Chương 58
Chương 58
Ngày ấy ta “tan thành tro bụi” ngay trước mặt Mặc Thanh. Hắn không hiểu thế giới ma quỷ ra sao, nên ý nghĩ đầu tiên chỉ có thể là chạy về tìm Chỉ Yên. Nhưng dù có tìm được Chỉ Yên cũng vô dụng, vì lần này không một ai biết ta đã đi đâu.
Kể cả chính ta cũng chẳng ngờ, vừa rời khỏi Hồi Hồn phô đã gặp ngay chuyện lớn như vậy: bị bắt giam ba ngày trong đại lao quỷ thị, đổi lại cũng biết được một bí mật quá khứ liên quan đến mình.
Ta lặng lẽ trôi vào thân thể Chỉ Yên. Nàng vừa lau nước mắt vừa cố nén tiếng nức nở ở bên cạnh ta: “Ba ngày trước Lệ Trần Lan trở về tìm ta, cứ điên cuồng hỏi ‘Lộ Chiêu Diêu ở đâu, Lộ Chiêu Diêu ở đâu’, làm ta sợ muốn chết… Sau mới biết hóa ra hắn đã sớm nhìn thấu trò gian của chúng ta. Nhưng lúc ấy hắn gấp đến phát điên, ta lại không biết ngươi ở đâu, chỉ nghĩ hồn ngươi còn quanh quẩn trên Phượng Sơn. Thế là hắn túm ta chạy đến đó tìm, không thấy, lại quay về, lật tung cả núi Trần Tắc một ngày, quỷ thị một ngày… Ta đi đâu cũng không thấy bóng ngươi…”
Nói tới đây, nàng lại mếu máo: “Đại Ma Vương, mấy ngày nay ngươi đi đâu vậy hả? Dọa người ta sợ chết khiếp! Ở Vô Ác Điện, Lệ Trần Lan tán hết thần thức để tìm ngươi, nếu hôm nay ngươi còn không xuất hiện…”
Nàng ngừng lại, mắt long lanh nước nhìn ta: “Sao ngươi còn chưa nhập vào người ta?”
Ta nhìn nàng, lòng chợt dâng lên chút hoảng loạn, nhưng vẫn cố đè xuống, ngẩng đầu nhìn sắc trời: “Không vội, đợi đến giờ Tý ta thử lại.”
Chỉ Yên nghe vậy lập tức nghiêm mặt, ngừng khóc lóc om sòm, vội vã bay quanh ta hai vòng: “Đại Ma Vương… hồn ngươi thật sự nhạt đi rồi… Vừa nãy ta không để ý, giờ mới thấy ngươi mờ mờ như sương… Ngươi gặp chuyện gì rồi?”
Ta trầm giọng: “Ta ăn Hoàn Dương đan.”
Tim ta nặng trĩu: “Hồn phách có lẽ đã thay đổi… Ta còn chưa biến mất đâu, không được khóc!”
“Ư…” Chỉ Yên bị ta quát liền cắn chặt môi dưới, đôi mắt ngập nước nhìn ta.
“Thân thể ta vẫn còn ở dương gian, có lẽ vẫn còn chút sinh khí. Cho nên hiện tại ta được xem như nửa sống nửa chết. Trước mộ phần ta dập đầu, hồn lìa khỏi xác nhưng chưa chết hẳn, nên ngươi vẫn thấy được ta.” Ta cố gắng nói đơn giản nhất, “Nhưng lần này vì muốn diệt Lạc Minh Hiên, ta đã ăn Hoàn Dương đan… Thứ ở quỷ thị càng ăn càng gần cái chết hơn, nhất là Hoàn Dương đan. Cho nên hồn phách ta giờ đã khác trước, không dễ nhập vào thân thể ngươi như cũ, thậm chí… sau này có thể vĩnh viễn không nhập được nữa.”
Thậm chí… có lẽ qua một thời gian, sinh khí trong thân thể ta tiêu tán hết, đến Chỉ Yên cũng sẽ không còn thấy ta nữa.
Ta nuốt lời ấy xuống, không nói ra.
“Giờ Tý sắp đến. Chút nữa ta thử lại lần cuối, nếu nhập được thì tốt nhất. Nếu không được, ngươi cứ nhập lại thân thể mình, về nói với Lệ Trần Lan đừng lo, ta sẽ tự bay đến bên hắn.”
“Thế… thế nếu sau này không nhập được nữa, ngươi nói chuyện với Lệ Trần Lan thế nào?”
“Ngươi truyền lời giùm ta. Rồi chúng ta mau chóng đi tìm thân thể ta.”
“Thân thể ngươi ở đâu?”
Ta liếc nàng một cái: “Đại bá phụ ngươi đang ở đâu?”
Chỉ Yên ngẩn ra, nghĩ ngợi: “Hình như… từ lúc Đông Sơn chủ dẫn đại bá phụ ta rời khỏi Tiên Thai sơn thì không còn tin tức gì nữa… Mấy ngày nay Lệ Trần Lan tìm ngươi như phát điên, người Vạn Lục môn đều đi khắp nhân gian dò la chuyện ma quỷ kỳ lạ, chẳng ai đi tìm họ…”
Thế là để mặc hai kẻ mù đường đó mất tích tới giờ sao!
Ta chép miệng. Tiểu Thập Thất đã không biết đường, Cầm Thiên Huyền ngươi cũng mù đường à? Trần Tắc sơn to đùng như cái chày giã gạo dựng giữa trời, vậy mà cũng lạc?
Nhưng đi cùng Thập Thất… đúng là cái gì cũng có thể xảy ra.
Ta tạm gác chuyện ấy lại, chờ một lát. Giờ Tý vừa đến, ta tĩnh tâm, bay lên trên thân thể Chỉ Yên, mặt đối mặt, hồn phách chậm rãi hòa vào. Một lúc sau, ta dần cảm nhận được đầu ngón tay nặng nề, trong lồng ngực có tiếng tim đập, máu chảy rần rật.
Ta mở mắt, thấy hồn phách Chỉ Yên đang lơ lửng bên cạnh.
Ta ngồi dậy, hoạt động gân cốt một phen: “Thân thể ngươi dù sao vẫn không sánh được với thân thể của ta.”
Nàng vui mừng nhảy nhót hai vòng: “Nhập được rồi! Nhập được rồi! Mau đi tìm Lệ Trần Lan đi!”
Không cần nàng nhắc, ta búng tay một cái, Thuấn Hành thuật lập tức đưa ta đáp xuống Vô Ác Điện.
Trăng sáng như bạc rải khắp điện. Ta vừa đặt chân đến, ánh sáng bạc trên mặt đất lập tức khẽ gợn sóng.
Ta giật mình nhận ra ngay, đây là Cửu Thiên thuật. Trên thông Cửu Thiên, dưới thấu Cửu U, thiên hạ không nơi nào thoát khỏi pháp nhãn. Chỉ cần hắn muốn, dù cách vạn dặm vẫn nghe được tiếng hoa nở.
Nhưng thuật này cực kỳ hao thần thức. Dò xét càng xa, tổn thương càng nặng.
Chỉ Yên nói Mặc Thanh tán hết thần thức tìm ta, ta còn chưa tưởng tượng được hắn lại bố trí đại trận kinh người đến vậy.
Ta bước vào điện, chỉ thấy Mặc Thanh đang ngồi ngay ngắn trên giường. Ánh bạc trong phòng rực rỡ như sao sa đầy đất, mang theo vẻ dịu dàng tĩnh lặng lạnh lẽo.
Hắn nhắm mắt nhập định, thần thức tán khắp bốn phương. Ta không dám kinh động, chỉ chậm rãi tiến đến, dừng trước mặt hắn, nhẹ nhàng gọi: “Mặc Thanh.” Giọng ta mềm mại ngoài dự liệu: “Mặc Thanh, ta về rồi.”
Tiếng gọi ấy như giọt nước rơi vào mặt hồ bạc, làm ánh sáng lấp lánh gợn sóng.
Tầng tầng lớp lớp sóng bạc lan ra, một lúc sau lại cuồn cuộn trở về, càng lúc càng nhanh, cuối cùng toàn bộ ánh sáng trong phòng thu lại, biến mất hoàn toàn. Mặc Thanh vẫn ngồi yên như lão tăng nhập định.
Ta biết, thần thức bỗng dưng thu hồi trong nháy mắt là gánh nặng cực lớn với thân thể. Người ngoài không thấy, nhưng hắn nhất định đang chịu đựng cơn đau đầu chóng mặt cùng cực.
Ta không dám chạm vào hắn, chỉ sợ vô ý làm loạn suy nghĩ, khiến thần thức tán loạn, không thể trở về nguyên vị.
Ta lặng lẽ chờ trước mặt hắn. Không biết bao lâu, có lẽ hơn nửa canh giờ, đầu ngón tay hắn khẽ run, hàng mi rung động như cánh bướm, chậm rãi mở mắt.
Thấy ta trước mặt, hắn thoáng ngẩn ngơ. Ta nhìn vào đôi mắt trong suốt như sao của hắn, cũng ngẩn ngơ một khắc.
Chỉ là, ta không biết hắn nghĩ gì, còn ta… trong đầu toàn là cảnh năm xưa trước cửa sơn môn, giữa lửa cháy và gió tuyết, ta bá đạo đè hắn xuống đất hôn lấy hôn để.
Nghĩ đến cảnh ấy, cổ họng ta chợt khô khốc, lại nóng ran.
Ta đưa tay đẩy hắn một cái, trực tiếp ấn hắn ngã xuống giường. Lần trước địa phủ vu cho ta tội cưỡng bức, ta còn thấy oan ức. Giờ tội danh đã không gột sạch được, vậy ta cứ làm thật cho đáng tội luôn!
Ta cúi xuống định cắn môi hắn.
Nhưng ngay trước khi chạm đến, hắn kịp đưa tay chắn lại. Ta hôn lên lòng bàn tay hắn. Hắn nhìn ta, ta nhìn thấy gương mặt Chỉ Yên trong mắt hắn, mới bừng tỉnh nhớ ra.
Đây… là thân thể của Chỉ Yên mà.
Chỉ cần nghĩ thôi, ta đã có thể nghe thấy tiếng thét chói tai vang vọng bên tai mình ngày đêm sau này. Ta đành đè nén dục vọng, nghiến răng.
“Chiêu Diêu.” Mặc Thanh dưới thân lúc này mới gọi tên ta, giọng khàn khàn: “Là ngươi thật sao?”
Ta thở dài: “Là ta.”
“Ngươi… không biến mất?”
“Ta biến mất thật rồi.” Ta định trêu hắn một chút, nhưng vừa nói ra, mắt hắn lập tức trống rỗng trong khoảnh khắc. Tim ta như bị ngàn mũi kim đâm, lập tức không còn tâm tư đùa nữa: “Nhưng ta không nỡ rời xa ngươi, nên lại quay về rồi. Tiểu xấu xí…” Ta đưa tay vuốt ngực hắn: “Ta bảo ngươi đừng khóc, ngươi làm được không?”
Lưng chợt bị siết chặt, ta bị hắn kéo xuống, ôm thật chặt vào lòng, như ôm bảo vật trân quý nhất: “Lộ Chiêu Diêu.”
“Ừ?”
“Đừng nói những lời như vậy nữa.” Hắn ôm ta chặt đến mức khiến ta đau: “Nói cho ta biết ngươi muốn đi đâu, ta sẽ đi cùng. Đừng để ta phải tìm ngươi nữa.”
Mặc Thanh… đang sợ hãi sao?
Ta vỗ vỗ ngực hắn, ngoi đầu ra khỏi lồng ngực ấm áp ấy: “Chúng ta cùng đi tìm.”
Hắn khẽ sửng sốt.
“Thân thể của ta.” Ta nói, “Thân thể ta vẫn còn ở một góc nhân gian nào đó. Chúng ta cùng tìm, tìm được rồi, ta sẽ về gả cho ngươi.”
Vừa nhắc tới chuyện này, ta chợt nhớ ra vị phu quân quỷ kia: “À đúng rồi.” Ta ngồi bật dậy khỏi người hắn: “Trước đó, ngươi phải giúp ta giải quyết vài chuyện đã.”
Ta ngồi thẳng, hắn cũng ngồi theo. Ta nghịch ngợm trèo lên đùi hắn, nói: “Ở quỷ thị ta lỡ mang nợ cưới một thư sinh. Phải trả tiền mới được hưu thư. Ngươi đốt cho ta ít vàng mã trước đã.”
Thân thể Mặc Thanh lập tức cứng đờ.
Ta bẻ ngón tay đếm: “Hai viên Hoàn Dương đan, một lần ra khỏi địa lao, một khoản tiền lớn ở Đại Âm địa phủ, thêm ít phí chia tay… Theo mức tiêu xài của Tào Ninh thì… chắc phải đốt khoảng bốn mươi vạn? À mà mấy ngày nay hắn đối xử với ta cũng tốt, làm tròn số, đốt hẳn năm mươi vạn đi.”
Ta quay đầu, lập tức đối diện với ánh mắt lạnh lẽo đầy vi diệu của Mặc Thanh.
Hắn như đến lúc này mới tiêu hóa được câu đầu tiên của ta, chỉ lặp lại hai chữ, nhấn mạnh từng âm: “Nợ cưới?”
A…
Ta nhìn đôi mắt hắn dần chuyển sang tối sầm sâu thẳm, chợt tỉnh ngộ: hình như ta không nên nói thẳng với hắn như vậy thì phải? Ta đảo mắt tìm cách chữa cháy: “À… cái đó… thực ra là nợ đánh bạc ấy mà! Tóm lại là một khoản nợ, gọi thế nào cũng được!”
Hắn nheo mắt nhìn ta. Lần đầu tiên ta cảm thấy đôi mắt đẹp hơn cả trời sao của hắn lại toát ra sát khí với mình: “Tào Ninh là ai?”
“Ha ha ha!” Ta cười gượng, câu trả lời nghẹn ứ trong cổ họng, không thốt ra nổi.
Đó là…
Tướng công hợp pháp của ta trong sổ sách địa phủ đấy.