Chương 38
Chương 38
Ta lặng lẽ đứng một bên nhìn hai cô cháu nhà này. Tuy chúng đã lấy được máu Cầm Du, nhưng tạm thời vẫn chưa thể khiến Lạc Minh Hiên thực sự tỉnh lại. Ngọn lửa giận trong lòng ta cũng dịu đi đôi chút.
Chỉ cần chưa thành công, ta nhất định sẽ có cách khiến các ngươi vĩnh viễn không thành công được.
“Cầm Chỉ Yên không bắt được, Cầm Thiên Huyền lại không giết nổi.” Liễu Tô Nhược ngồi cạnh giường băng, thần sắc cô đơn thảm đạm: “Ngươi muốn ta phải trơ mắt nhìn cơ hội đánh thức Minh Hiên trôi qua tay sao?”
Liễu Nguy cúi đầu: “Người nhà họ Cầm huyết mạch chí thuần chí khiết, chính là thánh dược hồi sinh…”
Ta vừa nghe bọn chúng đối thoại, vừa nhịn đau lượn quanh thạch thất hai vòng. Khi còn sống không thấy được hồn phách, giờ chết rồi lại thấy được quỷ. Ta vốn định tìm xem hồn phách Lạc Minh Hiên có ở gần đây không, nhưng lượn mãi cũng chẳng thấy bóng dáng một con ma nào khác.
Hắn không chết hẳn, hồn phách đương nhiên không thể đầu thai. Sinh thời là Kim Tiên cao cao tại thượng, chết rồi cũng khinh thường làm bạn với đám cô hồn dã quỷ, càng không thèm đặt chân đến nơi u ám như quỷ thị.
Nơi hắn có khả năng ở lại nhất chính là ngay đây. Giờ không thấy hắn, chỉ có một khả năng: hồn phách hắn cũng đang ngủ say cùng thân xác.
Tốt lắm.
Ta nghĩ, nếu không giết được hắn, thì cứ để hắn dù sống hay chết cũng không tỉnh lại nổi, không được ngắm nhìn thế gian tươi đẹp, không thể tạo thêm ký ức mới. Như vậy, hắn cũng chẳng khác gì đã chết.
“… Máu nhà họ Cầm vốn không thể thay thế, nhưng hiện nay trên giang hồ còn một tiên môn, công pháp họ tu luyện cũng có thể luyện thân thể đến cảnh giới chí thuần.”
“Tiên môn nào?”
“Quan Vũ lâu.”
Nghe đến đây, ta khẽ nghiêng đầu. Quả nhiên không ngoài dự liệu, ba chữ “Thẩm Thiên Cẩm” đã thốt ra từ miệng Liễu Nguy.
Tuy ta không rõ lắm cái gọi là “máu chí thuần chí khiết” là thứ gì, nhưng ta biết công pháp Quan Vũ lâu yêu cầu tâm tư thuần khiết, tuyệt đối không được có tà niệm, tạp niệm, dục niệm. Chỉ cần động tình, lập tức bị thương, tích tình độc trong cơ thể.
Nhiều năm trước, Cố Hàm Quang ôm Thẩm Thiên Cẩm tình độc phát tác đến cầu ta cứu giúp, ta mới có dịp chứng kiến tình độc trong truyền thuyết đáng sợ đến nhường nào. Thảm không tả xiết: từng sợi tóc như đóng băng, hơi thở thành sương, thân thể từng mảng xanh tím cứng đờ, cuối cùng trơ mắt nhìn mình hóa thành tượng băng.
Ta và Cố Hàm Quang dốc hết sức mới kéo được nàng từ Quỷ Môn quan về. Cố Hàm Quang chuyển tình độc sang mình, biến thành trẻ con, quanh năm lạnh lẽo. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ: chỉ cần Thẩm Thiên Cẩm còn động tình một lần nữa, tình độc lại tích tụ. Không còn cách nào khác, Cố Hàm Quang đành tự tay dùng kim châm xóa sạch ký ức về hắn trong đầu nàng…
Liễu Nguy tiếp tục: “Máu Thẩm Thiên Cẩm tuy không bằng nhà họ Cầm bẩm sinh, nhưng hiện tại chúng ta đã có máu Cầm Du, thêm máu nàng nữa, khả năng đánh thức Kim Tiên sẽ rất lớn. So với Cầm Thiên Huyền đang phòng bị chúng ta và Cầm Chỉ Yên hiện ở Vạn Lục môn, nàng ấy dễ đối phó hơn nhiều.”
Liễu Tô Nhược nhìn chăm chú vào gương mặt Lạc Minh Hiên, nhàn nhạt nói: “Vậy thì mời Thẩm Thiên Cẩm đến đây.”
“Đã đến rồi.” Liễu Nguy đáp, “Hôm qua ta đã tìm cớ mời nàng tới, hiện giờ đang ở trong sương phòng. Ta đến đây chính là để báo với cô cô, ngài có thể động thủ.”
Liễu Tô Nhược mỉm cười đứng dậy: “Chất nhi của ta làm việc quả nhiên chu toàn.”
Nói xong, hai người bước ra khỏi thạch thất.
Chúng định đi hại Thẩm Thiên Cẩm?
Chưa nói đến việc ta tuyệt đối không để Lạc Minh Hiên tỉnh lại, chỉ riêng Thẩm Thiên Cẩm: năm đó tuy Cố Hàm Quang cầu ta, nhưng chính ta cũng đã dốc bao công sức mới cứu được nàng. Các ngươi nói giết là giết được sao?
Đừng hòng!
Ta lao ra khỏi thạch thất, vọt lên mặt đất. Chỉ thấy Chỉ Yên đang hoảng loạn như ruồi mất đầu bay loạn xạ, còn Cầm Du bên cạnh thì đau đớn nhìn nàng đăm đăm.
“Nhìn cái gì.” Ta quát Cầm Du, “Có việc chính cần ngươi làm đây.”
Cầm Du quay sang nhìn ta. Còn Chỉ Yên lập tức lao tới: “Đại Ma Vương, ngươi đi đâu thế hả!” Nàng nhìn hồn thể mờ nhạt của ta, miệng méo xệch sắp khóc: “Sao hồn phách ngươi lại nhạt thế này? Xuống dưới hầm đó ta chỉ lại gần thôi đã đau muốn chết, sao ngươi vào được? Ở lâu thế làm gì? Sao không ra sớm?”
“Chính vì đau một cái ngươi đã lùi, nên ngươi mới không biết ta đi đâu, không biết ta làm sao ở trong đó lâu đến thế. Vì vậy, dù trước kia hay sau này, ngươi cũng sẽ mãi không hiểu tại sao ta là Đại Ma Vương, còn ngươi chỉ là con tôm nhỏ.”
Ta chặn họng nàng một câu, nhân lúc nàng ngẩn người liền đẩy nàng sang bên, nhìn thẳng Cầm Du: “Ngươi biết Thẩm Thiên Cẩm của Quan Vũ lâu chứ? Liễu Nguy nói tối nay sẽ hại nàng như đã hại ngươi để lấy máu. Ta đi tìm người giúp, ngươi lập tức tìm Thẩm Thiên Cẩm, dùng mọi cách bảo vệ nàng, càng ầm ĩ càng tốt. Một lát nữa ta sẽ quay lại ngay.”
Cầm Du vừa nghe nửa câu đầu đã đỏ mắt, nghiến răng ken két. Ta chưa dứt lời, ông ta đã hóa thành bóng đen lao vút lên trời, biến mất trong chớp mắt.
Ta gọi Chỉ Yên: “Đi, về thôi.”
Chỉ Yên liên tục hỏi: “Đến cùng xảy ra chuyện gì?”
Từ Giám Tâm môn về khách điếm còn một đoạn đường, ta tiện thể kể hết cho nàng nghe. Nghe xong, Chỉ Yên im lặng hồi lâu như đang tiêu hóa, rồi mới lẩm bẩm: “Ở Giám Tâm môn bao năm mà ta chưa từng biết dưới đất lại giấu thi thể Kim Tiên… Nhưng sao lại là Kim Tiên chứ… Chẳng phải mọi người đều nói hắn nhân từ rộng lượng, đã đại thành đạo sao…”
Ta liếc nàng một cái. Xem ra tiên môn tẩy não cũng khá thành công, Lạc Minh Hiên chết bao năm mà tiểu bối như nàng vẫn còn kính nể hắn.
“Nhưng tại sao để hắn sống lại thì phải giết cha ta? Mạng Kim Tiên đáng giá, còn mạng cha ta thì không sao? Thứ bọn họ cố sống cố chết làm cho sống lại… còn gọi là Kim Tiên cái gì nữa?”
Ta cười lạnh: “Kim Tiên gì chứ, chẳng phải cũng do lũ tu tiên tự phong thôi. Đám người mặt chó lòng sói này…” Ta dừng một chút, chợt nhớ đến quỷ thị. Những kẻ mặt ngoài đạo mạo, sau lưng làm đủ chuyện bẩn thỉu, một khi biến thành quỷ cũng sẽ bị đối xử như ta. Nghĩ vậy, lòng ta đột nhiên sảng khoái, không nhịn được bắt đầu tính toán: hay là sớm ngày biến hết bọn chúng thành quỷ cho rồi?
Xúi Mặc Thanh phóng một chiêu lớn, tiễn sạch cả lũ sang bên kia.
Ta đang âm thầm tính kế, Chỉ Yên lại hỏi: “Năm đó tại sao ngươi lại giết Kim Tiên ngay trong ngày đại hôn của hắn?”
Nhìn khách điếm đã ở ngay trước mặt, ta nhàn nhạt đáp: “Vì hắn hại ta và người thân duy nhất của ta.”
Chỉ Yên ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi: “Người thân của ngươi? Là ai?”
Giang hồ không ai biết Lộ Chiêu Diêu ta còn một người thân. Nhưng ta nhớ rất rõ.
Khi ta còn bé, cố hương là một vùng rừng thiêng nước độc. Người trong tộc dần dần biến mất, đến cả cha mẹ cũng mất tích trước khi ta kịp có ký ức. Cuối cùng chỉ còn ta và ông ngoại sống trong khe núi tối tăm. Ông ngày ngày say khướt, tỉnh rượu mới nhớ dạy ta chút công pháp.
Ta nhớ ông từng nói: người ngoài có thể tự chọn đường tu, tiên hay ma đều được. Chỉ riêng tộc ta không có quyền chọn: sinh ra đã là ma, chỉ có thể tu ma.
Ta thiên phú cao, chướng khí nơi rừng độc vừa hay giúp ta lớn mạnh. Ta chưa từng thấy tu ma có gì không ổn.
Cho đến một ngày, trên vách núi hiểm trở đột nhiên rơi xuống một người toàn thân kim quang lấp lánh. Hắn trọng thương, sắp chết. Đó là lần đầu ta thấy người ngoài sạch sẽ, đẹp đẽ đến thế.
Ta mang hắn về từ đống đá, chữa thương cho hắn. Hắn hỏi ta là ai, tại sao ở đây, tại sao tu ma.
Lúc ấy ta chỉ là nha đầu nhà quê, không chút tâm cơ, kể hết mọi chuyện cho hắn nghe. Hắn nghe ta sinh ra đã là ma, cũng không nói gì, chỉ bảo: dù sinh ra là ma, vẫn có thể giữ thiện tâm, vẫn có thể thành người lương thiện.
Ta tin hắn.
Ta chăm sóc hắn từ lúc sắp chết đến khi lành lặn, có thể dùng Thuấn Hành thuật. Trong thời gian ấy, hắn luôn ôn hòa dịu dàng, dạy ta tiên môn giới luật, dạy ta hành thiện tích đức, dạy ta làm sao dùng cả đời tạo phúc cho nhân thế, không uổng phí kiếp này.
Ta thuộc lòng từng câu từng chữ. Rõ ràng đến tận bây giờ vẫn còn nhớ: ít giết chóc, không làm ác; là lời hắn ngày đêm thì thầm bên tai ta.
Từ đó ta một lòng muốn làm người tốt.
Ta khổ luyện công pháp, muốn ra ngoài danh chấn thiên hạ, muốn dùng thân phận ma tu để tạo phúc nhân gian.
Bất chấp ông ngoại phản đối, ta rời cố hương, đến Trần Tắc sơn. Tình cờ gặp Mặc Thanh bị Thập Đại Tiên Môn vây công, ta cứu hắn, vì “không lấy mạnh hiếp yếu, không ỷ đông bắt nạt ít” là đạo lý Lạc Minh Hiên dạy ta.
Đó là đạo nghĩa của hắn.
Nhưng sau khi chia tay Mặc Thanh, để hắn lại Trần Tắc sơn, ta đi tìm Lạc Minh Hiên. Ta muốn nói với hắn rằng lời hứa với hắn, ta đã làm được. Ta muốn đi theo hắn, cùng hắn làm người tốt mãi mãi…
Cuối cùng khi tìm được hắn, thứ đón chờ ta là mười tám đạo tiên pháp cấm thuật, giam cầm ta, muốn tru diệt ta.
Hắn đứng ngoài kim quang, dùng giọng điệu hoàn toàn khác khi ở dưới vách núi, cao cao tại thượng phán xét ta: “Ngươi sinh ra đã là ma, tất là đại ác thiên hạ, lòng ắt tà, hành ắt ác, gặp thì phải giết.”
Lúc ấy ta mới tỉnh ngộ: thì ra năm xưa hắn trọng thương rơi vào tay ta, sợ ta hại hắn, nên mới trăm bề lấy lòng, thậm chí bịa ra chuyện “hướng thiện” để lừa ta.
Ta bị giam cầm.
Cuối cùng ông ngoại rời khỏi cố hương ông giữ cả đời, đến tiên môn cứu ta. Ông một mình phá vỡ cấm chế tiên thuật, lấy thân che chắn, liều chết đưa ta chạy về khe núi rừng độc. Còn ông ở lại, đối đầu Lạc Minh Hiên.
Ta không được chứng kiến trận chiến ấy. Chỉ nghe loáng thoáng người đời sau kể: Lạc Minh Hiên cùng một ma tu vô danh đánh một trận trên Phượng sơn của hắn, suýt đảo lộn núi sông, cuối cùng Lạc Minh Hiên thắng.
Còn “ma tu vô danh” ấy, đừng nói tung tích, đến tro cốt cũng chẳng còn một hạt.
Ta bị ông đẩy về khe núi, nằm đó tròn ba tháng, vết thương rách nát mới từ từ lành lại, gân cốt đứt gãy mới chậm rãi mọc lại.
Ta cắn răng chờ trong khe núi, chờ đến vô vọng cũng không thấy ông trở về.
Đến khi thương thế lành, ta bò ra khỏi khe núi, đã nửa năm trôi qua. Trận chiến nửa năm trước đã lắng xuống. Giang hồ lại nổi sóng mới, ma tu lợi hại liên tục xuất hiện, Lạc Minh Hiên lại bận trăm công nghìn việc.
Chuyện ông ngoại chết trong tay hắn, với người ngoài mà nói, đã chẳng còn quan trọng.
Còn một kẻ trọng thương như ta, không ai nghĩ ta còn sống sót.
Ta thu lại tâm tính, trở về Trần Tắc sơn, nhặt lại Mặc Thanh vẫn ở trong miếu đổ trên đỉnh núi. Dưỡng tốt thân thể, ta tung tin: nữ ma đầu Lộ Chiêu Diêu từng một mình khiêu chiến Thập Đại Tiên Môn, nay tái xuất giang hồ!
Nữ ma đầu muốn lập một môn phái, tên Vạn Lục, chiêu hiền đãi sĩ, thu nhận ác đồ, thề phải đồ sát hết lũ chó tu tiên trong thiên hạ!