Chương 50
Chương 50
Ta vô thức tránh đi ánh mắt Mặc Thanh, nhìn sang con mộc đầu nhân bên cạnh.
Đúng lúc ấy, mộc đầu nhân cũng ngoảnh đầu nhìn ta. Giọng Tư Mã Dung trêu chọc vang lên từ cái mặt gỗ cứng đờ không chút biểu tình: “A, thì ra là vậy. Chuyện này quả thật quan trọng hơn thật.”
Trước giờ ta sao lại không biết Tây Sơn chủ nhà mình lại giỏi moi móc người ta đến thế?
Ta khẽ ho một tiếng, chuyển chủ đề: “Hôm nay mượn gương của Thẩm Thiên Cẩm, thấy Tây Sơn chủ đại phát thần uy, không biết từ bao giờ ngài đã có được nhiều mộc đầu nhân như vậy?”
“Mấy ngày trước, nhờ sư huynh giúp đỡ, sai người ngày đêm gấp rút chế tạo.” Hắn đáp, “Giờ thân ta tàn phế, hành động bất tiện, dùng chút cơ quan thuật làm vài mộc đầu nhân, cũng coi như còn góp được chút sức mọn cho Vạn Lục môn.”
Ta thầm nghĩ thế cũng tốt. Hắn không cần rời tiểu viện, vẫn có thể san sẻ cho Mặc Thanh không ít việc. Dù sao đã làm Tây Sơn chủ bao năm, năng lực Tư Mã Dung tuyệt đối không thể xem thường.
Hắn còn chưa nói hết, lại còn thêm một câu nhiều chuyện: “Đúng lúc mấy ngày nay làm mộc đầu nhân cũng có thể truyền hình ảnh từ nơi khác về. Hôm nay nghe ngươi nhắc tiên môn chủ không ít lần, trước đây chỉ nghe nói tiên môn chủ hay báo mộng cho ngươi, giờ giữa ban ngày cũng có thể… giao lưu với ngươi rồi sao?”
Tư Mã Dung, ngươi đáng bị lôi ra chém ngang lưng!
Trong lòng ta nghiến răng hận hắn muốn chết, nhưng mặt ngoài vẫn tỉnh bơ: “Ừm, chắc hôm nay nàng ấy vui vẻ quá thôi.”
Ta cắn răng, nghĩ thầm: dù sao Mặc Thanh cũng đã biết ta là Lộ Chiêu Diêu. Ta chỉ cần sống chết không nhận, hắn không vạch trần, ta vẫn có thể tiếp tục chối đến cùng.
Vì… vạch trần thì được gì? Dù sao ta vẫn phải mượn thân thể Chỉ Yên mới nói chuyện được với người sống.
Mặc Thanh liếc ta một cái, trầm mặc không nói.
Đúng lúc ấy, một bóng đen lướt qua sau lưng, quỳ sụp xuống, cung kính hành lễ với Mặc Thanh.
Người này ta từng gặp qua, chính là thủ lĩnh Ám La Vệ mới được lập sau khi Mặc Thanh lên làm môn chủ.
Hắn đứng dậy, đi thẳng đến bên Mặc Thanh, ghé tai nói vài câu. Giọng nhỏ đến mức ta còn chưa kịp vận Thiên Lý Nhĩ thì hắn đã báo xong, lùi sang một bên.
Sắc mặt Mặc Thanh lập tức lạnh thêm vài phần: “Trước tiên đi xác minh cho rõ.”
“Dạ.”
Ta liếc mộc đầu nhân, vốn định để Tư Mã Dung mở miệng hỏi xem sao, nhưng hắn đơ mặt gỗ, im thin thít. Ta đành tự mở lời: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Mặc Thanh cúi đầu phê duyệt công văn, tự nhiên đáp: “Trên đường Nhứ Chức và Cầm Thiên Huyền trở về gặp chút trục trặc, không sao đâu. Ngươi về nghỉ trước đi.”
Đuổi ta?
Ta càng để bụng.
“Vâng. Con chỉ đến thăm sư phụ, khen ngài bày bố tài tình một chút, cũng không có việc gì khác, vậy con về chỗ Nam Sơn chủ trước đây.”
“Ừ.”
Ta xoay người rời đi. Khi bước ra khỏi cửa, khóe mắt liếc vào trong phòng một cái, chỉ thấy Mặc Thanh vốn đang giả vờ phê văn kiện đã đặt bút xuống, mặt trầm ngưng, môi mím chặt, mang theo ba phần sát khí sắc bén.
Tin tức người kia vừa báo chắc chắn không liên quan đến Tiểu Thập Thất.
Ta bước ra ngoài Vô Ác Điện vài bước, ngẩng nhìn bầu trời đêm Trần Tắc sơn ngàn năm không đổi, trong veo đến lạnh lẽo. Gió đêm thổi qua, làm tim và mắt ta cũng lạnh theo.
Ta đoán, tám chín phần mười liên quan đến Lạc Minh Hiên.
Khi ta Thuấn Hành trở về Trần Tắc sơn, sứ giả Quan Vũ Lâu đang bí mật nói chuyện với Thẩm Thiên Cẩm, vừa hay chứng thực suy đoán của ta.
Ta đi ngang qua sân, vận Thiên Lý Nhĩ, không cần ghé sát cũng nghe rõ sứ giả bẩm báo: “Có nơi trong tiên môn xuất hiện ánh sáng lành phủ xuống, mây lành viền vàng hiện ra, e là Kim Tiên đã tỉnh.”
Bước chân ta khựng lại.
Nhìn sân viện Cố Hàm Quang trước mặt, ánh đèn trong viện sáng choang, càng nhìn càng sâu, tựa như nhìn thấy ngày ấy trên Phượng sơn, ngày đại hỉ của Lạc Minh Hiên, ánh nến đỏ rực trong hỉ đường.
Ta đã dập tắt nến hỉ của hắn, phế chín thanh bảo kiếm, cuối cùng đâm một thanh vào tim hắn. Ta vận hết sức lực, phong bế toàn bộ huyết mạch, khí tức, đông cứng từng tấc kinh mạch của hắn. Ta hao gần nửa cái mạng, rốt cuộc khiến hắn rơi vào giấc ngủ ngàn năm.
Chỉ vì ta đã thề.
Ngay từ khi ông ngoại cứu ta ra khỏi sát trận của Lạc Minh Hiên, ngay từ khi ta nằm bất động trong khe núi, thoi thóp kéo dài hơi tàn mấy tháng trời, ngay từ khi ta bò ra khỏi khe núi, biết tin ông ngoại đã chết…
Ta đã thề vô số lần.
Ngươi là Kim Tiên chi thân, ngươi vĩnh sinh bất tử, vậy ta sẽ khiến ngươi không còn ngày tỉnh lại, không còn ngày làm người. Ta muốn ngươi sống, nhưng im lặng hơn cả cái chết.
Không nói năm xưa, chỉ nói hiện tại.
Ta tốn bao công sức, bao tâm tư, phá nát Cẩm Châu thành, xé rách thập đại tiên môn, đại náo hội nghị Tiên Thai sơn, chỉ để Lạc Minh Hiên vĩnh viễn không tỉnh lại.
Giờ lại có kẻ nói, Kim Tiên… có lẽ đã tỉnh?
Ta chỉ thấy ông trời đang đùa giỡn với ta.
Dựa vào đâu? Dựa vào chút máu sót lại trên thanh kiếm vỡ của Liễu Tô Nhược hôm nay sao?
Ta đè nén cảm xúc, trở về phòng, tĩnh tâm nhập định.
Mặc Thanh nói sẽ đi xác minh, nghĩa là tin tức này chưa chắc chắn. Ta không được nóng vội, phải kiên nhẫn chờ.
Ta kiềm chế bản thân, ba ngày liền niệm Tĩnh Tâm Chú nghiêm túc nhất từ trước đến nay.
Ba ngày tròn, ta không nhập vào thân thể Chỉ Yên, chỉ ngồi trong phòng lẩm nhẩm Tĩnh Tâm Chú.
Đến tối ngày thứ tư, ta nghe thấy sứ giả Quan Vũ Lâu ở phòng bên nói: “Kim Tiên đã tỉnh. Tiên khí chấn động, quét qua nửa vùng đất tiên môn quản hạt.”
“Ở đâu tỉnh?”
“Chưa rõ.”
Ba ngày ba đêm Tĩnh Tâm Chú… tan biến.
Ta mở mắt, chỉ thấy cơn giận, nỗi không cam lòng và hận thù nhiều năm chưa từng có đồng loạt dâng trào, oán độc như lửa cháy lan trong phổi, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng vốn đã chẳng còn của ta đến sôi sục.
Lúc ấy vừa chạng vạng, Chỉ Yên chăm sóc Liễu Thương Lĩnh xong trở về, khóe miệng còn cong lên vui vẻ: “Dù Thương Lĩnh ca ca vẫn chưa tỉnh, nhưng hôm nay Nam Sơn chủ nói hắn đã không còn nguy hiểm tính mạng…”
Nàng đột ngột im bặt, hoảng sợ nhìn ta: “Đại… Đại Ma Vương… ngươi… sao vậy?”
Ta sao vậy?
Ta không biết, cũng không cần biết.
Thân hình ta lóe lên, chỉ thấy từ khi thành quỷ đến nay chưa bao giờ mình nhanh như thế. Ta lao vào thân thể Chỉ Yên, hung hăng đẩy nàng ra ngoài, khiến hồn phách nàng lảo đảo mấy bước mới đứng vững, ôm ngực đau đớn: “Đụng đau quá… Đại Ma Vương, ngươi…”
“Ta đi chợ quỷ.”
Ném lại một câu, ta dùng thân thể Chỉ Yên Thuấn Hành thẳng đến chợ quỷ.
Trước khi đi, ta mơ hồ thấy ngoài cửa có người đẩy cửa bước vào, chính là Mặc Thanh áo đen phất phơ. Nhưng chớp mắt sau, ta đã đáp xuống vùng đất hoang của chợ quỷ.
Không chút do dự, ta cởi bỏ áo ngoài của Chỉ Yên, định bước vào tiểu tửu quán sau chợ quỷ.
Nhưng vừa bay được hai bước, đã thấy một người xuất hiện bên thân thể Chỉ Yên đang nằm dưới đất.
Quả nhiên là Mặc Thanh.
Hắn ngồi xổm xuống, xem xét thân thể Chỉ Yên, há miệng, nhưng tựa như không biết nên gọi tên gì.
Nghĩ kỹ lại, từ khi ta dùng thân thể Chỉ Yên đến nay, hình như hắn chưa từng gọi tên Chỉ Yên lần nào. Ban đầu thái độ với Chỉ Yên còn cực kỳ ác liệt, từ bao giờ thay đổi nhỉ? Hình như là từ lần Chỉ Yên liều mình cứu Liễu Thương Lĩnh trong địa lao, lúc hoàng hôn, ta đột nhiên nhập vào thân thể nàng, đỡ một chưởng của Bắc Sơn chủ.
Có lẽ… chính từ lúc ấy, hắn đã biết ta là Lộ Chiêu Diêu.
Hắn giấu kỹ lắm, ta cũng không tra.
Giờ đây, khi cơn giận bùng lên đến cực điểm lại hóa thành tỉnh táo lạnh lùng, nghĩ lại mọi chuyện bỗng thông suốt lạ thường.
Nhưng giờ những điều đó không còn quan trọng. Mặc Thanh không quan trọng. Hắn có thích ta hay không lại càng không.
Ta chỉ muốn báo thù.
Để kẻ đáng chết mà chưa chết kia trở lại quỹ đạo vĩnh viễn không tỉnh. Để chính tay ta tiễn hắn về đó.
Ta xoay người rời đi.
Nghe thấy tiếng Mặc Thanh đứng dậy sau lưng, vạt áo hắn quét qua cỏ khô trên đất, sột soạt, như trăm ngọn cỏ sắc quét qua đầu tim, ngứa ngáy, lại nhói đau.
“Ngươi ở đâu?”
Ta nghe rõ giọng Mặc Thanh, hắn đã mất đi vẻ trầm ổn thường ngày.
“Ta biết ngươi nghe được. Ngươi về đây. Có chuyện gì cũng bàn với ta. Ngươi định làm gì, giao cho ta.”
Ta không đáp. Chuyện khác đều có thể bàn, chỉ chuyện này thì không.
Lạc Minh Hiên chưa tỉnh, mọi thứ vẫn còn thương lượng được. Ta có thể mượn thân thể Chỉ Yên làm nũng với hắn, nói lời ngọt ngào, diễn trò với hắn, để hắn giúp ta, vì lúc ấy kẻ địch là người khác.
Nhưng nếu Lạc Minh Hiên tỉnh, thì không còn gì để nói nữa.
Năm xưa chính tay ta phong ấn hắn. Dù mất cả cái mạng này, ta cũng không mượn sức ai trong Vạn Lục môn. Vì trận chiến với Lạc Minh Hiên chỉ thuộc về một mình ta.
Không cho ai giúp, cũng không cho ai cản.
Dù ta đã chết, bò lên từ địa ngục, dùng thân xác tan nát, một bộ xương khô, ta cũng phải khiến máu trong tim Lạc Minh Hiên vĩnh viễn cạn khô.
Nếu làm quỷ có chấp niệm, thì đây chính là chấp niệm duy nhất, mạnh mẽ nhất của ta.
“Ngươi không được một mình một thân!”
Nghe tiếng hắn gọi sau lưng, tim ta đột nhiên nhói lên.
Ta như cảm nhận được nỗi đau và sợ hãi hắn giấu sâu dưới lớp vết thương. Cũng cảm nhận được chút ấm áp len qua kẽ nứt lạnh lẽo của linh hồn ta…
“Lộ Chiêu Diêu!”
Bước chân ta khựng lại một thoáng, rồi không dừng nữa, lao thẳng vào rừng cây.
Dù ấm áp, dù ngứa ngáy, ta cũng không thể thương lượng với Mặc Thanh.
Ta phải báo thù của ta.
Còn hắn… vẫn còn đang mang thương.
Ta bay vào tiểu tửu quán, tìm được Tử Du: “Mua giúp ta một viên Hoàn Dương đan. Sau này ta sẽ tìm người đốt vàng mã cho ngươi.”
Ta đi thẳng vào vấn đề.
Tử Du ngẩn ra: “Sao đột nhiên…”
“Mua hay không?”
Tử Du bị dọa giống hệt Chỉ Yên vừa rồi.
Ta quen thuộc với vẻ mặt này. Khi ta còn sống, trước khi giết Lạc Minh Hiên, rất nhiều người nhìn ta cũng với ánh mắt sợ hãi, run rẩy theo bản năng như vậy.
Đã nhiều năm… ta tưởng sẽ không bao giờ thấy lại nữa.
Hóa ra lại có chút hoài niệm.
“Ta… chỉ e là không có cách…”
Ta đứng dậy định đi, Tử Du vội vàng đưa tay ngăn, nhưng tay hắn lại xuyên qua hồn phách ta: “Ngươi nghe ta nói! Ta không phải không muốn giúp! Ta làm tiểu nhị ở đây vì ta quên tên họ, chỉ nhớ mỗi tự Tử Du, nên không nhận được tiền người sống đốt. Ta chỉ có kiếm tiền ở đây mới mua được đồ trong chợ quỷ!”
Ta bay về phía chợ quỷ, hắn vẫn cố đuổi theo phía sau.
Ta nuốt Thần Hành hoàn, hắn không đuổi kịp, càng lúc càng bị bỏ xa, đành liều mạng hét lớn: “Thứ nhất là vậy! Thứ hai, chợ quỷ có thể mua đồ giúp người khác, nhưng phải có quan hệ huyết thống!”
Ta đã bay quá xa, không còn nghe thấy hắn nữa.
Lúc này ta trở lại chỗ vừa rời thân thể Chỉ Yên, Mặc Thanh đã mang thân thể nàng đi rồi.
Ta đoán được hắn đi đâu. Hắn muốn tìm Lạc Minh Hiên. Có lẽ hắn không biết ta thành quỷ rồi có thể làm gì, nhưng chắc chắn hắn biết, ta cũng đang đi tìm Lạc Minh Hiên.
Ta không quan tâm hắn nữa, tiếp tục bay vào sâu trong chợ quỷ.
Chặn đường bà lão ngày thường hay tìm vợ trong chợ quỷ, ta mở miệng nói luôn sinh thần bát tự của mình, rồi lạnh lùng: “Ta là xử nữ quỷ, nguyện kết hôn với con trai bà. Ngay bây giờ làm đám cưới âm cho ta. Ta chỉ cần một món sính lễ của nhà bà — mua cho ta một viên Hoàn Dương đan.”
Bà lão ngẩn người nhìn ta một lúc, rồi vỗ tay cái bốp: “Ôi chao, tốt quá! Dáng vẻ được, mông cũng cong, bát tự lại hợp! Cuối cùng cũng kiếm được vợ cho con trai ta rồi! Ta có con dâu rồi!”
Đúng vậy, ngươi có con dâu rồi.
Khi còn sống, ta tưởng dù có bị đánh chết cũng không lấy chồng.
Giờ chết rồi, cuối cùng cũng thành thân.