Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 53

  1. Trang chủ
  2. Chiêu Diêu (FULL)
  3. Chương 53
Trước
Sau

Chương 53

Ngực chợt nhói lên, cơn đau như xé rách tim phổi khiến thần trí ta mơ hồ. Thân thể không khống chế được mà đổ nhào vào lồng ngực Mặc Thanh, trán tựa lên ngực hắn, cảm giác choáng váng mới dịu đi đôi chút.

Còn với Mặc Thanh, dường như ta là một khối sắt nung đỏ vừa chạm vào da thịt hắn, khiến hắn khẽ run rẩy. Bàn tay đang đỡ lấy cánh tay ta cũng siết chặt, như đang cố sức đè nén cảm xúc đang cuộn trào.

Ta cắn chặt răng, cố nuốt ngược ngụm máu tanh đang dâng lên cổ họng:

“Lạc Minh Hiên vẫn còn sống.”

Hắn trầm mặc một thoáng, giọng nói lạnh như băng:

“Sống không được bao lâu nữa.”

Cánh tay Mặc Thanh vòng qua người ta, lòng bàn tay ấm áp áp sát sau lưng. Một luồng lực đạo mạnh mẽ truyền đến, chỉ trong nháy mắt đã vỡ tan Phục Ma chú đang giam cầm trái tim ta. Cơn đau lập tức tan biến. Cùng lúc đó, một dòng nội lực đặc biệt của hắn tuôn vào cơ thể ta, ấm áp, dày đặc, lấp đầy khoảng trống rỗng trong đan điền.

Ta tựa trán lên lồng ngực rộng lớn của hắn, không nhịn được mà nghiêng đầu, tìm một chỗ thật thoải mái trong hõm cổ hắn.

Thân thể Mặc Thanh thoáng cứng đờ, dòng nội lực đang truyền vào ta cũng đột ngột ngừng lại, nhưng rất nhanh đã lại dịu dàng chảy tiếp.

Trước đây ta chưa từng dám tưởng tượng, sẽ có ngày giữa chiến trường máu lửa, ta lại dựa dẫm vào một người khác như thế này…

Bỗng nhiên, ta cảm nhận được phong ấn ta đặt trên tim Lạc Minh Hiên đang nhanh chóng xa dần.

Ta giật mình tỉnh táo lại. Không được! Ta chỉ còn hai canh giờ, vừa rồi giao chiến đã hao phí gần nửa, giờ không phải lúc chiếm chút tiện nghi của Mặc Thanh!

Ta cắn răng, hai tay chống lên ngực hắn đẩy ra:

“Không thể để hắn chạy thoát, đuổi theo!”

“Nàng ở lại đây.”

Mặc Thanh thu tay về, định đứng dậy bỏ đi. Ta lập tức túm lấy hắn:

“Ta vất vả bò từ địa phủ về, không phải để chơi đùa đâu.”

Hắn mím môi, cuối cùng không ngăn cản nữa, chỉ lặng lẽ tháo Vạn Quân kiếm bên hông xuống, đưa cho ta, nhẹ nhàng như đưa một đóa hoa dại ven đường.

Ta ngẩn ra, ngước mắt nhìn hắn.

Trong đầu bất chợt hiện lên một buổi tối khi ta còn ở trong thân thể Chỉ Yên. Ta từng nói với hắn, Lộ Chiêu Diêu sẽ trở về báo thù. Hắn lại đáp, nếu Lộ Chiêu Diêu thật sự trở lại, chức vị Môn chủ hắn sẽ hai tay dâng trả.

Lúc ấy hắn nói nhẹ như không, ta nghe cũng chẳng để tâm. Không ngờ… hắn thật sự có quyết tâm ấy.

Hắn không thể không biết Vạn Quân kiếm đại diện cho điều gì. Nếu không, năm xưa ta cũng chẳng liều cả mạng mình để đào nó lên.

“Vạn Quân kiếm đã nhận chủ,” ta nói, “ta dùng không được.”

“Nó sẽ bảo vệ nàng.”

Chỉ để bảo vệ ta?

Cái mạng này của ta chỉ còn chưa đầy nửa canh giờ, đáng để hắn bảo vệ đến vậy sao…

Thấy ta không nhận, hắn tự mình đeo Vạn Quân kiếm vào bên hông ta.

Năm năm trước, ta mặc bộ y phục này đến kiếm mộ lấy kiếm, cuối cùng không lấy được. Hôm nay lại âm sai dương thác đeo lên người, nhưng tâm cảnh… đã chẳng còn như ngày ấy nữa.

Thật khiến người ta không khỏi cảm thán.

Ta đè nén cảm xúc trong lòng, nhắm mắt cảm nhận hướng Lạc Minh Hiên bỏ chạy. Mở mắt ra, ta nắm lấy cổ tay Mặc Thanh, thuấn di.

Chỉ trong chớp mắt, chúng ta đã chặn đường Lạc Minh Hiên giữa một cánh rừng rậm.

Hắn đang ôm Liễu Tô Nhược, máu me đầy mặt đáng sợ. Bốn vị chưởng môn tiên môn đi theo sau cũng thảm không kém.

Thấy ta xuất hiện, đồng tử Lạc Minh Hiên co rụt lại, lập tức định thi triển thuấn di. Nhưng đúng khoảnh khắc hắn động thủ, trên trời dưới đất đồng thời hiện ra một pháp trận màu đen khổng lồ. Lạc Minh Hiên hự một tiếng, pháp lực bị ép ngược vào cơ thể, đau đến mức phải rên rỉ.

Ta quay đầu nhìn Mặc Thanh:

“Đẹp lắm.”

Bọn tiên môn này lúc nào cũng dùng pháp trận đè đầu cưỡi cổ chúng ta, tưởng chúng ta không biết chơi chiêu này sao?

“Ngươi xử lý bốn tên kia, Lạc Minh Hiên giao cho ta.”

Lời ta vừa dứt, bốn vị chưởng môn lập tức bị ma khí từ dưới đất chui lên quấn chặt. Ma khí tràn vào mũi miệng, khiến họ không khống chế được thân thể, điên cuồng vung vẩy, thần sắc như nhập ma.

Ta ngẩn người, không ngờ động tác của Mặc Thanh lại nhanh đến vậy.

Giữa tiếng kêu thảm thiết của chúng, giọng Mặc Thanh trầm ổn vang bên tai ta:

“Bọn chúng đã không còn đáng lo.”

Hắn quay sang nhìn ta:

“Phần còn lại, ta cùng nàng đối mặt.”

Mặc Thanh… ngươi sao có thể trong tình cảnh này vẫn khiến ta cảm thấy mình như đang được nuông chiều chứ…

Ngươi chơi kiểu này, để uy phong của vị tiền Môn chủ như ta biết để đâu?

Thấy ta không đáp, hắn trầm ngâm một lát:

“Bốn tên chưởng môn này giao đấu với nàng đến kiệt sức, mới dễ bị ta khống chế như vậy.”

Ồ… hóa ra trong lòng đang lén lút tìm bậc thang cho ta bước xuống, không để ta mất mặt.

Ta không nhịn được khẽ cười, chợt nhớ lại những chuyện nhỏ nhặt nhiều năm trước, tưởng đã quên sạch.

Năm ấy ta cứu hắn, một đường chạy trốn, ta khoe khoang võ công thân pháp với hắn, rồi bất cẩn ngã một cú cực kỳ khó coi. Ta xấu hổ nằm luôn dưới đất không chịu dậy.

Hắn khi ấy cũng nhỏ xíu, ngồi xổm bên cạnh ta, viện đủ lý do cho ta, kể không biết bao nhiêu chuyện xấu hổ của chính mình, chỉ để ta không phải lúng túng.

Hiểu ta hiếu thắng, biết ta sĩ diện, nên dốc hết sức bảo vệ cái lòng kiêu ngạo quá mức của ta.

Ngày trước tâm lớn, chưa từng thấy được đối xử như vậy có gì đặc biệt. Giờ nghĩ lại mới biết, năm ấy Mặc Thanh đã dịu dàng với ta đến nhường nào. Cũng chỉ đến hôm nay ta mới thấu hiểu, ngày ta nói muốn rời khỏi hắn, đi tìm Lạc Minh Hiên, hắn đã đau lòng, tuyệt vọng đến mức nào.

Ánh mắt ảm đạm của hắn… thật khiến người ta xót xa.

Nhưng nghĩ lại, ta lập tức trút hết áy náy lên đầu Lạc Minh Hiên.

Tóm lại! Đều là lỗi của hắn!

Đúng lúc ấy, Lạc Minh Hiên đột nhiên vung Phượng Minh kiếm. Một tiếng ngân vang vọng, mặt đất rung chuyển. Ta ngẩng đầu, chỉ thấy từ khe núi Phượng Sơn cách đó không xa, một tiếng phượng minh chấn động trời xanh vang lên.

Thần điểu như mặt trời chậm rãi bay lên từ sau dãy núi khiến ta trợn tròn mắt.

Từng nghe nói Phượng Sơn có phượng hoàng cư ngụ, nhưng thần thú ấy chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Không ngờ… lại thật sự có!

Mặc Thanh cũng nghiêm mặt. Ta vội vàng tháo Vạn Quân kiếm đưa cho hắn:

“Con chim này chưa từng đánh, không biết có dễ ăn đòn không, ngươi cầm lại kiếm đi…”

Mặc Thanh đè tay ta lại, chưa kịp mở miệng, Lạc Minh Hiên bên kia đã khẽ cười.

Nhưng tiếng cười ấy lại khiến hắn phun ra một ngụm máu. Hắn ép khóe miệng, hẳn là triệu hồi thần phượng đã tiêu hao hết sức lực cuối cùng:

“Lộ Chiêu Diêu, ngươi bất quá chỉ muốn báo thù cho người thân mà thôi.”

Ta ngước mắt nhìn hắn.

“Nếu thật sự muốn báo thù, chi bằng đi tìm con phượng hoàng kia.” Hắn nhìn thẳng vào ta: “Sau khi bị Ma vương phong ấn, thương thế của ta chưa từng lành hẳn. Lão nhân năm xưa đến cứu ngươi… cũng chính là bị thần phượng ta triệu hồi thiêu thành tro bụi.”

Gân xanh trên mu bàn tay ta nổi lên. Ta nắm chặt chuôi Vạn Quân kiếm, máu tanh dâng lên cổ họng. Không quan tâm đến sự bài xích của nó, ta rút kiếm khỏi vỏ, mang theo thế vạn quân chém thẳng về phía Lạc Minh Hiên.

Hắn phải chết!

Thân ảnh Mặc Thanh lướt qua bên cạnh ta. Đỉnh đầu nóng rực, thần phượng chưa kịp hạ xuống đã hóa cả cánh rừng thành biển lửa đỏ rực.

Lửa cháy như lửa giận trong lòng ta. Vạn Quân kiếm và Phượng Minh kiếm va chạm, tiếng kim loại vang vọng khiến ngọn lửa xung quanh nhất thời bị dập tắt. Thần phượng trên trời lại lao xuống, lửa lại bùng lên, ngay cả mặt đất cũng bị nung đến nứt nẻ.

Nhưng chỉ một lần bay qua, thần phượng lập tức vọt lên trời, không hạ xuống nữa. Mặc Thanh bên cạnh ta cũng biến mất. Ta biết, hắn đã dẫn thần phượng đi chỗ khác giúp ta.

Lạc Minh Hiên trọng thương, hoàn toàn không đủ sức làm ta bị thương. Điều duy nhất khiến ta khó khăn chính là, làm sao đâm được một kiếm vào tim hắn!

Ta vung một kiếm về phía tim hắn. Kiếm khí Vạn Quân kiếm khiến tiên ấn hộ thể trên ngực hắn rạn nứt một khe. Liễu Tô Nhược cũng bị hắn ném sang một bên.

Cùng lúc đó, Vạn Quân kiếm đột nhiên phản kháng kịch liệt, sức mạnh từ thân kiếm chấn đến tê rần cổ tay ta, suýt nữa làm ta buông tay. Nhưng ta không thể buông! Chỉ một nhát nữa thôi, chỉ một nhát nữa là có thể phá nát tiên ấn của hắn!

Ta cắn chặt răng, nắm chặt kiếm:

“Ngoan một chút.” Ta nói với nó: “Ngoan một chút, biết đâu sau này ta còn làm nữ chủ nhân của ngươi.”

Ta không biết Vạn Quân kiếm có nghe hiểu không, cũng không biết nếu nghe hiểu thì sẽ phản ứng thế nào. Ta chỉ chờ đợt phản kháng vừa rồi qua đi, lại dùng hai tay nắm chặt, thuấn di lao tới.

Một nhát chém dứt khoát từ trên xuống, mũi kiếm thẳng vào tim hắn. Lạc Minh Hiên hự một tiếng, bị kiếm khí đánh văng ngược ra sau. Cùng lúc ấy, tiên ấn hộ thể của hắn cũng vỡ tan!

Ta mừng rỡ chưa kịp định thần, Vạn Quân kiếm đột nhiên bùng nổ phản kháng mạnh mẽ, chấn nát cổ tay ta. Ta không cầm nổi nữa, đành ném nó đi. Giờ đây Lạc Minh Hiên đã như nỏ mạnh hết đà, dù không có Vạn Quân kiếm, chỉ cần dùng sức mạnh của ta, cướp lấy Phượng Minh kiếm đâm vào ngực hắn, thêm chút ma huyết của ta, phong ấn hắn cũng không phải việc khó!

Thời gian của ta… cũng không còn nhiều nữa.

Ta lao tới, cùng hắn quyết đấu trận cuối.

Một tay hung hăng đè tay trái hắn xuống đất, tay kia ra sức đoạt Phượng Minh kiếm, dùng hết sức lực bẻ gãy cổ tay hắn, buộc chính kiếm của hắn đâm vào tim mình.

Lạc Minh Hiên dùng chút sức tàn chống cự.

Đột nhiên, tim ta hoảng loạn, nhịp tim ngừng một nhịp. Ta quá quen với cảm giác này, chính là mỗi lần sắp ly hồn khỏi thân thể Chỉ Yên.

Không thể…

Sao ta lại có thể thất bại ở giây phút cuối cùng chứ!

Nhưng cảm giác tim dần mất sức khiến ta phải dốc hết sức để duy trì thế giằng co. Ta hoàn toàn không thể khiến mũi kiếm tiến thêm một phân!

Ta không cam lòng… Ta…

Dư quang chợt lóe, Liễu Tô Nhược đang nằm bên cạnh đột nhiên bật dậy, cầm thanh thư kiếm còn lại, dùng hết sức lực cuối cùng đâm về phía lưng ta.

Lúc này ta đang đè lên người Lạc Minh Hiên. Ý nghĩ thoáng qua, ta lập tức có kế.

Đợi khi mũi kiếm của ả đâm xuống, ta lập tức buông bỏ toàn bộ sức lực trong cơ thể.

Như một phàm nhân chưa từng tu luyện, để mặc kiếm của ả xuyên thẳng qua người ta, mũi kiếm tiếp tục lao xuống, đâm vào tim Lạc Minh Hiên.

Máu ta theo lưỡi kiếm chảy vào ngực hắn. Sắc mặt Lạc Minh Hiên lập tức trắng bệch. Ta thì thầm niệm phong ấn chú.

Nghe được giọng ta, Liễu Tô Nhược như phát điên, quên cả rút kiếm, bịt chặt tai gào thét:

“Không! Không! Ngươi câm miệng! Không được!”

Ả nhớ rõ, Lạc Minh Hiên càng nhớ rõ hơn. Năm xưa tại hôn lễ của bọn chúng, chính ta đã niệm đoạn chú này, khiến Lạc Minh Hiên vĩnh viễn ngủ say.

Mỗi chữ, mỗi câu, mỗi chỗ dừng, đều khiến cơ thể hắn cứng đờ thêm một phần. Cuối cùng, hai mắt hắn hoàn toàn khép lại, hơi thở yếu ớt như người đang ngủ say.

“A!” Liễu Tô Nhược phía sau ta gào thét thảm thiết. “A!”

Ả không nói được gì ngoài tiếng gào, như thể đã quên mất ngôn ngữ.

Còn ta, mang theo hùng kiếm của ả, mặc kệ lưỡi kiếm xuyên suốt ngực mình, ngồi trên người Lạc Minh Hiên, quay đầu nhìn ả:

“Xong rồi. Trò chơi kết thúc.”

Chính tay ả đã giết hắn.

Mọi thứ lại trở về vạch xuất phát.

Lạc Minh Hiên tiếp tục giấc ngủ dài, Liễu Tô Nhược tiếp tục điên loạn. Chỉ có bầu trời phía trên, trong đám mây, lửa bùng lên dữ dội. Một tiếng phượng minh thê lương vang vọng, cả nền trời nhuộm đỏ, không biết là do lửa cháy hay máu phượng hoàng rơi.

Ta ngẩng đầu nhìn trời, rồi nhìn thấy một người mang theo máu và lửa từ trên cao rơi xuống. Tiếng gào của Liễu Tô Nhược bên tai ta đột ngột tắt lịm, khí tức của ả bị ngọn lửa từ trên trời giáng xuống thiêu rụi, chết ngay tại chỗ.

Ta từ trên người Lạc Minh Hiên đứng dậy, lảo đảo bước về phía Mặc Thanh.

Một thân hắc hồng hoa phục, giữa trời lửa rơi lả tả. Bộ dạng này của ta chắc hẳn rất giống lệ quỷ trong truyền thuyết. Nếu không, sao ngay cả Mặc Thanh mạnh mẽ đến mức tay không xé phượng hoàng cũng phải hoảng sợ đến vậy.

Mắt đầy tơ máu, mặt trắng bệch như tờ giấy.

“Mặc Thanh.”

Ta gọi tên hắn, vươn tay vuốt ve gương mặt hắn, oán trách:

“Vạn Quân kiếm của ngươi, mẹ nó thật không nghe lời.”

Ta nắm cằm hắn, thanh kiếm xuyên qua ngực ta chĩa thẳng vào ngực hắn:

“Không giống ngươi chút nào…”

Ta kéo cằm hắn xuống, rồi hôn lên.

Cắn lấy đôi môi lạnh buốt đang run rẩy của hắn.

Không giống ngươi…

Tốt với ta đến thế, tốt đến mức khi ta phải rời đi, tim còn đau hơn cả lúc này bị kiếm xuyên qua.

“Thời gian của ta… hết rồi.”

Ta buông hắn ra, lùi lại một bước:

“Ngươi đừng khóc.”

Đừng khóc… Ta đã chết một lần rồi, ngươi đừng đau lòng như vậy…

Trong lòng chợt trống rỗng, ta không còn sức khống chế thân thể. Hồn phách rời khỏi xác, mạnh mẽ ngã ngửa ra sau. Ta chỉ kịp thấy Mặc Thanh xuyên qua hồn phách ta, lao tới ôm lấy cái xác trống rỗng đang đổ xuống.

“Lộ Chiêu Diêu!”

Hắn lại gọi tên ta như vậy. Hoảng hốt, bất lực, như một đứa trẻ. Nhưng khi hắn gọi, thân thể ấy như bị đánh tan, hóa thành vô số điểm huyết quang, cùng ngọn lửa từ trời rơi xuống, “bùm” một tiếng tan biến giữa không trung, chẳng biết bay về nơi nào.

“Lộ Chiêu Diêu! Ngươi trở lại đây!”

Ta quay đầu nhìn hắn, muốn chạm vào người hắn, nhưng ngay sau đó, ý thức đột nhiên tối sầm, mọi thứ như không còn tồn tại nữa…

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 53

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

Thê Tử Câm
Thê Tử Câm (FULL)
Nguyên Luật
Nguyên Luật
Bìa Ngự Trù Của Bạo Chúa
Ngự Trù Của Bạo Chúa
68e3d4ed5746141862043bcb
Quý Phi Mỗi Ngày Chỉ Muốn Làm Cá Mặn.
Bìa bộ 2
Cách Thuần Hóa Gã Chồng Nguy Hiểm
Vụng Trộm Không Thể Giấu
Vụng Trộm Không Thể Giấu
Tags:
Cổ Đại, HE, Ngôn Tình, Trọng Sinh, Yêu thầm
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz