Chương 42
### Chương 42
Chỉ trong một cái chớp mắt ngắn ngủi của thuật dịch chuyển, mùi hoa dại trên núi Trần Tắc lại phả vào mũi ta. Tiếng ồn ào xung quanh tan biến, mọi thứ lắng lại như chưa từng xảy ra.
Mặc Thanh đưa ta và Thẩm Thiên Cẩm cùng đáp xuống đất. Hắn dường như đã dùng hết sức lực, đến thuật dịch chuyển cũng mất đi độ chính xác. Không biết chúng ta rơi xuống ngọn núi nào trên Trần Tắc, chỉ thấy tối om, yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng côn trùng đầu hạ rả rích.
Vừa chạm đất, Mặc Thanh đã quỳ một gối, cố sức chống đỡ thân thể không ngã. Ta thì lăn luôn một vòng trên đất, ngửa mặt lên trời thở hổn hển. Thẩm Thiên Cẩm đứng bên cạnh, cũng chỉ miễn cưỡng trụ vững.
Trong khoảnh khắc, cả ba đều im lặng. Ta nhìn trời đêm tĩnh lặng, cái đầu vừa bị ánh vàng và ma khí nổ cho ong ong cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Rồi lý trí dần trở về. Ta đang nghĩ cái gì vậy chứ? Bảo Mặc Thanh đưa ta đi, bảo vệ ta, yêu thương ta… Ta… từ bao giờ lại đi nghĩ mấy thứ tình cảm lằng nhằng này chứ?
Ta liếc nhìn Mặc Thanh trầm mặc bên cạnh, thầm nhủ: chắc tại gió lớn quá, ánh sáng chói quá, làm ta bị lăn lộn đến ngu người rồi.
“Đây là đâu?” Thẩm Thiên Cẩm như vừa định thần lại, bình tĩnh hỏi.
Mặc Thanh không đáp. Ta khó nhọc giơ tay quơ quơ:
“Chắc là trên núi Trần Tắc…” Ta dựa vào sao trời định hướng, chỉ chỉ ra sau đầu mình, “Ta hết hơi rồi… ngươi còn bay được thì đưa bọn ta đến núi Nam Sơn Chủ đi, tìm Cố Hàm Quang chữa thương cho ba bệnh nhân này…”
Thẩm Thiên Cẩm nghe xong thoáng sửng sốt:
“Cố Hàm Quang…”
Ồ, cái tên này quen chứ? Là tình nhân cũ của ngươi đấy. Đáng tiếc ngươi lại chẳng nhớ nổi.
Ta ôm vết thương, khóe miệng cong lên, thực sự có chút mong chờ. Thằng nhóc suốt ngày trưng bản mặt thối hoắc kia, đột nhiên thấy Thẩm Thiên Cẩm xuất hiện trước mặt, không biết sẽ có biểu tình “tuyệt vời” đến mức nào…
Thẩm Thiên Cẩm làm theo lời ta, dùng thuật dịch chuyển đưa ta và Mặc Thanh đến tiểu viện trên núi của Cố Hàm Quang. Vừa đáp xuống đã ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc.
Chúng ta còn chưa kịp động đậy, đèn trong phòng hắn đã sáng. Cửa bị kéo tung đầy cáu kỉnh. Cố Hàm Quang trong hình hài trẻ con, khoác áo lông chồn trắng, bước ra với gương mặt âm trầm:
“Mới có mấy ngày đã đến lần thứ hai, rốt cuộc các ngươi…”
Lời nói đứt ngang.
Ta ngồi xếp bằng dưới đất, nhìn Cố Hàm Quang đang ngây người nhìn Thẩm Thiên Cẩm, vẫy tay chào:
“Nam Sơn Chủ, mau đến xem thương cho chúng ta đi.”
Ba người chúng ta, chỗ nào không dính máu thì dính đất. Trừ Mặc Thanh một thân hắc bào còn che được, ta với Thẩm Thiên Cẩm thì thảm không tả nổi. Nhưng nếu thật sự so thương thế, e rằng Mặc Thanh…
Nghĩ đến đây, ta hết hứng xem kịch.
Ta quay đầu liếc Mặc Thanh, thấy hắn hơi rũ mắt, tĩnh tâm điều tức, tay nhẹ đặt lên ngực như đang tự vận công.
Cố Hàm Quang nhìn chằm chằm Thẩm Thiên Cẩm, còn Thẩm Thiên Cẩm cũng tò mò quan sát hắn. Dù sao trên giang hồ, Nam Sơn Chủ Vạn Lục Môn chưa từng lộ diện công khai. Nàng không nhớ dáng vẻ cũ của hắn, cũng không biết dáng vẻ hiện tại ra sao. Với nàng, Cố Hàm Quang chỉ là một người lạ.
“Quan Vũ Lâu Thẩm Thiên Cẩm, hữu lễ.”
Nàng vừa mở lời, Cố Hàm Quang như bị kim châm tỉnh lại. Thân hình nhỏ bé lùi một bước, cúi đầu, “ừm” một tiếng không rõ cảm xúc. Ta không kịp để ý tâm tình hắn, vội gọi:
“Nam Sơn Chủ.”
Ta liếc về phía Mặc Thanh. Cố Hàm Quang hiểu ý, cũng nhìn theo.
Hắn lập tức nhíu chặt mày, bước thẳng đến bên Mặc Thanh, quan sát một lượt rồi giận tái mặt:
“Ngươi còn điên rồ hơn cả Lộ Chiêu Diêu!”
Ta lặng lẽ trúng một mũi tên, không hé răng.
Mặc Thanh cố nén đau, giọng khàn khàn:
“Băng bó cho nàng trước.”
“Ta không sao đâu.” Vừa dứt lời, Cố Hàm Quang đã lấy từ trong ngực ra hai người giấy. Người giấy rơi xuống đất lập tức hóa thành hai thiếu nữ, một trái một phải đỡ ta và Thẩm Thiên Cẩm vào phòng. Còn hắn thì kéo Mặc Thanh dịch chuyển đi mất.
Ta theo người giấy vào phòng, để mặc nó cởi áo ngoài của ta. Ta nằm sấp trên giường, lập tức rời hồn. Thoát khỏi thân thể nặng nề của Chỉ Yên, ta lượn một vòng trong phòng rồi chui thẳng xuống đất.
Nếu nhớ không nhầm, dưới tiểu viện này có một phòng luyện đan nhỏ của Cố Hàm Quang, rất yên tĩnh.
Ta xuyên xuống, quả nhiên thấy Mặc Thanh và Cố Hàm Quang trong căn phòng nhỏ ấy.
Mặc Thanh ngồi xếp bằng, nửa thân trên đã cởi trần. Cố Hàm Quang nhíu chặt mày, vẻ mặt nghiêm nghị không hợp với dáng vẻ trẻ con, trầm giọng hỏi:
“Lệ Trần Lan, ngươi chán sống rồi à?”
Ta vội bay ra sau lưng Mặc Thanh nhìn thử. Đập vào mắt là một mảng huyết nhục be bét. Dù ta từng thấy vô số cảnh máu me, lúc này cũng không khỏi giật mình, cắn chặt răng.
Vậy mà Mặc Thanh chỉ khẽ cười, như chẳng đau chút nào, ngược lại còn có vẻ vui mừng:
“Không… Đây là lần đầu ta cảm tạ… vì mạng còn dài, mới đợi được đến hôm nay.”
Nghe ý này, trước hôm nay hắn luôn ghét sống lâu à?
Ta không hiểu nổi hắn nghĩ gì. Cố Hàm Quang hiển nhiên cũng không hiểu, tức đến nghiến răng:
“Ghét sống lâu thì đừng đến tìm ta. Ngươi nên như Lộ Chiêu Diêu, chết xa một chút cho rồi, đỡ về đây làm hỏng danh tiếng ta.”
Miệng thì nói thế, nhưng kim châm trên tay hắn lại rơi cực nhanh. Dần dần, máu ở vết thương cũng ngừng chảy.
Ta ở sau lưng Cố Hàm Quang đạp mạnh vào mông hắn một cái, tiếc rằng chân trong suốt xuyên luôn qua người. Hiện tại đánh không được, ta đành tích lửa giận trong lòng: Được lắm thằng nhóc! Chờ đấy, xem ta thu thập ngươi thế nào!
Mặc Thanh như chẳng nghe thấy lời Cố Hàm Quang, trong lúc được chữa trị, hắn mệt mỏi từ từ nhắm mắt. Nhưng ngay trước khi nhắm hẳn, khóe miệng vẫn cong lên nụ cười nhàn nhạt.
Như một đứa trẻ được ăn kẹo, thỏa mãn đến cực điểm.
Nhưng… thỏa mãn cái gì chứ?
Rõ ràng bị thương nặng thế, rõ ràng… chỉ là chạy thoát khỏi Cẩm Châu thành, với hắn mà nói, căn bản chẳng được gì…
Thế mà đến ngày hôm sau, ta mới phát hiện mình ngây thơ quá. Thứ Mặc Thanh thu hoạch được, nhiều đến không đếm xuể!
Ta ở tiểu viện của Cố Hàm Quang, vừa nghe Chỉ Yên hồi hồn xong kêu la thảm thiết vì đau, vừa nghe sứ giả Quan Vũ Lâu đến tìm Thẩm Thiên Cẩm báo tin.
Tối qua, khi trời chưa sáng, Thẩm Thiên Cẩm đã truyền tin về Quan Vũ Lâu rằng mình đang ở Vạn Lục Môn. Quan Vũ Lâu lập tức phái người đến chăm sóc, đồng thời mang theo tin tức từ tiên môn.
Đêm qua, Lệ Trần Lan một mình xông vào Cẩm Châu thành, dùng sức mạnh Vạn Quân Kiếm, tự mình phá hủy Ngự Ma Trận của Cẩm Châu thành, gây động đất, gần như diệt sạch Giám Tâm Môn. Tin tức này chỉ trong vài canh giờ đã truyền khắp thiên hạ.
Tiên môn, ma đạo, không ai không kinh hãi.
Tin tức này còn chấn động hơn cả trận động đất đêm qua ở Cẩm Châu thành.
Ngự Ma Trận Cẩm Châu là niềm kiêu ngạo và tín ngưỡng của tiên môn, là biểu tượng đánh lui ma đạo do ta cầm đầu năm xưa. Ý nghĩa tượng trưng của nó còn lớn hơn cả thực tế.
Vậy mà trận pháp ấy, không chút báo trước, bị Lệ Trần Lan một kiếm phá nát, lại còn từ bên trong công phá. Điều này khiến tiên môn run sợ, đồng thời cũng khiến những ma tu chưa quy thuận Vạn Lục Môn lạnh gáy.
Vì thế sáng nay, vô số ma tu trước đây không chịu quy thuận đã tuyên bố gia nhập Vạn Lục Môn.
Ta lập tức hiểu ra nụ cười nơi khóe miệng Mặc Thanh tối qua! Hóa ra là thế! Một trận chiến đêm qua, vị trí Ma Vương của hắn đã vững như bàn thạch! Chỉ còn thiếu mỗi lễ đăng cơ mà thôi!
Cùng lúc, tiên môn cũng coi đây là tín hiệu: năm xưa ngay cả Lộ Chiêu Diêu kéo đại quân cũng không phá nổi Cẩm Châu thành, nay lại bị Lệ Trần Lan một mình san bằng. Có thể thấy thực lực hiện tại của Lệ Trần Lan vượt xa Lộ Chiêu Diêu năm đó.
Khi ta lơ lửng nghe sứ giả Quan Vũ Lâu thì thầm với Thẩm Thiên Cẩm câu này, ta tức đến muốn lật bàn. Dù cái bàn chẳng hề hấn gì như mông Cố Hàm Quang đêm qua.
Mặc Thanh phá được Cẩm Châu thành cũng có công lao của ta chứ!
Ta còn cầm Lục Hợp Kiếm triệu thiên lôi đấy!
Ngoài thành còn có một tên ma tu vô danh làm loạn góp vui! Mấy kẻ truyền tin tiên môn các ngươi sao không kể rõ ràng chi tiết! Thiên vị quá rồi!
Dù ta thừa nhận… đêm qua Mặc Thanh đúng là đẹp trai nhất…
Nhưng không thể bỏ qua phần đẹp trai của ta được!
Triệu được thiên lôi cũng rất ngầu chứ! Vậy mà một chữ cũng không nhắc tới!
Nhưng dù ta tức giận bất bình đến đâu, sứ giả Quan Vũ Lâu cũng đã báo xong tin, Thẩm Thiên Cẩm cũng chẳng hiểu chuyện, không hề giúp thân thể Chỉ Yên (do ta nhập) nâng cao danh tiếng chút nào.
“Do chuyện Cẩm Châu thành đêm qua, vài tiên môn đã đứng ra triệu tập chưởng môn Thập Đại Tiên Môn nghị sự. Hiện tung tích Giám Tâm Môn chủ Liễu Nguy chưa rõ. Lâu chủ, hôm trước ngài được Giám Tâm Môn mời đến Cẩm Châu, hôm sau Cẩm Châu gặp nạn, ngài lại xuất hiện ở Vạn Lục Môn… e là khó giải thích với các tiên môn khác.”
Thẩm Thiên Cẩm ngồi trên ghế, nhàn nhã nhấp một ngụm trà:
“Chẳng có gì khó giải thích. Các chưởng môn định ngày nào? Ta có chuyện muốn báo với họ.”
“Năm ngày sau, tại Tiên Thai Sơn.”
Thẩm Thiên Cẩm gật đầu, quay sang tìm Chỉ Yên, câu đầu tiên đã rủ nàng cùng đến Tiên Thai Sơn, vạch trần mọi chuyện Liễu Nguy làm cho các chưởng môn biết.
Chỉ Yên trầm ngâm một lát, liếc nhìn ta như muốn hỏi ý kiến.
Ta nhàn nhạt quét nàng một cái, đáp:
“Đây là thân thể ngươi, cũng là chuyện của ngươi. Muốn đi thì đi. Chỉ nhắc ngươi, kẻ Liễu Nguy muốn phục sinh không phải ai khác, chính là Kim Tiên Lạc Minh Hiên. Mấy lão già tiên môn không phải ai cũng sáng suốt dễ nói chuyện như Thẩm Thiên Cẩm trước mặt ngươi đâu. Không chừng chúng còn bắt luôn ngươi để phục sinh Lạc Minh Hiên ấy chứ. Ừm, nhưng nếu Cầm Thiên Huyền có mặt, hắn chắc vẫn bảo vệ ngươi.”
Chỉ Yên lại trầm ngâm, cuối cùng cắn răng lễ phép từ chối:
“Thẩm Lâu chủ, hiện tại ta đã là người ma đạo, hội nghị tiên môn ta không tiện tham gia, tránh gây điều tiếng cho ngài.”
Ta nhướng mày. Xem ra lần trước Cầm Thiên Huyền chọn tin Liễu Nguy không tin Chỉ Yên đã khiến nàng tổn thương không nhỏ. Giờ nàng cũng chẳng còn muốn tin hắn nữa.
Thẩm Thiên Cẩm nghe vậy, suy nghĩ một chút cũng hiểu nỗi lo của Chỉ Yên, không ép buộc.
Thấy ở đây không còn việc gì, ta định xuống phòng luyện đan xem Mặc Thanh thế nào, bỗng nghe “rầm” một tiếng. Một con chim đen khổng lồ đâm vỡ cửa sổ phòng Cố Hàm Quang, ngang ngược xông vào.
Chỉ Yên giật mình hoảng hồn. Con chim giang cánh quét một vòng trong phòng, đôi mắt đỏ quạch lia đến Chỉ Yên đang ngồi trên giường, “oác” một tiếng quái dị, lao thẳng về phía nàng.
Chỉ Yên thét lên kinh hãi. Thẩm Thiên Cẩm bên cạnh rút kiếm chém tới. Con chim nhanh như chớp mổ đứt dây buộc thư trên chân, rồi lại nghênh ngang bay ra khỏi cửa sổ như lúc đến.
Chỉ Yên ngẩn ngơ một lúc, nhặt phong thư lên mở ra. Ta bay ra sau lưng Chỉ Yên, ghé đầu qua vai nàng, cùng đọc bức thư chữ cuồng thảo chẳng ra ngữ pháp gì:
Tiểu mỹ nhân, đêm qua ta đến Cẩm Châu thành muộn, nàng có bị thương không? Lệ Trần Lan bảo vệ nàng không tốt thì đến tìm ta nhé?
Lạc khoản: Khương Vũ.
Ta bĩu môi. Hóa ra ma khí ngoài thành đêm qua là của tên này đến góp vui.
Lần trước Mặc Thanh không đánh chết hắn được, nghỉ ngơi một thời gian, giờ lại muốn ra giang hồ gây sóng gió à?
Đúng là tuổi trẻ ngông cuồng.
Chỉ Yên đọc xong nhíu mày, vò chặt lá thư ném xuống đất:
“Tên háo sắc!”
Vừa mắng xong, cục giấy lăn ra cửa, bị một bàn chân dẫm lên. Ta ngước mắt theo bàn chân ấy, thấy gương mặt còn hơi tái nhợt của Mặc Thanh.
Hắn liếc Chỉ Yên một cái, Chỉ Yên cả người cứng đờ, đứng yên tại chỗ.
Mặc Thanh mặt không cảm xúc nhấc chân, cúi xuống nhặt cục giấy, tiện tay mở ra xem. Hắn nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo lóe lên. Cục giấy vo tròn trong nháy mắt bị đốt thành tro.
Hắn bước vào phòng. Ngoài viện đột nhiên vang lên tiếng chim “oác oác” quái dị. Ta thò đầu ra cửa sổ nhìn, thấy con chim đen uy phong khi nãy không biết bị sức mạnh gì kéo ngược lại, bị đè chặt dưới đất, giãy giụa thế nào cũng không bay nổi, chỉ lấm lem đầy bụi.
Mặc Thanh… phát hiện con chim này nên mới đến à?
Hắn quay đầu một cái, Ám La Vệ lập tức hiện ra sau lưng. Hắn lạnh giọng ra lệnh:
“Ném vào nồi nước sôi, nhổ sạch lông, mang đến Giang Thành bán.”
Giang Thành vốn là cứ điểm của Khương Vũ… Đây là thị uy trắng trợn rồi…
“Thẩm Lâu chủ.” Ám La Vệ xách con chim đi xa, Mặc Thanh bước tới nói với Thẩm Thiên Cẩm, “Chúng ta nói riêng một chút được chứ.”
Hả? Vết thương còn chưa lành đã bắt đầu mưu đồ mới rồi sao? Lần trước liên minh với Thiên Trần Các dọn sạch cứ điểm Khương Vũ ở Giang Thành, lần này định hợp tác với Quan Vũ Lâu làm gì đây?