Chương 33
Chương 33
Ai dám cướp người của ta?
Đánh ngất Ám La Vệ của ta, bắt cóc Tây Sơn chủ của ta. Lộ Chiêu Diêu ta khi còn sống, chưa từng có kẻ nào dám làm nhục Vạn Lục Môn như vậy!
Ta bước lên hai bước, đỡ chiếc xe lăn bị đổ nghiêng: “Sư phụ, ta ra hậu viện xem một chút.”
Nói xong chẳng đợi Mặc Thanh đồng ý, ta đã đi thẳng ra sân sau.
Đến nơi, ta nhìn quanh một vòng, rồi nép vào góc khuất, rời khỏi thân thể Chỉ Yên. Vừa thoát ra, cả hậu viện đã bị oán khí đen kịt bao phủ.
Ta tìm một hồi, cuối cùng thấy ở góc đông, Tiểu Viên Kiểm Nguyệt Châu một thân lệ khí, đang bò lên tường, điên cuồng muốn bay ra ngoài. Nhưng lệ quỷ đã bị trói buộc trong phạm vi nhất định, dù có đâm đầu vào tường đến vỡ đầu chảy máu cũng không thoát nổi.
“Nguyệt Châu.”
Ta gọi một tiếng. Nàng quay đầu lại, ta chỉ thấy hai dòng huyết lệ chảy dài trên gương mặt trắng bệch, dáng vẻ kinh hoàng như vừa bò lên từ địa ngục.
Nàng trừng mắt nhìn ta, nghiến răng ken két, từng chữ như rít ra từ kẽ răng:
“Giết… Ta muốn giết hết bọn chúng…”
“Nói cho ta biết chúng đi đâu, ta sẽ giúp ngươi.”
Nguyệt Châu vẫn nhìn ta chằm chằm. Ta bình tĩnh nói tiếp:
“Ta là Lộ Chiêu Diêu. Hắn là Tây Sơn chủ của ta. Không ai được phép động vào người của ta, dù ta đã chết.”
Khi còn sống, ta nổi tiếng bao che khuyết điểm. Chúng ta bắt nạt người khác thì được, bắt nạt đúng thì có thưởng, bắt nạt sai cũng tuyệt không cho kẻ khác cơ hội trả thù.
Nguyệt Châu còn đang dò xét ta, thì đột nhiên một đạo kim quang từ chính đường bắn ra, như sóng nước lan tỏa, trong nháy mắt quét sạch phạm vi trăm dặm.
Nàng cuối cùng cũng mở miệng:
“Phía đông… núi Linh Đình…”
Không dám chậm trễ, ta lập tức nhập lại thân thể Chỉ Yên, quay về chính đường. Đang định báo với Mặc Thanh thì hắn đã lên tiếng trước:
“Đi về phía núi Linh Đình rồi. Nàng ở đây chờ ta.”
Vừa rồi… là Mặc Thanh dùng truy tung thuật? Trực tiếp dùng pháp lực quét trăm dặm, đúng là phô trương đến mức xa xỉ…
Ta hoạt động cổ tay:
“Cùng đi.”
“Không được.”
Hắn từ chối dứt khoát, cứng rắn đến lạ.
Ta biết rồi, lại là cái lý do “vì yêu nàng nên không muốn nàng gặp nguy hiểm” chứ gì.
Ta bĩu môi, cũng dứt khoát không kém:
“Được.”
Đợi đến khi hắn hơi thả lỏng, định dặn dò thêm vài câu nữa, ta lập tức bấm thuật thuấn di.
Chỉ thấy đôi mắt hắn hơi mở to, định cắt đứt pháp thuật của ta, nhưng đã muộn, ta đã đáp xuống một đỉnh núi trọc của Linh Đình sơn.
Hừ, tiểu quái dị, muốn ra lệnh cho ta? Ngươi còn non lắm.
Giờ ta đã đến rồi, lát nữa hắn có tính sổ thì ta lại dỗ dành vài câu là xong. Dù sao hắn thích ta, cũng chẳng làm gì được ta đâu.
Trên núi Linh Đình đang mưa phùn cuối xuân. Ta vừa bước một bước, trước mặt đã có bóng người chắn lại, đồng thời một thanh kiếm bị ném tới, mang theo chút cáu kỉnh.
Là Lục Hợp Thiên Nhất Kiếm đã có vỏ.
Vỏ kiếm làm bằng Ngọc Long Huyết Mộc, màu xám tro xen lẫn vệt đỏ sẫm. Sau khi được Tư Mã Dung điêu khắc, vệt đỏ ấy như hóa thành một con du long lúc ẩn lúc hiện, uốn lượn trên nền xám, tinh xảo đến nghẹt thở.
Ta nhìn mà tấm tắc, chỉ riêng tay nghề này thôi cũng phải cướp người về!
Ngẩng đầu lên, qua màn mưa như chuỗi ngọc, ta thấy Mặc Thanh.
Chỉ chốc lát, mưa đã thấm ướt tóc mai của cả hai.
Hắn hít sâu một hơi, như đang đè nén cơn giận và bất đắc dĩ, nhìn ta chằm chằm, cuối cùng chẳng trách mắng gì, chỉ nghiêm mặt dặn:
“Cầm chắc kiếm. Đừng chạy lung tung. Đi theo ta.”
Hắn xoay người dẫn đường. Ta nắm chặt kiếm, hỏi một câu:
“Sư phụ, ngài không trách ta sao?”
Công khai chống lệnh, tát thẳng vào mặt Môn chủ, vậy mà hắn chẳng hề nổi giận với ta lấy một câu.
Mặc Thanh liếc ta một cái, rồi quay đi, lẫn trong tiếng gió mưa, ba chữ mơ hồ truyền đến:
“Không nỡ.”
Bước chân ta khựng lại, tim cũng như ngừng một nhịp.
“À.”
Ta ôm Lục Hợp Kiếm, nhìn bóng lưng hắn.
Ta biết, trên lưng hắn vẫn còn vết thương máu thịt be bét. Trận mưa lớn này, chẳng bao lâu nữa áo hắn sẽ ướt sũng, cơ hội giết hắn đang ở ngay trước mặt.
Ta lẽo đẽo theo sau, nhìn lưng hắn không chút phòng bị.
Tay nắm chuôi kiếm… cuối cùng lại bấm quyết, kim quang bao lấy hắn, che hết mưa gió.
Lần trước cũng trong mưa như trút nước, hắn từng dựng kết giới che mưa cho mộ ta. Lần này, coi như ta trả nợ hắn. Hôm nay còn phải cứu Tư Mã Dung, thôi tha cho hắn vậy.
Ta bước lên cạnh hắn, nhìn màn đêm đen kịt phía trước:
“Sư phụ, có dò được họ ở đâu không?”
Hắn cúi mắt nhìn vòng kim quang quanh người, ánh mắt lấp lánh, không biết đang nhớ gì, chỉ đáp:
“Trong động chủ phong.”
Ta đeo Lục Hợp Kiếm bên hông:
“Có bố cấm chế không? Thuấn di qua được chứ?”
“Không cần thuấn di.”
Hai chúng ta đứng trên đỉnh núi trọc. Gió lớn nổi lên, cuốn tóc và vạt áo đen của hắn. Chuôi Vạn Quân Kiếm bên hông lộ ra, hắn rút kiếm.
Gió núi lập tức gầm rú.
Vạn Quân Kiếm lóe hàn quang, hình dáng chẳng khác kiếm thường là bao, nhưng khi nằm trong tay Mặc Thanh, lại toát ra phong thái đệ nhất thiên hạ, ẩn chứa sức mạnh kinh thiên động địa.
Hắn ngưng thần, kiếm xoay một vòng, mũi kiếm đâm thẳng vào núi đá bị mưa gió tàn phá.
Đất trời nhất thời tĩnh lặng, như khoảnh khắc yên bình trước cơn bão.
Ngay sau đó, một khe nứt nhỏ hiện ra dưới chân, rồi nhanh chóng lan rộng, lao vút về phía xa.
Xẻ núi, phá đá!
Cả ngọn Linh Đình sơn rung chuyển dữ dội, như địa chấn kinh thiên. Trên trời sấm rền chớp giật, một tia sét trắng xóa gầm thét bổ xuống, chủ phong Linh Đình sơn… bị một kiếm này chém đôi!
“ẦM!”
Núi lớn vỡ toang, đá lở đất rung, gió giận mưa gào, sấm sét cuồng nộ, trời đất hỗn loạn.
Ta ngẩn người trước sức mạnh hủy diệt tựa như Bàn Cổ khai thiên.
Càng ngẩn người hơn trước thực lực của Mặc Thanh hôm nay.
Ta ngơ ngác nhìn hắn, chỉ thấy ánh mắt hắn trầm xuống, khí thế như sát thần từ cửu thiên giáng thế. Ta hoàn toàn không thể liên hệ hắn bây giờ với tên quái dị tự ti ngày xưa, mặt đầy vết sẹo đen.
Ta tự xưng Lộ Chiêu Diêu cả đời làm chuyện điên rồ, đổi lại là ta hôm nay cũng chỉ túm cổ đám bắt cóc rồi chém sạch. Ai ngờ tên con trai Ma vương cầm Vạn Quân Kiếm này… lại phách lối hơn cả ta năm xưa!
Trực tiếp chém đôi cả ngọn núi!
Thiếu niên, phong cách làm việc của ngươi nguy hiểm quá đấy!
“Tư Mã Dung đâu!” Ta hét lên. “Ngươi chém núi thì hắn làm sao? Ngươi thật sự đến cứu hắn à?”
Hay là mượn cơ hội thủ tiêu tình địch rồi đổ tội cho kẻ khác?
Mặc Thanh bình tĩnh thu kiếm:
“Cứu được rồi.”
Hắn vừa dứt lời, xa xa một quả cầu kim quang xuyên mưa gió bay tới, bên trong chính là Tư Mã Dung.
Chiêu thức kinh thiên động địa như vậy, mà vẫn có thể ném kết giới bảo vệ chính xác người mình muốn bảo vệ… Tiểu quái dị, ngươi đúng là…
Khó trách muốn ta ở lại tiểu viện, hóa ra có ta hay không cũng như nhau!
“Còn đám bắt cóc thì sao? Không bắt sống vài tên tra hỏi à?”
“Chôn hết rồi.” Hắn nhàn nhạt đáp. “Ám La Vệ đang trên đường tới, còn ai sống thì để họ xử lý.”
“Cũng được.”
Ta bước tới xem tình trạng Tư Mã Dung. Vừa tiến lên, phía sau màn mưa, Mặc Thanh đột ngột đè nén hai tiếng ho khan.
Ta quay đầu, thấy tay phải hắn vừa rời khỏi môi, nắm chặt thành quyền, giấu vào tay áo.
Sắc mặt hắn không đổi, chỉ hơi tái nhợt. Hắc y bị mưa thấm ướt, màu đen che hết máu tươi.
“Xem vết thương của Tư Mã Dung đi.” Hắn nói, buộc ta dời mắt khỏi người hắn.
“Ừ.”
Ta ôm Tư Mã Dung ra khỏi kết giới. Hắn hôn mê, không có ngoại thương, chỉ sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, giống hệt Mặc Thanh.
“Phải đưa về cho Cố Hàm Quang xem.”
“Ừ, đi thôi.”
“Sư phụ.”
Ta gọi hắn lại, đưa tay ra:
“Ta thuấn di đưa cả hai về nhé?”
Hắn lặng lẽ nhìn ta một lúc, rồi bước tới, đặt tay trái vào lòng bàn tay ta:
“Được.”
Hắn nắm chặt tay ta. Lòng bàn tay hơi lạnh, nhưng ánh mắt lại ấm áp lạ thường.
Dưới trời mưa như trút nước, núi sông tan vỡ, ta nắm tay hắn, bỗng thấy lòng mình bị cái lạnh ấy đâm vào nhói đau.