Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 34

  1. Trang chủ
  2. Chiêu Diêu (FULL)
  3. Chương 34
Trước
Sau

Chương 34

Về tới Trần Tắc sơn, ta kéo thẳng Mặc Thanh và Tư Mã Dung đến viện của Cố Hàm Quang.

Vừa đáp xuống sân, Cố Hàm Quang đã choàng áo lông chồn trắng muốt bước ra, thân hình nhỏ nhắn, mắt nhập nhèm buồn ngủ, tóc tai rối bù, nhìn còn có chút đáng yêu. Nhưng ánh mắt hắn lướt qua gương mặt Tư Mã Dung và Mặc Thanh một vòng, cơn buồn ngủ lập tức tan biến, thay vào đó là vài phần sắc bén. Hắn khẽ nhíu mày: “Làm sao vậy?”

Mặc Thanh đáp: “Trị thương cho hắn.”

Cố Hàm Quang hỏi ngược lại: “Trị cho hắn?”

“Trị cho hắn.” Giọng nói kiên định không chút do dự. Cố Hàm Quang mím môi, quay vào lấy kim châm.

Ta liếc nhìn lưng Mặc Thanh. Lưng hắn vẫn thẳng tắp như thường, nếu không phải môi hơi tái thì chẳng ai nhận ra hắn khác ngày thường chỗ nào.

Ta nói với hắn: “Sư phụ, lúc trước ở tiểu viện Phong Châu thành hình như con để quên vài thứ, con đi lấy lại một chút, lát nữa sẽ quay về.”

Không để hắn kịp hỏi kỹ, ta đã thi triển Thuấn Hành biến mất.

Ta biết, nếu ta còn đứng đó, Mặc Thanh nhất định sẽ không chịu để Cố Hàm Quang trị thương. Hắn muốn giấu ta chuyện hắn bị thương… Không muốn để ta biết hắn vì lấy Lục Hợp Thiên Nhất Kiếm mà thọ thương, sợ ta cầm kiếm rồi lại không an lòng.

Ta đáp xuống tiểu viện của Tư Mã Dung. Đầu ngõ đã không còn người vây xem, trong nhà có vài Ám La vệ đang thắp đèn dọn dẹp. Thấy ta, họ chỉ cúi đầu hành lễ, không nói gì, tiếp tục làm việc của mình. Ta vòng ra hậu viện, giấu thân thể Chỉ Yên vào phòng chứa củi, rồi tách hồn phách ra. Lệ khí trong viện vẫn còn nồng nặc, thậm chí còn đậm hơn trước.

Tiểu Viên Kiểm không còn đâm đầu vào tường nữa. Ta tìm một vòng trong sân, cuối cùng bay vào nhà chính. Chỉ thấy nàng ngồi co ro trên xe lăn của Tư Mã Dung, hai tay ôm chặt gối, mặt vùi vào đầu gối, oán khí đen kịt tràn ra như mây: “Trả lại cho ta… Trả chàng lại cho ta…”

Nàng cứ lặp đi lặp lại như vậy.

“Tư Mã Dung đã được cứu về rồi.”

Ta vừa nói xong, nàng lập tức ngẩng phắt đầu lên. Bộ dạng ấy khiến ngay cả ta cũng giật mình. Tóc tai rối bù như oán khí ngưng tụ thành thực chất, mặt đầy huyết lệ đỏ sẫm, hai mắt đen ngòm không chút lòng trắng, da trắng bệch, môi tím tái, mười ngón tay ôm gối mọc móng đen dài ngoằng. Trông đáng sợ vô cùng.

Ta đè nén cảm xúc, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Hắn được cứu về rồi, chỉ là thân thể hơi khó chịu, đang nghỉ ngơi ở Trần Tắc sơn. Trời sáng là hắn sẽ về.”

Nghe vậy, màu đen trong mắt Tiểu Viên Kiểm dần dần rút đi, chậm rãi trở lại bình thường: “Trời sáng sẽ về sao?”

“Ừ, trời sáng sẽ về, chỉ cần đợi thêm một canh giờ nữa thôi.”

“Đợi thêm một canh giờ…” Nàng nhìn sắc trời ngoài cửa, lại vùi mặt vào đầu gối: “Ta đợi… A Dung, ta đợi chàng.”

An ủi xong bên này, để tránh Ám La vệ nghi ngờ, ta vội nhập lại thân thể Chỉ Yên, rời khỏi viện. Nghĩ Cố Hàm Quang chắc còn phải thay thuốc băng bó cho Mặc Thanh một lúc, ta không vội trở về.

Ta vào nhà chính, tiện tay nhặt mấy tờ giấy rơi vãi dưới đất. Trên giấy vẽ những ký tự nguệch ngoạc kỳ quái, ta chưa từng thấy bao giờ. Không phải tiên pháp, cũng không phải ma công, lại mơ hồ toát ra vài phần tà khí. Trò mới của đám trẻ thời nay à?

Ta gọi một Ám La vệ tới hỏi: “Đám người tới bắt cóc có lai lịch gì chưa tra ra?”

“Hồi cô nương, hình như là người tiên môn, nhưng công pháp rất lạ, không rõ thuộc phái nào. Còn kẻ đứng sau sai khiến, hiện tại vẫn chưa rõ.”

Ta gật đầu, đưa tờ giấy cho hắn xem: “Ngươi biết ký tự này không?”

Hắn lắc đầu.

Ta phẩy tay cho lui, lại lục lọi thêm một lúc, tìm được thêm mấy tờ tương tự. Giờ mà hỏi Tiểu Viên Kiểm thì tinh thần nàng không ổn định, chắc chắn hỏi không ra gì. Vẫn nên về Trần Tắc sơn trực tiếp hỏi Tư Mã Dung cho nhanh.

Ta ngẩng đầu nhìn trời — sắp sáng rồi. Không thể nấn ná thêm, ta lập tức Thuấn Hành về viện Cố Hàm Quang, nhưng không vội vào ngay, đứng ngoài cửa nghe ngóng. Tư Mã Dung đang nói chuyện, chắc là đã trị thương gần xong.

Ta đẩy cửa bước vào. Tư Mã Dung vừa nói: “… Có lẽ là người tiên môn.”

Cố Hàm Quang liếc ta một cái — hiển nhiên hắn thấy tình huống này không thích hợp để một cựu đệ tử tiên môn như ta nghe lén. Nhưng Mặc Thanh và Tư Mã Dung đều im lặng, hắn đành ngậm miệng.

Ta nhìn Mặc Thanh, dưới ánh nến, sắc mặt hắn đã khá hơn lúc nãy. Ta mới quay sang nghe Tư Mã Dung tiếp tục: “Nghe bọn chúng nói lẻ tẻ vài câu, hình như hiểu lầm ta có thuật cải tử hồi sinh.”

Cố Hàm Quang phát ra một tiếng cười khẩy đầy vẻ thần y khinh thường: “Cải tử hồi sinh?”

Tư Mã Dung cũng cười khổ: “Mấy năm nay ở Phong Châu thành, ta làm vài con mộc nhân hoạt bát linh hoạt, thế là đồn đại ta có thể nhét hồn người chết vào gỗ, khiến người chết sống lại. Mà… đúng là ban đầu ta cũng từng có ý định ấy.”

Cả phòng im lặng.

“Là mấy thứ này chứ gì?” Ta đưa xấp giấy vừa nhặt được cho Tư Mã Dung xem: “Phương pháp ngươi định dùng để khiến người ta sống lại?”

Tư Mã Dung liếc qua, cười khổ: “Đúng vậy. Bọn chúng tới tìm ta, chắc cũng vì cấm thuật trong truyền thuyết này. Khi ấy ta còn giữ xác Nguyệt Châu… Nhưng sau ta phát hiện, trên đời này căn bản không có thuật cải tử hồi sinh. Nếu có, cũng không tới lượt người như chúng ta chạm vào.”

Ta không nói gì.

“Lúc đầu ta không cam lòng, làm đủ mọi cách để bù đắp, để cứu vãn. Nhưng cuối cùng cũng chấp nhận. Ta muốn tìm nàng trở về, nhưng nàng… có lẽ đã không muốn ở lại bên ta nữa. Hoặc cũng có thể nàng đã bắt đầu một cuộc sống mới. Nghĩ vậy, ta đem thi thể nàng an táng. Thời gian lâu, coi như buông bỏ.” Tư Mã Dung nhìn ta một cái: “Sau này, dù có chuyện gì khiến lòng ta dao động, ta cũng không muốn quấy rầy nàng thêm nữa.”

Ta im lặng một lúc, rồi nghiêm túc nói: “Ngươi có thể đốt vàng mã cho nàng.”

Tư Mã Dung bật cười: “Được.” Hắn chuyển ánh mắt: “Hàm Quang, phiền ngươi đưa ta về Phong Châu thành.”

Cố Hàm Quang nhướng mày: “Về nhanh thế?”

“Ta không dám ở lại Trần Tắc sơn lâu.”

Cố Hàm Quang im lặng một lát, rồi đưa hắn rời đi.

Lúc này ta mới nhìn Mặc Thanh, hỏi: “Sư phụ, vì sao Tây Sơn chủ không dám ở lại Trần Tắc sơn lâu?”

“Hắn cho rằng cái chết của Môn chủ tiền nhiệm là lỗi của hắn. Sau khi giúp ta ổn định Vạn Lục môn, hắn lập tức rời núi, từ đó không quay lại.”

“Ồ.” Ta đảo mắt, thuận miệng hỏi: “Tây Sơn chủ đối xử với ngài thật tốt.”

Mặc Thanh liếc ta: “Hắn là sư đệ đồng môn của ta.”

Ta: “Hả?”

Cái gì cơ? Còn có chuyện này sao? Sao ta lại không biết?

À… nghĩ lại thì cũng có thể. Ngày xưa ta nhặt Mặc Thanh về, giữ bên người, lập Vạn Lục môn, tiện tay chỉ đại một sư phụ cho hắn. Sau lại nhặt Tư Mã Dung, cũng tiện tay chỉ đại một sư phụ… Không ngờ hai lần “tiện tay” lại trúng ngay một người!

Chẳng trách tình cảm tốt như vậy. Xem ra cũng là duyên phận do ta ban tặng.

Nhưng lạ thật. Tư Mã Dung sau này đã leo lên ghế Tây Sơn chủ, thân với Mặc Thanh như thế, sao không kéo hắn lên một bậc? Dù năm đó trong người Mặc Thanh có phong ấn Ma vương chi tử, mặt đầy vết xanh, khó tu hành, cùng lắm chỉ là ma tu chăm chỉ bình thường, nhưng Tây Sơn chủ nếu muốn đề bạt, cho hắn một chân nhàn cũng dễ như trở bàn tay. Còn nhàn hơn giữ sơn môn gấp vạn lần! Phải biết sơn môn năm ấy không phải vườn rau gió xuân phơi phới như bây giờ đâu… Pháp trận nóng lạnh luân chuyển, trước sơn môn cỏ không mọc nổi, môi trường khắc nghiệt như ngày tận thế.

Với tính tình Tư Mã Dung, đến cả ghế Môn chủ cũng giúp Mặc Thanh ngồi vững, sao năm đó lại không giúp hắn?

Hay là… chính Mặc Thanh không muốn đi?

Ta còn chưa kịp hỏi, Mặc Thanh đã nhìn trời: “Về thôi. Tối nay mệt rồi, nghỉ ngơi cho tốt.”

Hắn kéo ta Thuấn Hành về Vô Ác Điện. Lúc hắn quay người định đi, ta níu tay áo hắn lại: “Sư phụ.” Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, từng chữ một: “Ngài cũng phải nghỉ ngơi cho thật tốt đấy.”

Mặc Thanh khựng lại, ánh mắt dịu xuống: “Biết rồi.”

Về Trạc Trần Điện, thứ chờ ta là một Chỉ Yên lửa giận ngút trời. Nàng chỉ thẳng mũi ta mắng: “Lộ Chiêu Diêu! Ngươi quá đáng lắm rồi! Sao lại bỏ ta một mình chứ! Nếu ta mà…”

Ta ném thân thể nàng lên giường, lăn một vòng thoát ra ngoài, nằm vật sang bên, uể oải phẩy tay: “Đừng ồn, ta ngủ đây. Ngươi thành thành thật thật ngồi thiền cho ta.”

Nói đến đây ta mới nhớ ra chuyện Mặc Thanh từng bảo mười ngày sau đến lấy Cửu Chuyển Hồi Nguyên Đan, mấy hôm nay bận túi bụi nên quên mất. Ta quay đầu nhìn Chỉ Yên: “Ngươi đi tìm Lệ Trần Lan—”

Nói được nửa câu, ta dừng lại: “Thôi, mai hẵng đi.”

Ta muốn để hắn nghỉ ngơi cho tốt.

…Nhưng tại sao ta lại muốn để hắn nghỉ ngơi cho tốt chứ! Rõ ràng hắn càng mệt, càng trọng thương, càng không hồi phục được mới càng có lợi cho ta!

Ta bật dậy, nghiêm mặt nhìn Chỉ Yên: “Không, ngươi vẫn nên—”

Cắn răng một cái, cuối cùng vẫn chỉ thốt ra được ba chữ: “Thôi bỏ đi.”

Ta lại nằm vật xuống, lần đầu tiên cảm thấy hồn phách cũng có lúc mệt mỏi giằng xé đến thế.

Chỉ Yên bên cạnh lẩm bẩm: “Lộ Chiêu Diêu, sao ngươi cứ thay đổi liên tục thế? Tối qua ngươi đi đâu? Thực sự không quay lại đón ta à? Ta chờ ngươi lâu lắm đấy!”

Ta không thèm để ý. Tiếng nàng lải nhải chỉ còn là tiếng gió thoảng bên tai. Đầu óc ta đầy hình ảnh trên đỉnh Linh Đình trong mưa gió, Mặc Thanh nắm chặt tay ta…

Ta lại bật người ngồi dậy.

Chỉ Yên giật mình: “Ngươi… ngươi định làm gì…”

“Ta đi chợ quỷ!”

Chỉ Yên ngẩn ra: “Trời sắp sáng rồi mà…”

“Ta tự bay qua. Ngươi ngoan ngoãn ngồi thiền, chiều đi kiếm người đốt vàng mã cho ta, không được lười!”

Chỉ Yên chớp mắt, đuổi theo: “Ta chỉ cằn nhằn vài câu thôi, không thật sự trách ngươi đâu, ngươi không cần tự trừng phạt mình như vậy…”

Ta liếc xéo nàng: “Bắt nạt được ngươi ta còn cười không kịp, tự trừng phạt cái gì?” Lời này khiến Chỉ Yên nghẹn họng, “Ta đi làm việc của ta. Ngươi ở lại đây.”

Để lại Chỉ Yên ngơ ngác, ta rời Trạc Trần Điện, không nhịn được bay qua tẩm điện Mặc Thanh một chuyến. Thấy hắn quả nhiên đang ngồi trên giường tĩnh toạ điều tức, ta khẽ cong khóe môi, xoay người bay thẳng tới chợ quỷ.

Ta phải đi hỏi thăm tin tức. Thuật cải tử hồi sinh mà Tư Mã Dung nói, rốt cuộc có khả năng thực hiện hay không; đám tiên môn đệ tử chết ở Linh Đình sơn kia, rốt cuộc là ai sai khiến.

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 34

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

IMG_3571
Mắc kẹt trên hoang đảo cùng các nam chính
Âm Thanh Cám Dỗ (FULL)
Âm Thanh Cám Dỗ (FULL)
Bìa Ngày mai vẫn thích
Ngày Mai Vẫn Thích
Hoàng Hậu, Cũng Có Bạch Nguyệt Quang
Hoàng Hậu, Cũng Có Bạch Nguyệt Quang
Nam Thần Yêu Thầm Tôi
Nam Thần Yêu Thầm Tôi
Ngôi Sao Của Tiểu Mạt Li
Ngôi Sao Của Tiểu Mạt Li
Tags:
Cổ Đại, HE, Ngôn Tình, Trọng Sinh, Yêu thầm
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz