Chương 36
Chương 36
Khi ta nói với Chỉ Yên rằng sáng mai sẽ lên đường đến Cẩm Châu thành, nàng ngẩn ra một lúc.
“Ngươi… thật sự đưa ta đi báo thù sao?”
“Nếu ngươi muốn báo thì tiện đường làm luôn cũng được.” Ta nằm dài trên giường, bên cạnh chính là thân xác của nàng, tay chống cằm nhìn hồn phách nàng đang đứng ngoài giường, “Lệ Trần Lan cũng đi cùng chúng ta. Ta vốn chỉ định đi điều tra chút tin tức trước, nhưng nếu ngươi có bản lĩnh câu dẫn hắn khiến hắn tự giác giúp ngươi báo thù, thì càng khỏe.”
Giám Tâm Môn chủ sống hay chết, với ta chẳng quan trọng.
Chỉ Yên ngồi xuống mép giường, quay lưng về phía ta, tâm tình nặng nề thấy rõ.
Ta bò dậy một chút, thò đầu qua vai nàng, đặt lên đùi nàng, ngước nhìn đôi môi đang mím chặt: “Ngươi sẽ không đang do dự có nên giết Liễu Nguy chứ?
“Không phải.” Nàng lập tức phủ nhận, “Cha ta… ta tận mắt thấy cha bị lão đâm một đao xuyên tim. Thù giết cha, ta nhất định phải báo.”
“Ồ, ta còn tưởng ngươi đang thương xót Liễu Thương Lĩnh.”
Ánh mắt nàng tối lại: “Chính vì không hề do dự vì hắn, nên mới khó chịu thế này.” Lần đầu tiên nàng mở lòng với ta, “Ta thích Thương Lĩnh ca ca, nhưng cha của hắn… ta lại phải giết.”
Ta bĩu môi: “Thích thì đã là gì, vứt qua một bên, vài ngày nữa tìm một nam nhân đẹp hơn hắn là quên sạch.”
Chỉ Yên liếc ta một cái, ta ngồi dậy hẳn: “Dù sao, xét từ góc độ báo thù, giờ ngươi phải thấy vui mới đúng. Thân thể này mấy tháng qua đã ăn hai viên Cửu Chuyển Đan, lại được ta chỉ điểm điều tức, giờ đã khác một trời một vực so với ngươi trước kia. Liễu Nguy tuy ta chưa từng chính diện giao thủ, nhưng ta từng đánh với trưởng bối nhà lão. Tiểu bối này có giỏi hơn lão tổ tông nhà hắn cũng chẳng được bao nhiêu.
“Chưa nói Mặc Thanh sẽ giúp ngươi, kể cả hắn không ra tay, ta mượn thân thể ngươi đêm nay cũng đủ sức giết lão. Ngươi để ta dùng thân thể ngươi vào ban đêm, không phải chính là chờ ngày này sao? Đại thù sắp được báo rồi.” Ta đưa tay bóp cằm nàng, kéo mặt nàng xuống, ép nàng phải nhìn thẳng vào ta, “Ngươi còn buồn cái gì?”
Chỉ Yên ngoan ngoãn để ta làm loạn, lần đầu tiên trong mắt nàng không còn vẻ ngây thơ non nớt: “Trước khi đến Vạn Lục môn, ta tận mắt thấy cha bị Liễu Nguy đâm một đao vào tim. Trước khi chết, cha liều mạng tống ta chạy thoát. Ta lưu lạc giang hồ rất lâu mới tìm được đại bá phụ, lại chỉ nghe được tin cha chết thảm. Ta nói với đại bá phụ là Liễu Nguy giết cha ta, nhưng không ai tin.
“Bọn họ cho rằng ta phát điên, tẩu hỏa nhập ma. Được thôi, vậy ta nhập ma thật luôn.” Nàng nhìn thẳng ta, “Cho nên mới có ngày ấy, ta đập đầu chảy máu trước mộ ngươi.”
Ta gật đầu, nguyên nhân kết quả này ta cũng đoán được bảy tám phần rồi.
“Ta chỉ là không hiểu, vì sao Liễu Nguy lại đột nhiên hại cha ta…”
“Vậy thì đi điều tra thôi.” Ta buông cằm nàng ra, “Chân tướng ngươi muốn biết, và chuyện ta muốn tra, rất có thể là cùng một việc.”
“Ngươi muốn tra cái gì?”
“Kẻ thù giết ta.”
Ta và Chỉ Yên bàn bạc xong xuôi: rạng sáng mai, ta nhập vào thân thể nàng đi tìm Mặc Thanh, cùng hắn dùng Thuấn Hành thuật đến Cẩm Châu thành. Trời sáng, Chỉ Yên tự hồi hồn, cả hai chúng ta đều có mặt.
Ban ngày tìm khách điếm nghỉ ngơi, để Mặc Thanh che giấu khí tức tiên-ma lẫn lộn trên người Chỉ Yên, chuyện nhỏ với hắn.
Đến tối, ta và Chỉ Yên bỏ lại thân xác, lén bay vào Giám Tâm môn điều tra.
Nếu gặp được lệ quỷ truyền thuyết kia, ta sẽ làm cầu nối giữa Chỉ Yên và cha nàng, hỏi rõ chân tướng cái chết của ông, coi như có manh mối.
Kế hoạch rất hoàn hảo, và ta làm đúng y như vậy.
Đêm ấy, ta cùng Mặc Thanh thuấn hành đến Cẩm Châu thành.
So với Giang thành phồn hoa thế tục hay Phong Châu thành ngày đêm hỗn loạn, Cẩm Châu thành trầm mặc, nghiêm nghị hơn nhiều, tựa như kinh đô của nhân gian triều đại, uy nghiêm trang trọng.
Trời tối, cả thành được cấm trận bao bọc kín mít, không thể thuấn hành vào trong. Cửa thành khóa chặt, tuần tra một nửa binh lính một nửa Giám Tâm môn nhân, ai nấy đeo kiếm tốt. Không hổ là vạn kiếm chi đô.
Ta liếc ngoài thành một cái, không vội: “Sư phụ, tối nay chúng ta nghỉ ở ngoài thành trước, mai cải trang vào sau.”
Mặc Thanh đương nhiên nghe ta.
Ngoài Cẩm Châu thành có rất nhiều khách điếm nhỏ dành cho kẻ lỡ độ đường. Có cả người tu tiên lẫn dân thường.
Ta và Mặc Thanh tùy tiện chọn một nhà, thuê hai gian phòng hảo hạng sát nhau, mỗi người một phòng.
Ngồi trong phòng một lát, ta đã không chịu nổi. Đêm khuya mà ngủ cái gì! Ta dán tai vào vách nghe ngóng, rồi gõ nhẹ: “Sư phụ.”
Bên kia rất nhanh đáp: “Sao vậy?”
Ừm, tường khách điếm này mỏng thật, ta thích: “Đệ tử ngủ không được. Ngài đang làm gì?”
“Ngồi thiền.”
“Vậy ta làm ồn ngài à?” Có người lải nhải bên tai, đương nhiên sẽ ồn, vậy mà hắn lại nói:
“Không.”
Ta liếc vách tường: “Thật không ồn?”
“Có giọng nàng nói, ta càng dễ tĩnh tâm hơn.”
Ta sững sờ, không ngờ Mặc Thanh lại biết nói lời ngon ngọt thế. Ta vốn định trêu hắn giết thời gian, kết quả chính mình lại bị một câu của hắn làm đỏ mặt.
Ta ho khan: “Vậy đệ tử cũng ngồi thiền đây.” Ta leo lên giường, nhắm mắt tĩnh tâm, tựa lưng vào đầu giường, rồi lặng lẽ thoát hồn. Thân thể Chỉ Yên vẫn ngồi vững, ta xuyên tường bay thẳng sang phòng Mặc Thanh.
Trong tình huống này, ta hoàn toàn không sợ bị hắn phát hiện, liền đứng ngay trước mặt hắn, thản nhiên quan sát.
Quả nhiên hắn đang ngồi thiền, mắt nhắm, lưng thẳng tắp. Đôi mắt thường ngày chứa cả ngân hà giờ khép lại, lại toát ra vẻ trầm tĩnh trang nghiêm khác. Nếu Cầm Thiên Huyền ngồi thiền giống tượng Phật từ bi trong miếu, thì Mặc Thanh chính là vị thần cao cao tại thượng, không nhiễm bụi trần.
Con trai Ma vương, lại không có chút ma tính nào…
Ta vốn nên chán ghét dáng vẻ này của hắn mới đúng, ta phải thích kiểu ngông cuồng như Khương Vũ cơ.
Vậy mà như bị ma xui quỷ khiến, ta nhìn khuôn mặt hắn, ánh mắt lướt qua lông mày, sống mũi, đầu ngón tay khẽ chạm má, rồi dừng lại trên môi. Hắn có cảm nhận được ta không? Ta nghĩ, chắc chắn là không.
Ta làm gì hắn cũng sẽ không biết.
Trong lòng đột nhiên dâng lên một dục vọng mãnh liệt.
Đầu ngón tay dừng lại trên môi hắn, ta rất muốn biết nhiệt độ đôi môi này. Có lạnh như lòng bàn tay hắn, hay nóng bỏng hơn lửa?
Ta ghé sát lại, dùng môi khẽ chạm vào môi hắn.
Chỉ lướt qua.
Không cảm nhận được chút nhiệt độ nào. Giữa ta và hắn đã cách một tầng sinh tử, vốn không thể cảm nhận được nhau. Nhưng khi ta mở mắt, lại phát hiện Mặc Thanh không biết từ lúc nào đã mở mắt.
Tựa như có tiếng chuông lớn vang bên tai, ta ngẩn ra, lập tức quay đầu bỏ chạy trong hoảng loạn, bay thẳng lên nóc nhà, luống cuống vòng hai vòng lớn mới dừng lại được.
Sau đó mới phản ứng lại: ta hoảng cái gì chứ…
Vừa rồi ánh mắt hắn căn bản không nhìn ta, hắn không thể cảm nhận được ta, càng không thể nhìn thấy ta! Ta chạy cái gì! Có chạy nữa đi nữa, dù hắn có thấy thì đã sao? Ta hôn hắn đấy, trêu hắn đấy, dù hôm nay ta đẩy hắn luôn thì đã làm sao!
Sao lại nhát gan thế này!
Ta tự vỗ mặt mấy cái, rồi từ nóc nhà treo ngược đầu xuyên xuống. Bên dưới chính là phòng Mặc Thanh. Ta lơ lửng trên xà nhà, lặng lẽ nhìn hắn vẫn ngồi đó, ánh mắt vô định nhìn một góc phòng, tựa như đang trầm tư điều gì.
Không để ý hắn nữa, ta trở về phòng mình, không vội nhập hồn, cứ nằm trên giường ngẩn người.
Trời sáng, Chỉ Yên hồi hồn, đến địa giới Cẩm Châu thành, nàng lập tức mang vẻ mặt nặng nề, cũng không phát hiện ta có gì khác thường.
Rời khách điếm, Chỉ Yên cùng Mặc Thanh vào thành tìm chỗ nghỉ mới.
Dọc đường hai người không nói câu nào. Đến cửa thành, thấy binh lính tra xét từng người một, nàng rõ ràng căng thẳng. Ta nhắc nhở: “Đừng sợ, Mặc Thanh đã dùng mê thuật lên người ngươi, bọn chúng chỉ thấy một cô nương ngũ quan bình thường, không nhận ra cũng không nhớ nổi ngươi. Thả lỏng đi.”
Chỉ Yên hít sâu hai hơi, rụt rè đi sau lưng Mặc Thanh.
Ngay khi sắp qua cổng thành, một tên lính đột nhiên chặn hai người lại.
Chỉ Yên mặt không đổi sắc để bọn chúng tra xét, hỏi tên tuổi quê quán. Nàng trả lời trôi chảy, ta đứng bên cạnh rất hài lòng. Vào thành, tìm khách điếm, chờ đến tối.
Tối đến, ta và Chỉ Yên cùng thoát hồn bay ra, ta khen nàng: “Hôm nay ngươi nói dối trôi chảy lắm.”
Nàng gật đầu: “So với diễn kịch trước mặt Lệ ma đầu thì dễ hơn nhiều.”
Ta nhướng mày, nghĩ cũng phải. Ngày nào cũng phải diễn trước mặt đại ma đầu lớn nhất thiên hạ, lá gan luyện ra đương nhiên không tầm thường. Ta vỗ vai nàng: “Phải cảm ơn ta đấy, cho ngươi cơ hội trưởng thành.”
Chỉ Yên liếc ta một cái, vẻ mặt không còn thoải mái như thường, nàng nhìn qua cửa sổ về phía Giám Tâm môn cách hai con phố: “Đi thôi.”
Ta gật đầu, vừa bay về phía Giám Tâm môn vừa hỏi: “Ngươi có thấy đêm nay có gì khác không?”
Nàng khó hiểu: “Khác thế nào?”
Ta biết rồi, nàng chắc chắn không nhìn thấy cảnh tượng này: trăng sáng trên trời đã bị hắc vụ che khuất, oán khí sát khí từ Giám Tâm môn bốc lên ngọn lửa kinh thiên động địa, dưới đất hắc khí bốc hơi, quấn quanh chân ta và nàng như dây leo.
Thôi không để nàng thấy thì hơn, ta thầm nghĩ, dù biết đây là do cha nàng gây ra, chắc nàng cũng bị dọa chết khiếp.
Không hổ là lệ quỷ mạnh nhất trăm năm qua, xem ra cha Chỉ Yên chết rất uất ức.