ Yên hít sâu một hơi, xua tay, theo bản năng đáp một câu: “Không sao.” Nàng vừa quay đầu, nhìn thấy người bên cạnh lại sửng sốt: “Tố Ngôn ca ca.” Nàng cười rộ lên: “Sao huynh ở…” Nàng khó khăn lắm mới nuốt lại được câu nói đó, rồi đảo mắt nhìn ta một cái: “Ha ha ha, trời tối quá, sao giờ ta mới nhận ra huynh.”

Ừm, đúng là biết nói nhảm hơn trước rồi.

Ta không bận tâm đến nàng nữa, dùng hồn phách của mình xuyên qua cơ thể đám Ám La Vệ, bay về phía trận pháp phía sau họ.

Nhưng hồn phách của ta không thể xông vào trận pháp.

Có lẽ trên thế gian này chỉ có ta ở trạng thái này là vĩnh viễn không bị trận pháp Tố Sơn vây khốn, bởi vì mọi thứ ở nhân gian không làm ta bị thương, trận pháp cũng vậy. Cho nên, ta muốn đi vào cũng không thể vào được.

Nhưng kỳ lạ là, khi hồn thể của ta xuyên qua khu vực trận pháp này, lại có một cảm giác kỳ diệu truyền đến, một dòng nước ấm vi diệu trào dâng trong lòng, giống như là… trái tim ta đang đập vậy.

Thế nhưng, khi ta muốn tìm kiếm kỹ càng nguồn gốc của cảm giác này, nó lại biến mất không thấy tăm hơi.

Ta quay về bên Chỉ Yên, dặn nàng: “Hãy để tiểu chu sa này đưa ngươi về Thiên Trần Các, đừng để Ám La Vệ phát hiện. Chúng ta ở Thiên Trần Các thêm một ngày. Tối mai, ta sẽ dùng thân thể của ngươi nhập trận tìm người.”

Chỉ Yên gật đầu.

Sau khi được Tố Ngôn đưa về Thiên Trần Các và sắp xếp cho một căn phòng nhỏ để nghỉ, Chỉ Yên thoát hồn ra nói với ta: “Đại Ma Vương, sau khi ngươi đánh nhau với trưởng Ám La Vệ và phá vỡ kết giới trên trời, núi Trần Tắc lập tức rối loạn. Có Thị vệ trưởng chất vấn Ám La Vệ, hỏi đỉnh núi Trần Tắc lập kết giới từ lúc nào, và tại sao lại động thủ với thân thể này. Môn chủ đã hạ lệnh, nói rằng bất luận là ai, bất luận vì chuyện gì, cũng không được làm hại đến thân thể này.”

Nghe Chỉ Yên nói rằng Mặc Thanh đã từng hạ lệnh như vậy, ta khẽ cười: “Rồi sao nữa?”

“Rồi thì loạn cả lên. Có người ủng hộ Lệ Trần Lan, có người đứng về phía Ám La Vệ, nhưng cũng không phải tất cả Ám La Vệ đều đứng về phía Ám La Vệ. Dù sao, tình hình rất phức tạp… Bọn họ đã thả cả lão đầu Bắc Sơn chủ kia ra. Lão ta giương cờ của ngươi, nói là phải thanh trừ nghịch tặc, chém Lệ Trần Lan…”

Ta có thể tưởng tượng được, lần này có lẽ là một kiếp nạn của Vạn Lục Môn. Nếu không xử lý ổn thỏa, việc chia thành hai phe cũng không phải là không thể.

Kỳ thật, vấn đề này rất dễ giải quyết!

Bắc Sơn chủ không phải trung thành với ta sao! Không phải lấy danh nghĩa của ta sao!

Chỉ cần ta tìm được thân thể của mình, hồi hồn trở lại, sau đó nắm tay Mặc Thanh, đứng trên quảng trường lớn trước Vô Ác điện, ôm nhau một cái, hôn nhau một chút, hai đời Môn chủ tuyên bố thành thân, chẳng phải vấn đề này sẽ được giải quyết dễ dàng sao!

Nói tóm lại, mấu chốt vẫn là vì chưa tìm được Cầm Thiên Huyền!

Chờ ta tìm được Thập Thất, xem ta không đánh mông nàng ấy như thế nào! Bảo nàng ấy đưa một người về núi, thế mà lại gây ra biết bao nhiêu chuyện như vậy!

Ta thở dài thật mạnh, đành phải lơ lửng trên không ôm tay chờ đợi thời gian trôi qua.

Chưa bao giờ ta thấy một ngày lại dài đằng đẵng như thế. Chờ hết đêm, đợi đến lúc mặt trời mọc, rồi buổi trưa, cho đến chạng vạng tối. Mắt thấy giờ Tý sắp đến, ta xoa xoa tay, chờ đợi để nhập vào thân Chỉ Yên, thì đột nhiên tiểu chu sa ngày hôm qua lại đến gõ cửa.

Hắn ta cau mày đến, thần sắc có vài phần nghiêm nghị. Thấy người tu Bồ Tát đạo như họ cũng phải lo lắng đến mức này, ta biết chắc chắn đã xảy ra chuyện không tầm thường, liền theo sát sau lưng Chỉ Yên, nghe hắn nói một cách nặng nề: “Đêm qua, núi Trần Tắc đã nổi lên nội loạn. Chỉ Yên, có phải vì thế mà ngươi mới chạy trốn đến Thiên Trần Các không?”

Chỉ Yên im lặng không đáp. Tiểu chu sa liền nói tiếp: “Đêm qua, có môn phái đã biết được tin tức. Chiều nay vừa quá trưa, Tân Sơn Khương Vũ kia đã cùng bốn môn phái trong Thập đại Tiên môn tập hợp, kéo đến núi Trần Tắc.”

Chỉ Yên kinh ngạc che miệng lại.

Ta nheo mắt lại: “Khương Vũ à, thừa nước đục thả câu.” Ta cười lạnh thành tiếng: “Tiểu tử láu cá, đủ âm hiểm.”

Lần trước Mặc Thanh không giết được hắn, bây giờ hắn bắt đầu kéo bè kéo cánh, muốn đốt cháy hậu viện của ta đây mà. Còn học chiêu của Mặc Thanh, liên kết với Tiên môn. Tốt lắm, tốt lắm.

Còn nghe nói, đêm qua Khương Vũ đã gửi thư tới tất cả các Tiên môn. Trừ bốn Đại Tiên môn ra, còn không ít tiểu Tiên môn muốn tìm cơ hội nổi danh cũng đi cùng hắn. Liễu Thương Lĩnh đã quay về Cẩm Châu thành, tiếp quản Giám Tâm Môn tan hoang, đã từ chối thư của Khương Vũ. Thẩm Thiên Cẩm của Quan Vũ Lâu sau trận chiến ở Phượng Sơn đã được thả về, nàng ấy cũng khước từ thư mời.

Bốn Tiên môn nhận thư này chính là bốn môn phái đã từng cùng Liễu Tô Nhược âm mưu hồi sinh Lạc Minh Hiên. Chưởng môn của họ đã bị Mặc Thanh làm cho phát điên ở Phượng Sơn, vừa mất mặt vừa tổn hại thực lực, đối với Vạn Lục Môn đúng là hận thấu xương. Bọn họ định thừa cơ Vạn Lục Môn nội loạn để lấy lại món nợ này.

Tiểu chu sa báo tin xong, dặn dò Chỉ Yên trong khoảng thời gian này cứ ở yên trong Thiên Trần Các, đừng đi lung tung, giang hồ có lẽ sắp đại loạn rồi.

Hắn nói không sai. Nếu Vạn Lục Môn nội loạn, Tiên môn nhân cơ hội tấn công, Khương Vũ thừa cơ kiếm lợi, từ đó cục diện Vạn Lục Môn một mình xưng bá sẽ bị phá vỡ. Nguyện vọng thống nhất của Mặc Thanh cũng không cần nhắc đến nữa.

Thiên hạ này sẽ trở thành một miếng thịt béo bở, con hổ lớn nhất bị giết chết, chỉ còn lại những con sói tranh giành xé rách, cảnh tượng hỗn loạn, không cần phải nói thêm.

Mà đó là thế cục sau này. Hiện tại, điều cấp bách nhất đối với ta là bốn Tiên môn kia, cùng với trưởng Ám La Vệ và Bắc Sơn chủ đều muốn hồi sinh Lạc Minh Hiên. Khương Vũ hiện tại đang đứng cùng phe với bốn Tiên môn, lập trường của hắn ta không cần nói cũng biết.

Vạn Lục Môn… tình thế nguy cấp rồi…

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 65

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Chị À, Đừng Làm Loạn
Chị À, Đừng Làm Loạn
bìa mfc
Crush Giả Của Tôi
Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ (Phần 2)
Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ (Phần 2)
[21+] Vai Diễn Không Dành Cho Tôi
[21+] Vai Diễn Không Dành Cho Tôi
bìa
Kana-san NTR ~ Sự sa đọa của một người vợ bởi kẻ ẩn danh
tráo đổi kiệu hoa
Kiệu Hoa Tráo Đổi – Thế Thân Công Chúa
Tags:
Cổ Đại, HE, Ngôn Tình, Trọng Sinh, Yêu thầm
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz