Chương 6
Chương 6
Mặc Thanh đã đi xa, tên hộ vệ đang quỳ dưới đất lúc này mới run lẩy bẩy đứng dậy.
Tiểu Tháp Tị ngơ ngác nhìn ta một cái, lại ngơ ngác nhìn Liễu Thương Lĩnh nằm cứng đờ bên kia, giọng lắp bắp: “Giết… hay là không giết đây…”
Ta liếc hắn: “Ngươi giữ cửa đúng không?”
Hắn gật đầu như gà mổ thóc.
“Thế thì giữ cửa cả đời đi, đừng mơ trèo lên cao.” Ta chậm rãi nói, “Trèo cao, chết mới nhanh.”
Chủ tử đã đi, tên Tiểu Tháp Tị này lại ngu không chữa được. Ta liếc mắt nhìn Chỉ Yên, thấy đôi mắt trong veo của nàng đang tràn đầy mong đợi nhìn mình, liền mở miệng: “Môn chủ đã thu ta làm đồ đệ, hôm nay coi như ngài phát lòng từ bi. Tên nằm cứng kia coi như mạng lớn, ném ra khỏi Trần Tắc sơn là được rồi.”
“Không được!” Hắn lại cố chấp ở điểm này, “Kẻ dám xông cấm địa, sao có thể dễ dàng tha thứ!”
Ta bĩu môi: “Vậy thì tùy tiện vứt vào địa lao nào đó, nhốt lại là xong.”
Hắn ngẫm nghĩ, thấy cũng hợp lý, lập tức sai người phía sau lôi Liễu Thương Lĩnh đi. Chỉ Yên định mở miệng ngăn cản, nhưng cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn nam nhân ấy bị kéo đi mất dạng.
Tiểu Tháp Tị cùng một hộ vệ khác định tiến lên đỡ ta, ta né tay chúng, lạnh lùng nói: “Ta trọng thương thế này, hai ngươi thôi sao nổi? Gọi thêm vài người, mang kiệu tới đây khiêng ta về.” Ta nhếch môi cười khẩy, “Hiện tại ta là đồ đệ của Môn chủ đấy. Phục vụ không chu đáo, cẩn thận ta mách lão nhân gia ngài, các ngươi chỉ có nước khóc.”
Tên còn lại khinh thường hừ một tiếng: “Môn chủ tha cho ngươi một mạng, ngươi đã vội tự xưng đồ đệ, mặt dày thật.”
Ta cười càng khinh thường hơn: “Đám chó giữ cửa không có mắt. Môn chủ các ngươi vừa nói gì? Kẻ xông cấm địa, giết không tha. Vậy ngài giết ta chưa? Người khác thì giết, sao riêng ta lại được tha? Các ngươi động cái đầu rỉ sét ấy suy nghĩ xem, ta mặt dày, hay là… có vốn để dày?”
Hai tên ngẩn ngơ nhìn nhau, á khẩu không trả lời được.
Ta phất tay: “Còn không mau gọi kiệu?”
Chúng lập tức ngoan ngoãn chạy đi.
Chỉ Yên đứng bên cạnh, khẽ cảm thán: “Tác oai tác quái… quả nhiên là sở trường của ngươi.”
Người đã đi hết, ta mới thả lỏng, cười hì hì nhìn hồn thể trong suốt của nàng: “Ngươi thì hay rồi, miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo cũng rất khá lắm đấy.” Cả người ta bẩn thỉu rách nát, cũng chẳng buồn giữ hình tượng nữa, tựa lưng vào tảng đá lạnh, cơn đau toàn thân đã tê dại, chỉ còn lại sự lười biếng tràn lên. Ta lười nhác liếc nàng một cái, “Gào thét không muốn theo Liễu Thương Lĩnh về, hô hào phải báo thù rửa hận, đến lúc thật sự muốn giết hắn, ngươi lại là người đầu tiên nhảy dựng lên ngăn cản. Đó chẳng phải con trai kẻ thù của ngươi sao? Sao lại quan tâm đến thế?”
Chỉ Yên bị ta nói đến cứng họng, ấp úng hồi lâu mới yếu ớt lên tiếng: “Ta hận… là phụ thân hắn, không liên quan gì đến hắn…” Nàng ngừng một chút, lại hỏi, “Một bước lên trời mà ngươi nói… chính là để ta làm đồ đệ Mặc Thanh?”
“Ừ, đại khái là vậy.” Ban đầu ta còn định để nàng trực tiếp cướp luôn vị trí Môn chủ của Mặc Thanh cơ, đáng tiếc giờ nhìn lại, muốn dùng cái thân thể này giết hắn… e là còn xa vời lắm.
“Ngươi lợi hại thật.” Nàng khen xong, bước đến trước mặt ta, “Giờ có thể trả lại thân thể cho ta rồi chứ?”
Ta chớp mắt, cười như không cười: “Trả lại? Tại sao phải trả?”
Nàng ngẩn ra: “Vừa rồi ngươi đuổi hết người đi, chẳng lẽ không phải để trả thân thể cho ta?”
Ta cười đến sáng lạng: “Tiểu cô nương, sao ngươi lại có ảo giác như vậy? Ta đuổi chúng đi, chỉ đơn giản là muốn chúng khiêng kiệu đến đón ta thôi.”
“Ngươi!” Nàng tức đến đỏ mặt, “Chẳng phải ngươi đã hứa sẽ trả thân thể cho ta sao?”
Ta ngáp một cái thật dài: “Ta có hứa thật, nhưng ta chưa nói là trả ngay bây giờ.”
“Lộ Chiêu Diêu!” Nàng tức đến nổ phổi, “Ngươi vô sỉ!”
Lâu lắm rồi mới được nghe lại hai chữ này, nghe mà hoài niệm quá. Ta thong dong phất tay, đè xuống lửa giận của nàng: “Chúng ta làm một cuộc giao dịch đi.”
Ta nhìn thẳng vào hồn thể nàng, chậm rãi nói: “Thân thể sớm muộn gì ta cũng trả lại cho ngươi. Dù sao ta cũng chẳng tha thiết gì chuyện sống lại. Ta chỉ có một nguyện vọng duy nhất. Chờ ta hoàn thành nguyện vọng đó, ta sẽ lập tức trả lại thân xác. Trong khoảng thời gian này, coi như ngươi tạm cho ta mượn thân thể, được không? Ta không thể trả ngươi một thân thể nguyên vẹn, nhưng ta có thể dùng thân thể này… giúp ngươi báo thù.”
Nàng im lặng.
Ta cười cười, giọng điệu nhẹ nhàng mà đầy sức hút: “Nói thẳng với ngươi luôn, Giám Tâm Môn chủ với ta chỉ như món khai vị. Còn ngươi, chỉ dựa vào bản lĩnh của mình mà muốn báo thù, chẳng biết phải đợi đến năm tháng nào. Khi ta còn sống, kẻ cầu Lộ Chiêu Diêu ta ra tay nhiều hơn cỏ dại trên Trần Tắc sơn này. Bình thường ta lười chẳng thèm để ý. Cơ hội này với ngươi, chính là ngàn năm có một.”
Sắc mặt Chỉ Yên trầm xuống, nặng nề như mây giăng.
Nàng chưa kịp trả lời, xa xa đã vọng lại tiếng bước chân. Ta liếc nhìn, cười toe toét: “A, kiệu đến rồi.”
Ta nhìn nàng, ý cười nơi đáy mắt càng sâu: “Ngươi không phải muốn bước chân vào Ma đạo sao? Hôm nay ta hảo tâm dạy ngươi bài học đầu tiên. Ở Ma đạo, ta làm thế này không gọi là tác oai tác quái, gọi là thủ đoạn. Nhớ kỹ, lúc xuất hiện phải đè đầu cưỡi cổ người khác trước đã, sau này đường mới dễ đi.”
Mấy tên ma tu chạy đến rất nhanh, cẩn thận nâng ta lên kiệu.
Đúng lúc này, Chỉ Yên đột nhiên lên tiếng, giọng kiên định: “Không được. Thù này, ta phải tự mình báo.”
Ta nhướng mày. Ồ, vẫn là một nữ hài có cốt khí.
Đáng tiếc…
Ta đã ngồi lên kiệu, bốn tên ma tu nâng kiệu vững như bàn thạch, gió nổi dưới chân, mang ta lao vút đi. Ta nhìn lại, Chỉ Yên sau thoáng ngẩn ngơ liền vội vã đuổi theo phía sau, nhưng nàng chỉ là một con ma mới, tốc độ chậm như rùa bò, khiến người ta nhìn mà xót lòng.
Chẳng mấy chốc đã bị bỏ lại một đoạn thật xa.
Đây chính là bài học thứ hai ta hảo tâm tặng nàng.
Ta thoải mái nằm trong kiệu, mặc kệ nàng ở phía sau vừa đuổi vừa mắng, trong lòng chỉ thầm nghĩ: Muốn tu ma, trước hết phải học cách đừng tin bất cứ ai. Tiểu cô nương xuất thân chính đạo như nàng, vẫn còn non lắm.
Kiệu đi cực kỳ vững, ta nằm một lúc đã buồn ngủ. Khi rời khỏi cấm địa, mưa gió đột ngột ngừng lại, mây tan trăng hiện, đêm sâu thẳm như mực.
Không ngờ cả đời này của ta, sau khi thành quỷ, lại còn có ngày được tái xuất giang hồ, tiếp tục hô phong hoán vũ.
Ta nghĩ, cuộc sống mới của ta, sắp bắt đầu rồi…
Thế mà không phải.
Sáng hôm sau, khi ta tỉnh lại, ta phát hiện…
Ta lại biến thành quỷ!
Hoàn toàn không có dấu hiệu báo trước!
Hoàn toàn không có dấu hiệu báo trước!
Chuyện quan trọng phải nói hai lần!
Ta triệt để ngẩn người, lơ lửng bên cạnh thân thể đang ngủ say của Chỉ Yên.
Hồi thần lại một chút, ta lập tức lao vào thân thể nàng lần nữa, nhưng chỉ vô dụng xuyên qua, nửa thân dưới trong suốt của ta chìm vào giường, không cách nào nhập được.
Tại sao lại thế này?
Ta cực kỳ hoang mang, chăm chú nhìn cái thân thể nửa sống nửa chết kia mà suy nghĩ.
Tối qua khi được khiêng về, ta tuy còn chút ý thức, nhưng đã gần như hôn mê. Thân thể này thương quá nặng, ta không còn sức khống chế, chỉ mặc kệ kiệu phu đưa ta lên Hí Nguyệt Phong, để người ta rửa mặt, băng bó, bôi thuốc, rồi đặt lên giường ngủ.
Trước khi nhắm mắt, mọi thứ vẫn bình thường, không hề có dị thường.
Hồn phách của tiểu nha đầu tiên môn kia đã bị bỏ lại bên sơn cốc mộ địa từ lâu, với tốc độ của nàng, một đêm làm sao bay nổi lên đây để đoạt lại thân xác?
“Ưm…”
Thân thể Chỉ Yên khẽ rên một tiếng, chậm rãi tỉnh lại.
Nàng tỉnh thật!
Ta kinh hãi đến ngây người. Hồn phách của nàng… tự mình bay về được sao?! Là nàng đá ta ra ngoài?!
“Ta…” Nàng vừa động cánh tay, lập tức đau đến hút khí, “Đau quá…”
Nói nhảm, bị thương nặng như vậy, cũng chỉ có ma đầu từng trải phong sương như ta mới có thể cắn răng không kêu một tiếng.
“Lộ Chỉ Yên.” Ta gọi tên nàng.
“Ta không họ Lộ!” Nàng phản bác theo bản năng, rồi quay đầu, nhìn thấy ta liền như thấy quỷ thật, kinh hoàng trừng lớn mắt, “Ngươi!” Nàng hít ngược mấy hơi lạnh, nhưng chỉ động tác ấy thôi đã khiến ngực đau đến không nói nên lời, chỉ run run chỉ tay vào ta, mặt trắng bệch.
Hồi lâu sau mới hoàn hồn, thì thào: “Thân thể của ta… lấy lại được rồi.”
Ta hừ lạnh một tiếng: “Đúng, ngươi lấy lại được thật.”
“Tại sao… rõ ràng hôm qua ta không đuổi kịp, còn cách rất xa… sao lại…”
Ta tức đến muốn bốc khói. Giờ người ta đều học được thói được tiện nghi còn ra vẻ đáng thương rồi sao? Mặc Thanh một kẻ, cướp tổ chim thước xong còn đứng trước mộ ta vênh váo; giờ lại đến nàng, thắng ta rồi còn hỏi tại sao mình thắng?
Ta không thèm để ý nàng nữa, lững thững bay đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài trời.
Trong lòng ngập tràn uể oải.
Không có thân thể, không thể tìm Mặc Thanh báo thù, kế hoạch xán lạn lại tan tành — những thứ đó để sau hẵng tính. Điều khiến ta phiền muộn nhất hiện tại là: hai mươi dặm đã mất ba ngày, vậy từ Hí Nguyệt Phong về đến mộ ta… phải mất bao nhiêu ngày đây?
Ta nhìn sắc trời, ước chừng giờ Thìn ba khắc. Muốn về kịp trước mộ phần, phải tranh thủ lên đường ngay, kẻo đến trưa dương khí nặng, lại không bay nổi.
Đang định xuyên tường rời đi, Chỉ Yên nằm trên giường đột nhiên gắng gượng ngồi dậy, gọi với theo: “Ngươi… định đi thật sao?”
“Không đi thì ở lại ngắm người sống hạnh phúc à?” Ta quay đầu nhìn nàng một cái. Nàng nằm đó yếu ớt đáng thương, giữa đôi mày như viết sẵn một hàng chữ to đùng: “Tương lai chắc chắn sẽ bị đám ma tu tầng dưới bắt nạt đến chó cũng không thèm nhìn”. Ta trầm ngâm một lát, cuối cùng vẫn ban cho nàng một câu khuyên nhủ:
“Nghe ta một lần, mau mau ôm chặt đùi… à không, ôm chặt đùi Lệ Trần Lan đi. Tìm mọi cách bám lấy hắn. Để hắn báo thù cho ngươi, nhanh hơn, tiện hơn, an toàn hơn rất nhiều so với một mình ngươi lăn lộn trong Vạn Lục môn. Đừng có cố chấp tự mình báo thù. Ai giết hắn mà chẳng được? Có tài nguyên thì phải biết tận dụng. Thân phận đồ đệ Lệ Trần Lan này ta tặng ngươi, coi như lễ gặp mặt vì ngươi đâm đầu vào bia mộ của ta. Ta đi đây.”
Nói xong, ta không để ý nàng nữa, lắc lư bay đi.
Trèo núi vượt suối suốt mười ngày, cuối cùng cũng về đến trước mộ, lại tiếp tục ngồi trước bia vô tự, thở dài than thở kiếp quỷ thê thảm.
Nhưng!
Trời không tuyệt đường quỷ!
Nửa tháng sau, vào một buổi hoàng hôn đỏ rực, ta đang trốn sau bia mộ tránh nắng, chợt cảm nhận được một luồng tiên khí nhẹ nhàng đáp xuống trước mộ phần.
Ta nhướn mày nhìn người đến, cười híp mắt: “Lộ Chỉ Yên, ngươi tới khóc mộ ta à?”
“Ta… không họ Lộ…” Nàng thút thít trả lời, rồi ngồi bệt xuống trước mộ ta, nước mắt lưng tròng, “Ta… ta trả lại thân thể cho ngươi… ngươi giúp ta báo thù đi… Ma đạo của các ngươi… tu khó quá…”
Ta nghe vậy, vui vẻ nằm ngửa ra trên nấm mồ, bắt chéo chân, từ trên cao nhìn xuống đánh giá nàng một lượt: “Ồ, cầu ta giúp đỡ cơ đấy.”
Đây mới là tư thế quen thuộc của ta.
“Ngươi… giúp ta được không?”
Ta nhe răng nanh, cười đến gian xảo: “Cái này phải xem ngươi cho ta chỗ tốt gì đã chứ.”
“Chỗ tốt?” Chỉ Yên ngập ngừng nước mắt nhìn ta, “Ta đã đưa cả thân thể cho ngươi rồi, còn chỗ tốt gì nữa?”
“Cũng đúng.” Ta gật đầu, “Vậy cứ ghi nợ trước đi. Đến lúc ta trả lại thân thể, ngươi bù thêm sau.”
Chỉ Yên rõ ràng đã bị đám ma tu ở Hí Nguyệt Phong hành đến ngu người, đối với kiểu được lợi còn muốn lãi của ta cũng không chút phản kháng, gật đầu đồng ý ngay.
Ta vô cùng hài lòng, cười híp mắt: “Mặt trời còn chưa lặn hẳn, dương khí nặng lắm. Lần trước ban ngày ta không vào được, đợi đến giờ Tý đêm nay chúng ta thử lại. Còn khoảng thời gian trống này…” Ta cười đến là gian, “Ngươi kể ta nghe xem, đám tiểu yêu tinh trên Hí Nguyệt Phong đã hành hạ ngươi thế nào đi.”
Giao dịch phải công bằng.
Ta đã nhận lời giúp nàng, nhất định sẽ giúp đến cùng, không pha loãng, không làm giả, bảo đảm già trẻ không lừa.
Nói đánh ngươi, nhất định sẽ đánh đến khi ngươi khóc thét gọi cha mới thôi.