Chương 30
Chương 30
Đêm khuya khoắt, rừng nhỏ dưới chân Trần Tắc sơn tĩnh lặng như tờ. Ta nhìn quanh không một bóng người, mới ngồi xuống gốc cây, rời hồn khỏi thân xác Chỉ Yên. Chợ quỷ âm trầm hiện ra trước mắt, nhưng ta không vội chạy đi mua Thần Hành hoàn, mà quay người đi sâu vào rừng.
Trong rừng có một tửu quán.
Quỷ vốn cô đơn, nên không ít cô hồn dã quỷ thích tụ tập nơi này: gọi vài món ăn, nhấp mấy chén rượu, tìm một tiểu nhị hay một khách quen ngồi cùng, ôn lại chuyện cũ, tưởng tượng tương lai, rồi lại tiếp tục làm một con quỷ mơ mơ màng màng.
Nơi như thế này, tin tức nhiều nhất.
Trước đây ta không tiền, cũng chẳng thấy cô quạnh, chẳng muốn dây dưa với đám quỷ tầm thường, chỉ thích lượn lờ quanh mộ mình. Giờ muốn dò la tin tức, lại là chuyện khác.
Ta tới trước cửa quán, liếc mắt nhìn vào.
Ba bốn con quỷ ngồi lác đác vài bàn. Có kẻ lặng lẽ uống rượu, có kẻ lải nhải không ngừng. Tiểu nhị ở đây nhiệt tình hơn hẳn những cửa hàng ngoài kia, thấy ta liền cười tươi rói:
“Cô nương…”
“Lộ Chiêu Diêu.”
Ta báo tên xong, nghênh ngang bước thẳng vào. Đối với số tiền của mình, ta tự tin vô cùng!
Lần trước mua Nhập Mộng đan còn dư chừng một vạn, mấy ngày nay lại được đốt vàng liên tục, sổ sách hẳn đã tăng không ít. Quán rượu này không phải buôn bán Âm Dương, cũng chẳng thay đổi trạng thái quỷ hồn, chỉ là chỗ ăn uống giải sầu. Nếu đến đây mà ta còn không đủ tiền, thì thật không còn thiên lý.
Ai ngờ tiểu nhị chẳng thèm nhìn gương, chỉ cười híp mắt:
“Khách quan nói gì vậy, đến chỗ chúng ta ai cũng là khách. Nhiều tiền ít tiền đều tiếp đãi như nhau. Hơn nữa ta vừa thấy ngài đã cảm thấy thân thiết vô cùng, nhất định hai ta có duyên. Ta chỉ muốn hỏi, lầu một hết chỗ rồi, ngài có ngại lên lầu hai không ạ?”
Ta nghiêng đầu, thấy lạ lùng.
Lời này không giống của quỷ ở chợ quỷ chút nào! Chỗ này ai nấy đều soi tiền trước khi cho vào cửa, vậy mà quán rượu lại muốn làm một dòng nước trong?
Ta rất tán thưởng.
Tiểu nhị là một thiếu niên đáng yêu, cao ngang ta, trông chỉ mười sáu mười bảy tuổi. Nhưng quỷ thì không thể nhìn tuổi tác bề ngoài. Hắn chết ở tuổi ấy, song không biết đã chết bao nhiêu năm rồi.
“Ông chủ chúng ta là người đa tình đa cảm, không giống mấy cửa hàng ngoài phố chính, mắt chỉ có tiền.” Hắn vừa dẫn ta lên lầu hai, vừa giới thiệu, rồi cười tủm tỉm chỉ chỗ ngồi cạnh cửa sổ: “Khách quan, chỗ này phong cảnh đẹp nhất.”
Ta nhìn ra ngoài, một vùng rừng khô chết chóc, gió âm thổi vù vù, tự mang ba phần tà khí. Xa xa là chợ quỷ bị hắc vụ bao phủ, và thân xác Chỉ Yên đang nằm dưới gốc cây. Lúc này có vài tiểu quỷ đang hớn hở xuyên qua xuyên lại thân thể nàng chơi đùa, nhưng không con nào nhập vào được.
Hừm… đột nhiên ta rất muốn để Chỉ Yên nhìn thấy “phong cảnh” nơi này một lần, chắc chắn sẽ dọa nàng khóc đến long trời lở đất, nghĩ thôi đã thấy vui.
“Khách quan muốn dùng gì ạ?”
“Cứ mang một bình rượu lên. Quan trọng nhất là phải có người tiếp rượu.” Ta hỏi thẳng, “Ở đây ai biết nhiều tin tức nhất?”
Tiểu nhị lập tức kéo khăn lau trên vai xuống, phủi ghế một cái rồi ngồi phịch xuống bên cạnh ta:
“Khách quan, ta đợi người như ngài đã lâu rồi! Đám bồi rượu khác chỉ biết vài chiêu trò vặt giải sầu, khách bình thường làm quỷ cũng chẳng có chí lớn gì, không ai hỏi han tin tức cả. Chỉ có ngài với ta là giống nhau!”
Hắn nói xong còn nháy mắt, đưa tay vỗ vai ta một cái, nhưng tay xuyên thẳng qua, chẳng chạm được gì.
Tiểu nhị ngẩn ra.
Ta không để ý, chỉ hỏi: “Tin tức ở Phong Châu thành, ngươi biết không?”
“Biết chứ!” Hắn hoàn hồn, “Quán chúng ta mở ở mọi chợ quỷ, tin tức thông nhau hết.”
Ta khoanh tay: “Vậy lệ quỷ ở Phong Châu thành là chuyện gì?”
Ta làm quỷ bao năm, chưa từng thấy lệ quỷ nào, đám cô hồn dã quỷ khác cũng hiếm khi nhắc tới. Có thể thấy lệ quỷ cực kỳ hiếm. Nếu xuất hiện, nhất định khiến quần quỷ chấn động. Những kẻ làm ăn như các ngươi không thể không biết.
“Phong Châu thành ư?”
Hắn nghĩ ngợi một lát, lắc đầu: “Chưa từng nghe báo có lệ quỷ xuất thế.”
“Không có?”
“Ừm. Có lệ quỷ thì trên sẽ có lệnh cấm xuống, cấm mọi quỷ tới khu vực đó tránh bị tấn công, cho đến khi oán khí tan hết. Tin khác có thể sai, tin này thì tuyệt đối không.”
Ta chống cằm suy tư.
Lần đầu gặp Tiểu Viên Kiểm, nàng từ xà nhà lộn ngược xuống, tuy đáng sợ nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, cũng không tấn công ta. Chỉ đến khi nhắc tới Tư Mã Dung, nàng tưởng ta muốn hại hắn, mới bộc phát lệ khí ngập trời.
Ta cân nhắc, hỏi tiếp: “Tiểu khả ái, ta hỏi ngươi, có phải sau khi thành quỷ, nếu tâm tình biến đổi, sinh ra oán khí, cũng có thể hóa thành lệ quỷ không?”
“Tiểu… tiểu khả ái?!” Mặt hắn đỏ bừng, “Khách quan ngài thật là…”
Ơ, không phải ngươi tiếp rượu sao? Mới trêu có chút đã chịu không nổi?
Ta thản nhiên nhìn hắn, làm hắn thẹn thùng cũng chẳng còn lý do, đành hắng giọng tiếp tục:
“Đúng… là có thể. Lệ quỷ thường vì chấp niệm lúc sống quá nặng mà thành. Chờ thế sự đổi thay, chấp niệm tan, oán khí tự khắc tiêu tán. Nhưng cũng có thể theo thời gian tích tụ càng ngày càng sâu. Cái này tùy vào chính bọn họ.”
Ta gật đầu: “Vậy trong Phong Châu thành, ngươi có biết một nữ quỷ mặt tròn mắt hạnh, sống trong căn nhà đầy mộc đầu nhân, canh giữ một nam tử gãy chân, cực kỳ coi trọng người đó không?”
“À! Biết chứ!” Hắn vỗ đùi, “Nguyệt Châu!”
Ta nheo mắt: “Nói kỹ cho ta nghe, nàng là loại quỷ gì? Khi còn sống làm gì?”
“Chuyện lúc sống chúng ta không điều tra kỹ, chỉ biết đại khái nàng từng là người Nam Nguyệt giáo, cũng ở ngay tiểu viện ấy. Chết khoảng bốn năm năm trước, sau khi chết vẫn quanh quẩn trong viện, cực kỳ bài xích quỷ khác… Nghe ngài miêu tả, đúng là nàng đang có dấu hiệu hóa lệ quỷ.”
Người Nam Nguyệt giáo, lại ở ngay tiểu viện Phong Châu thành.
Thú vị thật. Vừa nghe đã biết là gian tế Nam Nguyệt giáo phái tới!
Tư Mã Dung khi sống tin tức linh thông như vậy, sao có thể không biết thân phận của nàng, cuối cùng vẫn bị Nam Nguyệt giáo hại chết. Chẳng lẽ hắn thật sự động lòng với Nguyệt Châu? Nên giờ vẫn ở lại căn nhà cũ của nàng.
Hắn vì tình mà sai lầm tin tức, đến nay vẫn không buông xuống được, nên mới nói cả đời này không thể tha thứ cho chính mình?
Nhưng Tiểu Viên Kiểm chết thế nào? Do Mặc Thanh giết? Nếu là Mặc Thanh giết, sao Tư Mã Dung lại thân thiết với hắn đến vậy?
Những chuyện này tiểu nhị không biết, hỏi Tư Mã Dung hay Mặc Thanh lại càng không thể. Xem ra chỉ còn cách trực tiếp hỏi đương sự.
Ta tựa lưng vào ghế: “Nguyệt Châu giờ hơi điên điên khùng khùng, chợ quỷ có thuốc trị không?”
Hắn lặng một nhịp, lắc đầu: “Hình như không có.”
Vậy thì… ta phải trực tiếp đối mặt với một Tiểu Viên Kiểm có thể hóa lệ quỷ bất cứ lúc nào rồi.
Ta vỗ bàn đứng dậy: “Được rồi, biết đủ rồi. Hôm nay ngươi tiếp rượu tốt lắm, lát nữa trực tiếp lấy trong sổ của ta một…” chữ “vạn” vừa tới miệng đã bị ta nuốt ngược trở lại, nhắc nhở chính mình giờ không còn là Vạn Lục môn chủ ngày xưa nữa, bèn đổi giọng, “…một nghìn tiền đi.”
Tiểu khả ái cười toe toét: “Được ạ! Nói chuyện với ngài vui lắm, lần sau lại đến tìm ta nhé!”
“Ừ. Ngươi tên gì?”
“Tử Du.”
Ta liếc hắn, hắn gãi đầu cười ngại: “Cô nương đừng trách, ta chỉ nói tự không nói tên không phải vì giấu diếm, mà thật sự… ta quên tên rồi, chỉ còn nhớ tự là Tử Du.”
Ta kinh ngạc: “Tên mình cũng quên được?”
Hắn ngạc nhiên nhìn ta: “Cô nương không biết sao?” Thấy ta mờ mịt, hắn mới giải thích:
“Quỷ chúng ta, cuối cùng rồi cũng có ngày quên sạch mọi chuyện lúc sống. Đến khi quên hết, chính là lúc nên đầu thai.”
Ta cả kinh: “Cái gì? Đầu thai không phải qua cầu Nại Hà, uống canh Mạnh Bà sao? Diêm Vương, Phán quan đâu? Không có quy trình à?”
Hắn cười khổ: “Làm gì có Mạnh Bà, nhiều quỷ thế này nấu bao nhiêu canh mới đủ? Chết rồi cứ lang thang nhân gian, thời gian lâu tự nhiên sẽ quên. Người quên sớm, người quên muộn, nhưng ai rồi cũng quên thôi.”
Ta ngẩn người.
“Ta giờ ký ức lúc sống đã quên gần hết, chỉ còn nhớ rõ tự Tử Du. Khách tới quán này đa phần đều đắm chìm trong quá khứ, không muốn quên, nên ngày ngày kể lại, sợ không kể nữa sẽ thật sự quên sạch. Nhưng dù vậy, vẫn có người hôm nay còn kể, mai đã không thấy tới nữa, từ đó bặt vô âm tín.”
“Bọn họ… đi đâu?”
“Quên hết cả bản thân, còn nhớ gì mà đi đâu nữa.”
Ta theo hắn xuống lầu một. Vẫn là mấy vị khách lúc nãy, có kẻ lặng lẽ uống rượu một mình, có kẻ lải nhải không ngừng. Dù kẻ kia nói điên nói khùng, người tiếp rượu bên cạnh vẫn kiên nhẫn lắng nghe, mỉm cười gật đầu.
Nhưng khi đã hiểu rõ tầng tầng lớp lớp ẩn sau đó, ta lại thấy nụ cười và sự kiên nhẫn ấy mang theo mười phần thương cảm.
“Nói thêm một câu.” Tử Du thở dài, “Theo ta thấy, Nguyệt Châu mà cô nương hỏi, e cũng giống vậy. Níu chặt quá khứ, sợ quên mất, nên giãy giụa, chấp niệm quá sâu, mới dần dần hóa lệ quỷ. Ai… đến khi thành lệ quỷ thật, chắc cũng chỉ còn nhớ được mỗi chấp niệm ấy, những thứ khác đều quên sạch.”
Ta trầm mặc không đáp.
Hắn tiễn ta ra cửa.
Ta mơ màng định bay đi mua Thần Hành hoàn mang về cho Chỉ Yên, bỗng giật mình nhận ra: ta làm sao mang được? Ta nhập vào thân thể nàng thì không thấy chợ quỷ, mua xong cũng không cầm nổi.
Chỉ còn cách đợi trời sáng, Chỉ Yên tự hồi hồn, ta mua đan cho nàng ăn ngay tại chỗ, rồi cùng nhau trở về.
Nhưng khi ta bay trở lại chỗ cũ, lại thấy một người ngoài ý muốn, nhưng cũng trong dự liệu, đang ngồi xổm trước thân xác Chỉ Yên.
Mặc Thanh tìm tới rồi.
Ta đứng một bên, nhìn hắn nhíu mày bắt mạch cho Chỉ Yên.
Không hiểu sao, trong đầu ta lại vang lên câu nói của Tử Du: “Quỷ chúng ta, cuối cùng rồi cũng có ngày quên sạch mọi chuyện lúc sống. Đến khi quên hết, chính là lúc nên đầu thai.”
Vậy có phải một ngày nào đó trong tương lai, ta cũng sẽ quên hết thảy, quên Trần Tắc sơn Vạn Lục môn, quên cái tên Lộ Chiêu Diêu từng vang danh thiên hạ, quên cả tên quái vật xấu xí này… mỗi lần nhìn ta, trong mắt tựa như có sao trời.
Hay là… ta đã quên rồi, rất nhiều, rất nhiều chuyện?
Ý nghĩ vừa lóe lên, như vạn con kiến bò qua khe xương sống, chui thẳng lên đỉnh đầu, khiến cả người ta tê rần.