Chương 27
Chương 27
Tư Mã Dung không có ý định đoạt vị, mà thân phận hiện tại của ta cũng chẳng đủ sức đi xúi giục hắn. Lỡ đâu làm không khéo, chưa khuấy động được hắn mà lại tự phơi bày chân tướng trước mặt Mặc Thanh, vậy thì thiệt lớn.
Thế là ta chỉ cùng hắn hàn huyên vài câu về vỏ kiếm, rồi ngồi một bên nghịch mấy khúc gỗ. Còn Mặc Thanh lại cùng Tư Mã Dung bước vào phòng chế tác, chỉ để lại một câu: “Ta có việc cần bàn với Tây Sơn chủ, nàng ở ngoài chờ một lát.”
Ta lập tức nở nụ cười thật to, ngoan ngoãn dịu dàng: “Dạ, sư phụ.”
Cửa phòng đóng lại.
Trong lòng ta hiếu kỳ muốn chết.
Trước đây ở Trần Tắc sơn, hắn cho ta vào tận Tàng Thư các, xử lý Bắc Sơn chủ cũng để ta nghe hết. Ta còn tưởng giờ hắn chẳng còn chuyện gì giấu ta nữa. Ai ngờ đến chỗ này lại vẫn có.
Nghĩ đến thái độ ôn hòa của Tư Mã Dung với Mặc Thanh, lại còn từng tiếng “Trần Lan” thân thiết… Kết hợp với việc Tư Mã Dung rời khỏi Trần Tắc sơn, để Mặc Thanh vững vàng ngồi lên ghế Môn chủ, ta không khỏi sinh ra vài ý nghĩ… viển vông?
Ngày đó Mặc Thanh giết ta, ngôi vị Môn chủ vốn thuộc về hắn. Nhưng để ngồi vững được, nhất định phải có người phò tá.
Bắc Sơn chủ Viên Kiệt đến nay vẫn bất mãn với hắn, tuyệt đối không giúp. Nam Sơn chủ Cố Hàm Quang thì lạnh lùng, không thích nhúng tay chuyện người. Đông Sơn chủ là một con nhóc điên, cả năm chẳng thấy mặt vài lần; ta ra khỏi cấm địa bao lâu nay mà vẫn chưa thấy bóng dáng nàng ở Trần Tắc sơn. Chắc sau khi ta chết, khóc lóc vài trận rồi chạy mất dạng luôn rồi.
Người duy nhất có thể giúp Mặc Thanh, lại còn là trợ lực lớn nhất, chính là Tư Mã Dung.
Hắn vốn là kẻ có khả năng kế vị cao nhất, vậy mà lại cam tâm tình nguyện làm quân sư cho Mặc Thanh…
Ta càng nghĩ càng tò mò. Đúng lúc ấy, trong phòng đột nhiên truyền ra một tiếng “bộp” thật lớn, tựa như có thứ gì rơi xuống đất.
Aizz, bọn họ làm rơi đồ hả? Rốt cuộc bên trong đang làm gì vậy?
Ta lập tức bấm quyết Thiên Lý Nhãn nhìn vào, chỉ thấy một mảng đen kịt. Chắc chắn Mặc Thanh đã dùng pháp lực che chắn tầm mắt ta.
Không nhìn được gì, ta chán nản tìm một cái ghế ngồi xuống. Vừa ngồi, ta đã nghĩ ra cách nghe lén.
Ta lập tức thoát khỏi thân thể Chỉ Yên, lặng lẽ bay ra. Hôm nay không có Cầm Thiên Huyền tu Bồ Tát đạo ở đây, kết giới tầm thường ta xuyên được hết. Đang định bay qua cửa thì đột nhiên vang lên một tiếng quát chói tai: “Đứng lại!”
Ta giật mình, ngoảnh đầu nhìn quanh. Căn phòng vẫn như cũ, các Mộc Đầu Nhân vẫn cắm cúi làm việc, chỉ có… trên xà nhà cao cao, một mái tóc dài buông xuống, một nữ quỷ áo trắng từ trên xà nhà treo ngược rơi xuống.
May mà trước đây ta từng đi chợ quỷ không biết bao lần, quỷ gì cũng gặp qua. Nếu hôm nay là Chỉ Yên đứng đây, chắc đã sợ đến hồn phi phách tán rồi.
Nữ quỷ áo trắng đứng chắn trước mặt ta: “Ngươi là quỷ gì?”
Ta khoanh tay, hơi nheo mắt. Nhà Tư Mã Dung nhìn thì đẹp đẽ, hóa ra lại là âm trạch. Chẳng lẽ sau khi dọn đến đây, hắn bị nữ quỷ này hại đến gãy chân? Ta đánh giá nàng một lượt: mặt tròn mắt hạnh, ngoài sắc mặt trắng bệch ra thì trông cũng là một tiểu cô nương đáng yêu. Không phải lệ quỷ, không hại được người sống.
Thấy ta không đáp cũng chẳng sợ, nàng nhíu mày, bay quanh ta một vòng rồi chỉ vào thân thể Chỉ Yên: “Ngươi cướp xác người ta?”
“Không phải.” Ta thản nhiên, “Người ta tự nguyện cho ta.”
Nàng ngẩn ra một thoáng, lập tức lại nhíu mày quát: “Nói bậy! Sao người sống lại tự nguyện đưa thân xác cho ngươi? Ngươi rốt cuộc là quỷ gì? Đến đây làm gì?”
Ta nghiêng đầu nhìn nàng, cười khẩy: “Liên quan gì đến ngươi?”
Nói xong liền mặc kệ, xuyên thẳng qua hồn thể nàng định đi nghe lén. Ai ngờ ngay khi sắp chạm đến cánh cửa, nàng đột nhiên lao tới chắn trước mặt ta, tốc độ nhanh đến kinh người.
“Ngươi muốn hại A Dung?”
Nàng gầm lên. Ta hơi ngẩn người, nghe cách nàng gọi “A Dung”, khi còn sống chắc rất thân với Tây Sơn chủ nhà ta? Đã là người quen của người quen, báo danh tính cũng chẳng sao.
“Ta…”
“Không ai được phép tổn thương hắn!”
Nàng cắt lời ta, quanh thân bùng lên một luồng sức mạnh, mạnh mẽ đẩy ta văng về bên cạnh thân thể Chỉ Yên.
Ta chớp mắt, cảm thấy khó mà tin nổi.
Vừa rồi…
Tiểu nha đầu mặt tròn này, lại đẩy bay được cả hồn phách của ta?
Ta quay đầu nhìn nàng, chỉ thấy quanh người nàng lúc đen lúc trắng lập lòe. Nàng trừng ta, nhưng ánh mắt lại như đang nhìn xuyên qua ta: “Không ai được phép tổn thương hắn.” Nàng lẩm bẩm tự nói, “Ta sẽ bảo vệ chàng.”
Khí tức này… giống như chỉ một cái chớp mắt nữa là hóa thành lệ quỷ thật sự.
Rõ ràng vừa rồi còn bình thường… Nàng tưởng ta vào đó hại Tư Mã Dung? Chạm đến giới hạn của nàng nên mới nổi giận? Quan tâm Tư Mã Dung đến vậy? Nhưng ta thật sự không nhớ bên cạnh Tư Mã Dung từng có một nữ tử như thế. Ta nhíu mày hỏi: “Ngươi và Tư Mã Dung có quan hệ gì?”
“Tư Mã Dung?” Lệ khí trên mặt nàng tan biến, ngơ ngác nhìn ta, “Tư Mã Dung là ai…”
Ta càng mơ hồ: “Chẳng phải ngươi muốn bảo vệ A Dung sao? Ngươi không biết tên hắn?”
Nàng đứng chết trân tại chỗ, ánh mắt hoảng loạn, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Ta không biết… Ta không biết, ta quên rồi… Hắn là ai, có quan hệ gì với ta… Ta quên rồi…”
Nhìn dáng vẻ ấy, đã có vài phần điên loạn.
Ta lại mở rộng thêm tầm mắt: thì ra quỷ cũng biết phát điên…
Thấy nàng như vậy, ta không hỏi thêm, sợ lại chạm vào tâm sự nào đó khiến nàng lập tức biến thành lệ quỷ.
Đúng lúc này, cửa phòng “kẹt” một tiếng mở ra. Mặc Thanh bước ra, phía sau là Tư Mã Dung ngồi xe lăn. Ánh mắt Mặc Thanh liếc qua thân thể Chỉ Yên, Tư Mã Dung cũng nhìn sang: “Ngủ thiếp đi rồi à?”
Nghe tiếng Tư Mã Dung, nữ quỷ lập tức quay đầu, ánh mắt rơi thẳng lên mặt hắn. Sắc mặt nàng thay đổi: “A Dung… Tư Mã Dung… Ta không quên, ta sẽ bảo vệ chàng…” Nàng nói xong, trừng ta, “Ta không cho phép ngươi làm hại hắn! Ta sẽ không để bất cứ kẻ nào tổn thương hắn trước mặt ta nữa!”
Lệ khí trên người nàng bùng phát, ta giật mình, oan đến tận trời: “Ta có nói là muốn hại hắn đâu!”
Lúc này nàng đã chẳng nghe lọt bất cứ lời nào, lao thẳng vào ta.
Ta nghiêng người né tránh, nhưng hồn phách dù có ăn Thần Hành hoàn cũng không nhanh bằng lệ quỷ bị trói buộc cả đời ở nơi này. Chỉ cảm thấy một luồng lệ khí xuyên qua ngực, lồng ngực đau như bị xé rách như khi còn sống.
Cơn đau chân thật đã lâu không cảm nhận khiến ta ngẩn người một lúc. Quay đầu lại, nữ quỷ mắt đã đỏ ngầu, dáng vẻ lệ quỷ hoàn toàn, vẫn muốn lao tới lần nữa.
Đây là kiểu loạn quyền đánh chết thầy mo, ai mà biết có bị nàng đâm đến hồn phi phách tán không! Ta vội lùi lại, ngã thẳng vào thân thể Chỉ Yên. Chớp mắt, tứ chi đã nặng nề trở lại.
Ta hít một hơi khí lạnh, mở bừng mắt. Tiếng nói của Mặc Thanh và Tư Mã Dung lập tức im bặt, cả hai cùng quay đầu nhìn ta. Còn nữ quỷ kia đã biến mất.
Xem ra nàng dù là lệ quỷ cũng chưa đủ sức quấy nhiễu người sống.
Ta xoa xoa ngực, còn đang nghĩ xem rốt cuộc nữ quỷ kia có chuyện gì, thì một bóng đen đã ngồi xổm xuống trước mặt.
Mặc Thanh ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt đen chỉ còn hình bóng của ta: “Xảy ra chuyện gì?”
Hắn hoàn toàn không để ý việc Vạn Lục Môn chủ ngồi xổm dưới chân người khác, ngước nhìn lên như vậy là mất hết uy nghiêm. Hắn chỉ lo từng biến hóa nhỏ trên mặt ta, thậm chí quên cả che giấu cảm xúc của mình.
Ta thấy trong mắt hắn là lo lắng, và cả… sợ hãi không hiểu vì sao?
Sợ gì chứ? Ta làm gì có chết được.
Ta đè xuống cảm xúc: “Vừa rồi hai người vào nói chuyện, ta không cẩn thận ngủ thiếp đi.” Ta nheo mắt cười, “Chỉ là một cơn ác mộng nhỏ thôi, may mà đúng lúc sư phụ đẩy cửa bước ra.”
Hắn không để ta cho qua chuyện, vẫn truy hỏi: “Ác mộng gì?”
“Mơ thấy ác quỷ đòi mạng, từ trên xà nhà kia rơi xuống muốn giết ta.” Ta nắm lấy tay hắn, “Sư phụ, ta sợ lắm… Sau này ngài đừng bỏ ta lại một mình nữa nhé.”
Ánh mắt Mặc Thanh trầm xuống: “Ta không bỏ nàng lại.”
Hắn vừa dứt lời, Tư Mã Dung phía sau đột nhiên bật cười.
Cứ như việc ta làm nũng khiến hắn buồn cười lắm vậy, cười mãi không ngừng. Ta nhớ lần trước thấy Tây Sơn chủ nhà ta cười đã đời thế này, là lúc lão Viên Kiệt đánh nhau với tiên môn bị đau lưng, kêu Cố Hàm Quang xoa bóp. Cố Hàm Quang xuống tay nặng, Bắc Sơn chủ rên rỉ chẳng khác gì ông lão dưới chân núi.
Tư Mã Dung ở bên cạnh xem trò vui, cười đến đau cả bụng.
Giờ ta chỉ làm nũng với Mặc Thanh một chút thôi…
Ngươi không chịu nổi người ta làm nũng à?
Cuối cùng, sau một ánh mắt lạnh lùng của Mặc Thanh, hắn mới ngừng cười: “Chỉ Yên cô nương.” Hắn gọi ta, “Chỉ là mộng mà thôi, đừng để trong lòng. Nào, theo ta ra hậu viện chọn gỗ nàng thích đi.”
Mộc Đầu Nhân đẩy xe lăn của Tư Mã Dung đi ra hậu viện, ta cũng theo sau. Lần này Mặc Thanh không đi cùng. Tư Mã Dung ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm: “Chỉ Yên cô nương, ta còn chưa từng thấy hắn cưng chiều ai đến vậy.”
“À, có lẽ vì ta quá đáng yêu thôi.”
Ta đáp qua loa một câu, đến góc quẹo thì ngoảnh đầu nhìn lại, quả nhiên thấy Mặc Thanh đang trong phòng nhìn quanh quất, như đang tìm kiếm gì đó.
Vừa rồi hắn cảm nhận được lệ khí của nữ quỷ kia? Tên quái vật này giờ đúng là lợi hại, ngay cả khí tức từ thế giới bên kia cũng phát hiện được…
Ta còn đang suy nghĩ, lại nghe tiếng cười của Tư Mã Dung. Hắn che miệng cười, còn ho khan mấy tiếng mới dừng lại.
Ta khó hiểu nhìn hắn chằm chằm. Tây Sơn chủ nhà ta ở đây lâu nên cũng điên rồi sao? Sao lại thích cười thế này?
Dường như cảm nhận được ánh mắt ta, Tư Mã Dung ngẩng lên nhìn, khóe miệng lại cong lên. Bộ dạng Chỉ Yên buồn cười lắm à? Hắn phẩy tay, cuối cùng không nhìn ta nữa, đưa mắt nhìn xa xăm: “Để cô nương chê cười rồi. Chỉ là không hiểu sao, nhìn thấy cô nương lại như gặp lại cố nhân. Trong lòng chợt dâng lên nỗi nhớ nhung khôn nguôi.”
Cố nhân? Ai? Lộ Chiêu Diêu ta à?
Ngươi đùa ta chắc? Trước đây ngươi dám cười ta như vậy trước mặt ta, ta đảm bảo đánh gãy hết chân ngươi luôn đấy.