Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 59

  1. Trang chủ
  2. Chiêu Diêu (FULL)
  3. Chương 59
Trước
Sau

Chương 59

Mặc Thanh cứ nhìn ta chằm chằm, để mặc ta cười gượng đến ngượng nghịu, vẻ mặt nghiêm nghị của hắn khiến lòng ta không khỏi căng thẳng.

Nhưng chỉ căng thẳng được một lát, trong lòng ta đã nổi lên một luồng phản kháng: “Ta việc gì phải căng thẳng chứ?”

Ta hắng giọng, ho khan một tiếng rồi nói: “Âm phủ hết tiền, đành phải đi vay, mà bên kia cho vay hơi phiền phức, thế là tiện tay kết thành thân với người ta, mượn tạm ít bạc lẻ tiêu xài…”

“Lộ Chiêu Diêu! Nàng…”

Giọng hắn trầm thấp, gọi cả tên lẫn họ ta như thế, nhất thời khiến da đầu ta tê rần, giống hệt hồi nhỏ gây họa bị ông ngoại mắng.

Cảm giác này đến quá đột ngột, làm ta giật mình một cái, rồi lại lập tức dâng lên chút hoài niệm xa xôi: cảm giác bị quản, bị quan tâm, bị trói buộc đặc biệt. Mà loại trói buộc này, thường đi kèm với một thứ gọi là… cảm giác an toàn.

Cảm giác được người khác che chở, được người khác chiếm giữ, an toàn đến lạ.

Mặc Thanh kiềm chế cảm xúc, tựa như nghiến răng nghiến lợi mà nói khẽ: “Nàng đáng đánh đòn.”

Giận, lại bất đắc dĩ.

Vì hắn không nỡ đánh ta thật.

Ta quay đầu nhìn hắn, vỗ vỗ ngực hắn: “Thôi được rồi, ta không phải đang cầm tiền của chàng đi giải quyết chuyện bên kia sao? Đừng giận nữa, ta thích chàng mà.”

Ơ… hình như câu này cùng giọng điệu của ta giống hệt mấy gã đàn ông trăng hoa ngoài kia quá. Nhưng khi nghe hai chữ “thích chàng”, Mặc Thanh vẫn không kìm được mà ánh mắt khẽ động.

Ta tinh tế quan sát thần sắc hắn, thấy lửa giận trong mắt hắn đã nguội bớt gần hết, liền véo cằm hắn, cười hì hì trêu: “Ái chà, ta chính là thích cái tính hay ghen của chàng, chua chua ngọt ngọt, ngửi một cái đã thấy mê người, mau để ta nếm thử nào.”

Ta nhón chân, tiến sát lại muốn hôn hắn.

Mặc Thanh vốn đang căng mặt, cuối cùng cũng chịu không nổi, dở khóc dở cười nghiêng đầu tránh đi, trông vô cùng bất đắc dĩ.

Đúng lúc ta đang đắc ý chơi đùa, đột nhiên tim truyền đến một cơn co thắt đau nhói.

Tay đang véo cằm hắn không nhịn được mà siết chặt, khóe môi mím lại, cố đè nén tiếng rên suýt bật ra.

“Sao vậy?”

Mặc Thanh lập tức nhận ra sự khác thường của ta. Ta quay đầu nhìn hắn, vừa mới vất vả xóa đi đau đớn và lo lắng trong mắt hắn, giờ lại khiến hắn nhíu chặt mày lần nữa.

“Ta không… ừm…”

Cơn đau càng lúc càng dữ dội, ta không kìm được mà rên khẽ, thân thể trượt xuống, may mà được vòng tay Mặc Thanh kịp thời đỡ lấy.

“Chiêu Diêu?”

Hắn gọi tên ta, giọng căng thẳng đến cực điểm.

Lại làm tên tiểu xấu xí này đau lòng rồi…

Lần đau thứ ba ập đến, hồn phách ta đột ngột bị hất văng ra khỏi thân thể Chỉ Yên. Ta lơ lửng giữa không trung, nghe phía sau thân thể Chỉ Yên lập tức hít vào một hơi thật mạnh.

Ta quay đầu, Chỉ Yên đã mở mắt, nhìn thấy Mặc Thanh trước mặt, lập tức vung hai tay đẩy mạnh hắn ra. Mặc Thanh cũng thuận thế buông tay, khiến nàng ngã “bịch” xuống đất.

“Ái da!”

Chỉ Yên kêu đau một tiếng. Mặc Thanh đứng bên, giấu hết hoảng hốt và bất an vào đáy mắt, lạnh lùng nhìn nàng, hỏi: “Nàng ấy đâu?”

Nghe hắn hỏi, Chỉ Yên sợ đến mức quên cả đau, vội vàng quỳ thẳng tắp, liếc nhìn ta một cái, lại nhìn sắc trời bên ngoài: “Ta… ta cũng không biết sao giờ này lại hồi hồn nữa…”

Ta nhìn ra ngoài cửa sổ, mơ hồ hiểu ra, giờ Tý đã qua.

Xem ra, hồn phách ta nuốt hai viên Hoàn Dương đan giờ chỉ có thể miễn cưỡng dùng thân thể Chỉ Yên được một canh giờ.

“Nàng ấy đâu?” Mặc Thanh lạnh như băng lặp lại lần nữa.

“Ở… ở đây này…” Chỉ Yên run run chỉ vào ta.

Mặc Thanh tuy không thấy được ta, nhưng nghe vậy, biết ta vẫn còn, thần sắc liền bớt đáng sợ: “Tại sao đột nhiên lại thế này?”

Ta biết câu này là hỏi ta.

Chỉ Yên cũng chớp chớp mắt nhìn ta.

Ta nói với nàng: “Trước đây ta chẳng phải đã nói nguyên nhân rồi sao, ngươi giải thích cho hắn đi.”

“À…” Nàng lúc này mới nhớ ra việc giao lưu giữa ta và Mặc Thanh phải nhờ nàng làm trung gian, suy nghĩ một chút rồi nói: “Đại Ma vương hình như nói vì ăn phải đồ ở Quỷ thị, nên hồn phách yếu đi nhiều… đúng không?”

Ta gật đầu: “Ừ, từ nay về sau chỉ có thể nhập vào ngươi vào giờ Tý thôi.”

“Về sau chỉ có thể nhập vào thân thể ta vào giờ Tý.” Nàng ngoan ngoãn dịch lại nguyên văn, trước mặt Mặc Thanh bị dọa đến không dám nói thừa một chữ.

Mặc Thanh nhíu mày: “Thân thể nàng ở đâu? Hiện giờ đang ở nhân gian chỗ nào?”

Ta đáp: “Phải hỏi Cầm Thiên Huyền mới biết.”

“Hỏi Cầm Thiên… hả?” Chỉ Yên ngẩng đầu nhìn ta, “Đại bá phụ của ta?”

“Ừ, đại bá phụ của ngươi.” Ta nói, “Năm đó chính hắn mang thân thể ta rời khỏi Kiếm Mộ, không biết giấu ở động băng nào, khảm ta lên tường băng.”

Câu trả lời này khiến Chỉ Yên kinh ngạc đến quên mất Mặc Thanh đang ở đây: “Tại sao đại bá phụ lại giấu thân thể của tỷ?”

Ta liếc nàng: “Sở thích đặc biệt?”

Chỉ Yên lẩm bẩm: “Chẳng lẽ vì tâm ma năm xưa?” Nàng đảo mắt, chạm phải ánh mắt dò xét của Mặc Thanh, lập tức quỳ lại ngay ngắn, “Năm đó tuy ta chưa từng gặp, nhưng cũng mơ hồ nghe nói đại bá phụ vì Lộ Chiêu Diêu của Vạn Lục môn mà sinh tâm ma. Người ấy vốn đè nén bản thân, không ai biết tâm ma được xử lý ra sao. Mấy năm trước phụ thân ta đến gặp người, về kể lại, nói cuối cùng người cũng đã trừ sạch tâm ma.”

Ta sờ cằm hỏi: “Mấy năm trước là bao nhiêu năm?”

“Chừng ba bốn năm.”

Là chuyện sau khi ta “chết”. Nói cách khác, trước đó Cầm Du vẫn biết Cầm Thiên Huyền mang tâm ma trong người.

“Chẳng lẽ Cầm Thiên Huyền trộm thân thể ta để trừ tâm ma?”

Chỉ Yên thuật lại nghi ngờ của ta cho Mặc Thanh. Hắn trầm ngâm một lát, lập tức gọi Ám La vệ: “Nhứ Chức và Cầm Thiên Huyền hiện giờ đang ở đâu?”

“Sau núi Tiên Thai, Đông Sơn chủ mang Thiên Trần Các chủ rời đi. Thuộc hạ đến điểm hẹn đón ứng trước, nhưng không thấy Đông Sơn chủ tới. Đã lục soát xung quanh rất lâu, vẫn chưa tìm được tung tích hai người. Hiện vẫn đang tiếp tục tìm kiếm.”

Mặc Thanh hỏi: “Điểm hẹn ở đâu?”

“Nơi giao thoa tiên ma, Tố Sơn, cách Giang Thành hướng tiên môn ba mươi dặm.”

Tố Sơn… chỗ ấy cách Thiên Trần Các không xa, theo lý mà nói Cầm Thiên Huyền rất quen thuộc, không thể lạc đường được.

“Bên ngoài Tố Sơn trận pháp rất nhiều…” Chỉ Yên nhỏ giọng, “Hôm đó ta thấy đại bá phụ hình như bị thương, Đông Sơn chủ… ừm, không câu nệ tiểu tiết. Lỡ hai người không cẩn thận lạc vào trận pháp thì sao?”

Nếu thật vậy thì phiền to rồi.

Pháp thuật không làm gì được Thập Thất, lửa băng trong trận cũng không thương được nàng, nhưng nếu là mê trận thì khổ. Nàng không có bản lĩnh nhìn thấu trận nhãn. Còn Cầm Thiên Huyền tuy tinh thông trận pháp, nhưng đang mang thương, muốn một lần nhìn ra trận nhãn e cũng không dễ.

Lâu như vậy chưa ra, không biết bên trong gặp phải phiền phức gì.

Mà phiền nhất là người ngoài không giúp được, vì không biết rốt cuộc họ rơi vào trận pháp nào.

Cầm Thiên Huyền không thể chết được, thân thể ta còn trông chờ vào hắn.

“Tố Sơn cách Thiên Trần Các không xa, bọn họ nhất định có nghiên cứu trận pháp trong núi. Ngươi lập tức liên lạc với người Thiên Trần Các, bảo họ cùng phái người đến Tố Sơn tìm kiếm. Cầm Thiên Huyền là Các chủ của họ, họ không thể làm ngơ.” Mặc Thanh ra lệnh.

Ám La vệ ôm quyền, “Tuân lệnh”, thân ảnh lập tức biến mất.

Trong điện lại yên tĩnh trở lại, chỉ còn Chỉ Yên cúi đầu cùng Mặc Thanh ngồi chung một chỗ, không ai nói gì, không khí ngại ngùng cực độ.

“Ngươi về đi.” Mặc Thanh lên tiếng.

Chỉ Yên như được đại xá, vội vàng đứng dậy, phủi áo rồi chạy về phía Trạc Trần điện. Đến cửa còn lúng túng quay lại nói một câu: “Đại Ma vương vẫn ở ngay bên cạnh ngài, nàng ấy chưa đi đâu.”

Ta ghét bỏ: “Ngươi lắm miệng thật.”

Chỉ Yên lúc này mới xách váy chạy mất.

Ta quay đầu nhìn Mặc Thanh, chỉ thấy hắn một mình đứng trong đại điện trống trải, bóng dáng cô đơn lạ thường. Hắn đi về phía án thư, trên bàn đã chất đống tấu sớ, như mọi khi, hắn dừng trước bàn, bắt đầu phê duyệt.

Ta đứng đối diện án thư, gục xuống bàn nhìn hắn.

Bỗng nghe hắn khẽ gọi: “Chiêu Diêu, ta không nhìn thấy nàng, nhưng biết nàng ở đây, vậy là đủ để ta yên lòng.”

Hắn sợ ta lo lắng sao?

Ta xuyên qua án thư, lướt đến trước mặt hắn, lén hôn lên môi hắn một cái.

Thân hình hắn khẽ khựng lại, ánh mắt lập tức dịu dàng, không nói gì thêm, chỉ tiếp tục công việc.

Vẫn có chút cảm giác, ít nhất là chút lạnh thoáng qua.

Nếu đã vậy… Ta lướt lên lưng hắn, từ phía sau ôm lấy cổ hắn, hắn không cảm nhận được, ta ghé mặt vào tai hắn thì thầm: “Dù không tìm được thân thể, sau này ta cũng làm quỷ theo sau lưng chàng vậy.”

Ta cứ treo trên người hắn như thế, đến khi trời sáng bừng, ánh nắng hôm nay chói mắt hơn ngày thường rất nhiều, ta đành trốn trong phòng không ra ngoài.

Mặc Thanh cả đêm phê hết đống tấu sớ trên bàn, lại viết một tờ giấy, gọi vệ trưởng Ám La vệ: “Môn chủ lệnh.”

Vệ trưởng nghe vậy nghiêm người, cực kỳ cung kính nhận lệnh từ tay Mặc Thanh, chăm chú đọc, ánh mắt lộ vẻ hoang mang cùng kinh ngạc: “Đốt… vàng mã?”

Nghe hai chữ này, đầu ta đang choáng vì nắng lập tức tỉnh táo như sáo. Ta lướt đến sau lưng vệ trưởng cùng hắn đọc nội dung tờ giấy.

Quả nhiên là Môn chủ lệnh!

Lệnh toàn môn đốt vàng mã ba ngày liên tiếp, mỗi người mỗi ngày một ngàn đồng, thuộc hạ Bắc Sơn đốt cho Tào Trữ, còn lại tất cả thuộc hạ các sơn chủ khác, toàn bộ đốt cho Lộ Chiêu Diêu!

A! Môn chủ lệnh ta mơ ước bấy lâu!

Ta nhảy cẫng lên ôm Mặc Thanh, tiếc rằng cánh tay xuyên qua người hắn, nhưng chẳng sao, không ảnh hưởng chút nào đến niềm vui sướng ngập tràn của ta!

Chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, ta có thể đi viết Lục Thư rồi! Dù không thể ăn viên thuốc ngon lành ở Quỷ thị nữa, nhưng ta có thể cầm tiền đi Đại Âm địa phủ tiền trang xem lại chuyện cũ!

Cứ bay tới bay lui trước cửa núi!

Xem đi xem lại, xem kỹ từng chi tiết, soi từng lỗi nhỏ, chờ ngày tìm lại thân thể, sẽ bồi đắp hết những chỗ còn chưa hoàn mỹ!

À đúng rồi, còn có thể giúp Tử Du nữa, xem giúp hắn, xem mãi xem mãi, xem đến khi hắn không thể quên những chuyện xưa ấy nữa mới thôi!

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 59

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Bạn Chanh (FULL)
Bạn Chanh (FULL)
1
Ngày Mai Chắc Chúng Ta Sẽ Không Còn Là Bạn Nữa,Phải Không?
Đầu kia sợi dây định mệnh
Đầu Kia Sợi Dây Định Mệnh
Bìa Quá trình phát triển của quan hệ tình dục
[END] (18+) Quá Trình Phát Triển Của Quan Hệ Tình Dục
Tra Nam Này Ta Không Cần Nữa
Tra Nam Này Ta Không Cần Nữa
phu nhân hầu phủ
Phu Nhân Hầu Phủ
Tags:
Cổ Đại, HE, Ngôn Tình, Trọng Sinh, Yêu thầm
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz