Chương 43
Chương 43
Ta nổi hứng tò mò, thấy Mặc Thanh và Thẩm Thiên Cẩm đi xa dần, liền bất chấp cái nắng chang chang trên đầu mà lặng lẽ bám theo.
Hai người họ bước vào một gian nhà nhỏ bên cạnh. Ta lướt theo, nhẹ nhàng chui qua tường.
Trong phòng, Thẩm Thiên Cẩm khẽ gật đầu với Mặc Thanh, xem như khách hành lễ với chủ:
“Đêm qua đa tạ Lệ Môn chủ ra tay cứu giúp.”
“Không ngại, chỉ là tiện tay thôi.” Mặc Thanh đáp ngắn gọn, không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: “Ta chỉ muốn hỏi Thẩm Lâu chủ một chuyện. Hôm qua Lâu chủ có mặt tại đó, có phải là để cùng Giám Tâm Môn chủ Liễu Nguy giúp Lạc Minh Hiên tỉnh lại không?”
“Lạc Minh Hiên?” Thẩm Thiên Cẩm khẽ nhíu mày, rõ ràng vẫn chưa biết người mà Liễu Nguy cùng Liễu Tô Nhược muốn hồi sinh chính là vị Kim Tiên ấy. Nàng trầm ngâm một lát: “Đêm qua ta chỉ nhận lời mời của Liễu Môn chủ, đến Giám Tâm Môn bàn việc. Ai ngờ vừa bước qua cửa đã bị đánh lén, trúng thương ở cổ, bị lấy một ít máu. Qua vài câu rời rạc của bọn chúng, ta đoán chúng định dùng máu ta để hồi sinh một người, nhưng không hề biết đó lại là Kim Tiên Lạc Minh Hiên.”
“Ừm.” Đôi mắt vốn luôn ôn hòa của Mặc Thanh lúc này lại thoáng qua một tầng hàn ý lạnh thấu xương: “Nếu đã biết, Thẩm Lâu chủ có nguyện ý tự dâng máu mình không?”
Thẩm Thiên Cẩm khẽ cười: “Quan Vũ Lâu quan mưa, cũng quan nhân thế, quan vạn tượng. Vạn tượng đều có đạo lý riêng. Sinh tử tự có số mệnh. Kim Tiên đã ngủ say, đó chính là số mệnh của ngài ấy. Không nên hy sinh người sống để hiến tế cho người chết. Làm vậy thì khác gì tà ma ngoại đạo?” Nàng ngừng một chút, bổ sung: “Xin lỗi, không có ý kỳ thị Ma đạo…”
Ta ngồi một bên sờ cằm nghe, đến đây thì khẽ gật đầu. Tiên cô mặt lạnh này đúng là có khí chất, khó trách bao năm qua Cố Hàm Quang vẫn ôm cây si không buông.
Mặc Thanh nghe xong, hàn ý trong mắt tan đi đôi chút, lại hỏi tiếp: “Nghe nói Thập Đại Tiên Môn sắp mở Đại hội tiên môn trên núi Tiên Thai. Thẩm Lâu chủ chắc chắn cũng nhận được thiệp mời, có định đến không?”
“Đương nhiên phải đến.”
“Nếu đã vậy… thứ lỗi Lệ mỗ mạo muội.”
Lời vừa dứt, Thẩm Thiên Cẩm còn chưa kịp phản ứng, mặt đất dưới chân nàng đột nhiên bốc lên mấy đạo ma khí ngưng tụ thành lồng giam vuông vức, nhốt chặt nàng bên trong.
Thẩm Thiên Cẩm khẽ nhíu mày, không vội phản kháng, chỉ nheo mắt nhìn hắn: “Lệ Môn chủ, ý này là sao?”
“Giám Tâm Môn đã cần máu của ngươi, tức là không có ngươi thì không thể khiến Lạc Minh Hiên tỉnh lại. Thẩm Lâu chủ hiểu đạo lý, giữ chính khí, nhưng người khác chưa chắc cũng nghĩ vậy. Chỉ cần kim thân Lạc Minh Hiên còn ở nhân gian một ngày, ta tuyệt đối không cho bất cứ kẻ nào cơ hội đánh thức hắn.” Mặc Thanh nói xong, thần sắc lạnh nhạt, xoay người bước ra cửa: “Hoặc là kim thân Lạc Minh Hiên rơi vào tay Vạn Lục Môn ta, hoặc là xác của Liễu Tô Nhược và Liễu Nguy đặt trước mặt ta. Nếu không, đành ủy khuất Thẩm Lâu chủ tạm ở lại đây vài ngày.”
Thẩm Thiên Cẩm im lặng không đáp.
Ta lặng lẽ theo Mặc Thanh ra ngoài, thầm nghĩ: tên tiểu quái dị này thủ đoạn thật lợi hại. Đêm qua bị thương nặng như vậy, chỉ một đêm điều tức đã hồi phục, lại còn tính toán chu toàn đến thế.
Xem ra… hắn thực sự cực kỳ không muốn Lạc Minh Hiên sống lại.
Trời ạ… phải làm sao đây? Sau chuyện hôm qua, càng nhìn hắn ta càng thấy vừa mắt!
Sát phạt quyết đoán, mưu lược sâu xa… Bề ngoài trông không có vẻ cuồng ngạo, nhưng trong lòng lại ẩn giấu một con rồng lớn khiến người ta chỉ nhìn thôi đã thấy sợ hãi!
Hắn quản lý Vạn Lục Môn quả thật rất tốt, vừa lập uy với thiên hạ, vừa ban ơn cho dân chúng dưới vùng đất Ma đạo cai trị. Có lẽ… hắn thật sự có thể mở ra một thời thịnh thế thuộc về Vạn Lục Môn.
Càng nghĩ, ta càng thấy… dù bây giờ có đưa dao cho ta giết hắn, ta cũng… hơi không nỡ.
Cả ngày hôm ấy, giang hồ như chấn động vì dư chấn trận chiến đêm qua ở Cẩm Châu thành.
Nhưng với ta, chỉ cần Lạc Minh Hiên không tỉnh lại là được. Ta giờ chỉ là một con quỷ, những chuyện khác đều không quan trọng.
Ta ngồi trong phòng cùng Chỉ Yên luyện công, nằm nghiêng trên giường, thỉnh thoảng chỉ điểm nàng vài câu, còn lại phần lớn thời gian chỉ ngẩn người nhìn xà nhà.
Trong đầu không ngừng hiện lên những hình ảnh liên quan đến Mặc Thanh gần đây.
Như bị bệnh vậy, càng nghĩ càng nhiều, đến cuối cùng chỉ còn lại bốn chữ hắn nói hôm qua: “Ta dẫn nàng đi.”
A… rốt cuộc là sao đây? Rõ ràng đã qua lâu như vậy, mà mỗi lần nhớ lại vẫn vang vọng bên tai, vẫn khiến tim ta rung động như bị sét đánh.
Đến chạng vạng, Mặc Thanh lại đến.
Không biết ban ngày hắn chạy đi đâu, chắc chắn không ngồi thiền điều tức tử tế, nên sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ. Cố Hàm Quang nói không sai, hắn còn càn rỡ hơn cả ta năm xưa. Ta dù tùy hứng cũng vẫn tiếc mạng, còn hắn… thì không.
Hắn bước vào phòng, thấy Chỉ Yên đang ngồi thiền, không làm phiền, tự ngồi xuống bàn, rót một chén trà, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, như đang chờ nàng tỉnh.
Ta lướt đến ngồi đối diện hắn, nhìn chằm chằm, gọi một tiếng: “Tiểu quái dị.”
Hắn đương nhiên không nghe thấy, nên ta tự nói tự nghe: “Ngươi có biết không, vị tiền Môn chủ đã chết của ngươi đang nhìn ngươi chằm chằm đây, ngươi còn uống trà bình thản thế à?” Ta đưa tay chọc chọc chén trà, ngón tay xuyên qua đáy chén, rồi tiếp tục vươn tới, chạm vào má hắn: “Làm trò à, sao sau khi ta chết ngươi mới đẹp lên thế này, hại ta không nỡ dẫn ngươi đi nữa…”
Ngón tay ta trượt xuống, khẽ nắm lấy cằm hắn.
Lúc này trời đã tối, trong phòng Chỉ Yên chưa thắp đèn. Mặc Thanh khẽ ngẩng đầu, định thắp nến, động tác lại vô tình phối hợp hoàn hảo với ta, như thể chính ta đang nâng cằm hắn lên vậy.
Hắn nhìn ánh lửa vừa bùng lên, còn ta đứng sau ngọn nến, không né không tránh, nhìn thẳng vào mắt hắn.
Tại sao chứ?
Sao gần đây ta cứ tránh né hắn, lại không nỡ rời xa, tim còn đập loạn nhịp thế này?
Sao hình bóng hắn cứ liên tục xuất hiện trong đầu ta?
Thậm chí như bây giờ, khi hai linh hồn vô hình đối diện nhau, máu trong người ta lại nóng ran thế này?
Ta nhìn đôi môi hoàn mỹ của hắn, chỉ cần hôn một cái… có phải mọi câu hỏi đều sẽ có đáp án không…
Ta nghiêng người tới gần, như chuồn chuồn đạp nước, chỉ chạm nhẹ một cái. Nhưng lần này không giống lần trước, ta không vội rời đi, mà dừng lại thật lâu, lâu đến mức sinh ảo giác, như thể ta thật sự cảm nhận được hơi ấm từ làn da người sống.
“Hự!” Chỉ Yên đột nhiên hít một hơi lạnh, làm ta giật mình tỉnh lại.
Ta vội vàng lùi lại, trừng nàng một cái.
Chỉ Yên trợn tròn mắt, cắn chặt môi, vẻ mặt kinh hoàng như vừa thấy ma.
So với sự hoảng loạn của nàng, Mặc Thanh chỉ liếc nhìn một cái, rồi quay lại, nhẹ nhàng nhấp thêm ngụm trà. Nhưng môi hắn khẽ mấp máy, động tác rất nhỏ,, lại khiến ta giật mình nhớ ra, hắn từng nói mình có nghiên cứu chút ít về quỷ thần…
Chỉ Yên cũng hoảng, ra sức nháy mắt với ta, như bảo ta mau nhập lại thân thể để ứng phó.
Nhưng lúc này ta cũng không biết phải dùng thân thể Chỉ Yên để đối mặt với hắn thế nào.
Ta không động đậy. Chỉ Yên thấy vậy, lập tức nhắm mắt, ngã vật xuống giường, trực tiếp thoát hồn ra ngoài.
Ta: “…”
Nàng bò ra khỏi xác, liên tục hỏi: “Ngươi sao vậy? Ngươi sao vậy?”
Ta cũng không biết mình bị làm sao nữa.
Ta vẫn ngồi trước mặt Mặc Thanh, thấy hắn nhìn thân thể mềm oặt của Chỉ Yên, ánh mắt mang theo vài phần dò xét, nhưng vẫn ngồi yên, thậm chí không thèm đỡ lấy.
“Ta đột nhiên nhớ ra một chuyện.”
Chỉ Yên hỏi: “Chuyện gì? Không đúng… giờ không phải lúc nghĩ mấy chuyện đó, mau nhập vào người ta, đuổi hắn đi rồi nói sau!”
Ta không động.
Ta nhớ lại rất lâu về trước, lần đầu tiên gặp Mặc Thanh. Khi ấy hắn chật vật không chịu nổi, bị Thập Đại Tiên Môn vây công. May mà Lạc Minh Hiên không biết bận dưỡng thương hay gì đó nên không có mặt.
Hắn ôm thi thể mẫu thân đã chết, trên mặt tràn đầy tuyệt vọng, giống hệt ta hôm qua nằm dưới đất, chờ thư kiếm của Liễu Tô Nhược cùng vạn đạo thiên quang giáng xuống.
Mà khi ấy, ta cứu hắn, giống như hôm qua hắn cứu ta. Ta một tay ôm lấy hắn còn rất nhỏ, nhìn đám cường địch xung quanh, nói với hắn: “Ta dẫn ngươi đi.”
Không biết lúc ấy, cảm giác trong lòng hắn có giống ta hôm qua hay không, ta cũng không thể đo được.
Chỉ có một điều ta có thể đoán…
Khi hắn nói với ta bốn chữ ấy trong hoàn cảnh đó… có phải hắn đã nhìn ra điều gì từ thân thể Chỉ Yên? Thậm chí… hắn đã sớm nhìn thấu, chỉ là vẫn giả vờ không biết?
Nhưng cũng có thể chỉ là trùng hợp, bốn chữ ấy quá bình thường…
Vì nếu hắn đã sớm biết thân thể Chỉ Yên có vấn đề, sao còn giúp ta che giấu? Sao không vạch trần thân phận ta? Sao còn lấy Lục Hợp Thiên Nhất Kiếm về cho ta, còn tặng Cửu Chuyển Hồi Nguyên Đan?
Hắn thông minh như vậy, sao có thể không nghĩ tới, nếu Lộ Chiêu Diêu trở lại, dây dưa bên hắn, nhất định là mang lòng bất chính…
Vậy mà hắn vẫn dung túng ta, thậm chí cưng chiều ta… chẳng lẽ từ đầu đến cuối, người hắn thích… chính là Lộ Chiêu Diêu này?
Nghĩ đến đây, ta thấy thật hoang đường, nhưng trong lòng lại dâng lên vài phần… chờ mong không tên.
Ta bước về phía thân thể Chỉ Yên. Nàng ở bên lẩm bẩm: “Hay là ngươi kể trước xem ngươi nhớ ra chuyện gì đi, ta hơi tò mò…”
Ta không để ý nàng, lao thẳng vào thân thể, rồi đứng dậy, đi tới ngồi đối diện Mặc Thanh: “Sư phụ.”
Mặc Thanh đặt chén trà xuống, cách ánh nến lập lòe nhìn ta: “Ừ.”
“Vừa rồi khi ngất đi, ta mơ thấy Lộ Chiêu Diêu.”
Hắn khẽ cong mắt, “Ồ” một tiếng, như đang chờ ta bịa chuyện.
Nhưng ta nói thật: “Ta thấy nàng hôn ngài.” Ta đứng dậy, vươn tay, làm đúng như những gì vừa rồi hồn phách ta đã làm với hắn, nắm lấy cằm hắn, buộc hắn hơi ngẩng đầu nhìn ta: “Giống hệt như lúc này.”
Đôi mắt trong veo của Mặc Thanh nhìn ta chăm chú, trên mặt thoáng hiện ba phần kinh ngạc.
Chỉ Yên bên cạnh gào thét thảm thiết như heo bị chọc tiết: “Đại Ma Vương! Đại Ma Vương! Không được! Ta không muốn! Ngươi tỉnh táo lại đi!”
Hồn phách nàng chắn giữa hai chúng ta, nhưng thân thể trong suốt ấy chẳng ảnh hưởng gì đến ánh mắt ta và hắn giao nhau.
Ta vốn không định thật sự dùng miệng Chỉ Yên để hôn hắn, chỉ nắm cằm hắn như vậy, hỏi: “Nàng hôn ngài… ngài có cảm nhận được không?”
Ta nhìn sâu vào mắt hắn, muốn đọc hết mọi bí mật hắn giấu trong đó.