Truyện Canh 3
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
Đăng nhập Đăng ký
  • TRANG CHỦ
  • TIN TỨC
    • HỢP TÁC
    • NỘI QUY
  • DANH MỤC
    • BẢNG XẾP HẠNG
    • TRUYỆN MỚI
  • THỂ LOẠI
  • TRUYỆN TRANH
    • Manhua
    • Manhwa
    • Manga
  • TRUYỆN CHỮ
  • TRUYỆN MỚI
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Sau

Chương 24

  1. Trang chủ
  2. Chiêu Diêu (FULL)
  3. Chương 24
Trước
Sau

Chương 24

Gió đêm rít gào, núi rừng chìm trong tĩnh lặng chết chóc. Mây đen dày đặc che khuất sao trời, sấm chớp rền vang, mưa bão sắp ập tới, chính là lúc trời đất sát khí ngập tràn.

Mỗi bước Mặc Thanh tiến tới, cuồng phong lại thêm một phần hung bạo. Hắn càng đến gần, ta càng cảm nhận rõ bàn tay Khương Vũ siết chặt cổ tay ta càng lúc càng cứng đờ.

Mặc Thanh đang dùng khí thế ép hắn.

Song nụ cười ngạo mạn nơi khóe miệng Khương Vũ vẫn không hề suy giảm. Hắn híp mắt quan sát Mặc Thanh, ánh nhìn dừng lại trên thanh bội kiếm bên hông hắn.

Thanh trường kiếm ấy dài bằng Kiếm Vạn Quân của hắn, chuôi kiếm thô ráp, thân kiếm như có sấm sét quấn quanh, tiếng “đùng đùng” vang vọng, điện quang lấp loáng không ngừng.

“Ồ, Lục Hợp Thiên Nhất Kiếm.” Khương Vũ cười khẩy, “Vừa rồi một đạo thiên lôi kia, chính là uy lực của thanh kiếm này chứ gì. Hoá ra hôm qua Lệ Môn chủ rời núi là để tìm bảo kiếm.”

Quả là một thanh kiếm phô trương đến chói mắt! Ta sáng mắt lên, thầm nghĩ quả nhiên mắt nhìn của mình không tệ, thanh kiếm này đúng là hợp ý ta đến cực điểm!

Mà Mặc Thanh lại thật sự chỉ trong thời gian ngắn ngủi như vậy đã vượt biển mang nó về!

Ta thất thần bước tới một bước, chỉ muốn cầm kiếm vào tay ngay lập tức. Bảo kiếm khó cầu, gặp được không thể bỏ qua! Nhưng vừa nhúc nhích đã bị Khương Vũ kéo ngược lại. Ta cau mày khó chịu, bên kia đã vang lên một giọng nói còn khó chịu hơn:

“Buông tay.”

Mặc Thanh lạnh lùng ra lệnh.

Khương Vũ cười khinh: “Không buông thì đã làm sao?”

“Ta không thương lượng với ngươi.”

Mặc Thanh tiến thêm một bước, áp lực trong không khí đột nhiên tăng vọt. Một lưỡi đao vô hình ngưng tụ từ khí thế xé gió lao thẳng tới cổ Khương Vũ. Hắn nghiêng đầu tránh được chiêu đầu, nhưng chiêu thứ hai đã rạch một đường sâu hoắm trên má, máu tươi tuôn rơi, sắc mặt hắn lập tức âm trầm.

Cùng lúc ấy, hắc khí cuồn cuộn quanh người Mặc Thanh như ngọn lửa đen đang cháy rừng rực, phảng phất hắn đang đè nén một cơn giận kinh thiên động địa.

Thấy hai tên này đang nhìn nhau đến xuất thần, ta vội vận toàn lực, bấm quyết Thiết Ảnh Thuấn Hành, chớp mắt đã xuất hiện sau lưng Mặc Thanh. Song thân thể Chỉ Yên vừa chịu áp lực đã mềm nhũn, đáp đất một cái liền ngã ngồi bệt xuống.

Ngẩng đầu nhìn lên, bóng lưng cao lớn của Mặc Thanh chắn trước mặt ta, lòng ta thoáng yên. Liếc sang đối diện, Khương Vũ đang nhìn ta bằng ánh mắt u ám, khóe miệng nhếch lên nụ cười vừa cuồng ngạo vừa ác độc, xen lẫn chút nghiến răng nghiến lợi: “Tiểu mỹ nhân, chẳng phải nàng nói rất thưởng thức ta sao? Giờ lại chạy làm gì?”

Ái da mẹ ơi! Muốn lấy mạng quỷ của ta à!

Mặc Thanh bây giờ chính là một cái bình dấm chua siêu cấp chiếm hữu! Ngươi nói thế khác gì bảo ta chết! Đúng là ta từng nói vậy, nhưng giờ có đánh chết ta cũng không nhận!

Đầu óc ta xoay như chong chóng tìm cách chữa cháy, lại nghe Khương Vũ hừ một tiếng đau đớn, đột ngột rút đao chống xuống đất, hóa ra đã bị khí thế của Mặc Thanh ép tới mức phải quỳ một gối.

Mặc Thanh chậm rãi tiến tới, mỗi bước chân như đè thêm vạn cân xuống người Khương Vũ. Hắn nghiến răng, gân xanh nổi đầy trán, đầu gối dần dần khuỵu hẳn xuống đất.

“Tân Sơn Khương Vũ, mới ra giang hồ đã cuồng vọng ngút trời, đứng giữa khe hẹp tiên ma làm tổ.” Mặc Thanh vừa lạnh lùng phán xét vừa bước tới, áp lực khổng lồ ép Khương Vũ phải quỳ gối thần phục như kẻ bại trận, “Ngươi tưởng mấy năm yên ổn của ngươi là do ai ban?”

Đây chính là câu ta từng nói: Không thể khiến người ta tâm phục khẩu phục, thì khiến hắn ngũ thể đầu địa.

Để hắn quỳ mà nói chuyện.

Mặc Thanh cai trị môn phái, trăm ngàn thứ không học ta, lại học đúng cái này triệt để.

Đối phó Khương Vũ, hắn dùng sức mạnh tuyệt đối đè ép. Từ đầu tới cuối, không thèm động một ngón tay.

Ta vốn tưởng thực lực Khương Vũ ít nhất ngang Bắc Sơn Chủ, thậm chí còn cao hơn một bậc, không ngờ lại bị Mặc Thanh áp chế toàn diện đến thế.

Mấy năm phá phong ấn, con trai Ma vương rốt cuộc đã trưởng thành thành cái gì…

E rằng ta phải đánh giá lại hắn lần nữa.

Khương Vũ quỳ gối khuất nhục, nhưng miệng vẫn cứng: “Hừ, di tử Ma vương…” Hắn nói rất khó khăn, cuối cùng còn phun ra một ngụm máu, “Chẳng qua chỉ ỷ vào Kiếm Vạn Quân mà áp chế người khác thôi.”

“Đúng.” Mặc Thanh đối diện sự khinh miệt của hắn, trả lại gấp ngàn lần khinh thường, “Chính là áp chế ngươi.” Hắn rốt cuộc giơ tay lên, cách đỉnh đầu Khương Vũ một thước, lạnh lùng phun một câu: “Có bản lĩnh thì đứng lên thử xem.”

Lời vừa dứt, năm ngón tay hắn khẽ dang ra.

“Ầm!” Một tiếng nổ trầm đục như không khí bị xé rách, máu tươi từ mái tóc ngắn của Khương Vũ tuôn trào, tựa như hộp sọ bị chấn nát. Máu chảy dài xuống mặt, thân thể hắn nghiêng ngả đổ gục, nụ cười cuồng ngạo trên môi mãi mãi dừng lại.

Chết… rồi?

Ta trợn mắt nhìn Mặc Thanh, trong lòng chỉ còn một ý nghĩ: giờ đây hắn ra tay còn sát phạt quyết đoán hơn cả ta năm xưa.

Ngày trước, gặp phải thiên tài trẻ tuổi trong Ma đạo, ta quý lắm! Dù hắn khó thuần, ta cũng phải lôi về Trần Tắc sơn nhốt vài tháng dạy dỗ. Không thuần được thì giết, còn nếu thuần được thì chính là một đại tướng! Giờ nhìn Khương Vũ nằm đó, ta chỉ thấy… đáng tiếc, lãng phí quá!

Nhưng đúng lúc này, một cơn gió mạnh cuốn qua, da thịt xương cốt Khương Vũ trong nháy mắt hóa thành tro bụi, theo gió bay tứ tán. Đợi gió tan, giọng nói của hắn đột ngột vang lên giữa không trung, lúc gần bên tai, lúc xa tận chân trời, vẫn cuồng tiếu như cũ:

“Lệ Môn chủ, lần đầu giao phong, đã lĩnh giáo.” “Chúng ta, hậu hội hữu kỳ.”

Gió ào ào, một giọt mưa rơi xuống chóp mũi ta. Giọng Khương Vũ như mượn giọt nước ấy chui thẳng vào đầu ta: “Còn cả tiểu mỹ nhân nữa, chờ ta tới tìm nàng.”

Ta giật mình tỉnh lại, ngoảnh đầu nhìn quanh, chỉ thấy mưa như trút nước, trời đất mịt mù. Khương Vũ đã hoàn toàn biến mất.

“Khôi Lỗi thuật!” Ta chợt hiểu ra, lập tức nghiến răng, “Khốn kiếp! Ta quả nhiên không còn như xưa, lại bị một con rối giả người lừa lâu đến thế!”

Nói cách khác, chân thân Khương Vũ từ đầu tới cuối chưa từng xuất hiện! Hắn chắc chắn đã giấu bản thể ở nơi nào đó, nên mới dám ngang ngược đến vậy. Chết thì đã có gì đâu!

“Tên Khương Vũ này, đúng là xảo quyệt thành tính.” Ta lẩm bẩm một câu, không nghe thấy ai đáp lại. Ngẩng đầu lên, xuyên qua màn mưa, ta thấy Mặc Thanh đang nhìn ta chằm chằm.

So với ngày hắn rời đi, ánh mắt hắn lúc này bị nước mưa gột rửa, lạnh lẽo vài phần.

Hắn cứ nhìn ta như vậy, không nói một lời, lại như đang hỏi ngàn vạn câu. Ta nhất thời bị ánh mắt lạnh nhạt xen lẫn tủi thân kia làm cho luống cuống.

Hình như ta đã làm gì tổn thương hắn rồi.

Dù đúng là ta luôn muốn hại hắn, nhưng ta muốn hại thân thể hắn, chứ không phải làm hắn đau lòng!

Ta vắt óc tìm lý do để giải thích chuyện Khương Vũ nói năng mập mờ, nhưng tên xấu xa vừa bị đánh chạy, ta lại vội vàng thanh minh với hắn rằng giữa ta và tên xấu xa kia không có tư tình gì, nghe thế nào cũng giống như “có chuyện” ấy!

“Nàng rất thưởng thức hắn?” Mặc Thanh rốt cuộc mở miệng.

Ta vội bám theo câu này leo lên: “Ta chỉ nói hắn dám đối đầu sư phụ, ta kính hắn là hán tử! Làm gì có thưởng thức hắn! Hắn nói bậy!”

Thấy Mặc Thanh nghe xong vẫn đứng trong mưa, thần sắc khó dò nhìn ta, ta biết, hắn lại ghen rồi. Ghen rất dữ nữa là đằng khác. Ta vội ôm cổ tay kêu to: “Đau quá!”

Vừa kêu vừa liếc hắn, thấy ánh mắt Mặc Thanh khẽ động, bước chân khẽ nhúc nhích, ta càng thêm khoa trương “xì xì” hít khí: “Đau chết mất thôi!”

Mưa rơi tí tách, bàn tay ấm áp của hắn nắm lấy cổ tay ta, hắn thở dài, giọng nửa như hỏi han: “Đau ở đâu?”

Ta không trả lời, nhào thẳng vào ngực hắn, ôm chặt lấy: “Sư phụ! Đệ tử đau lòng! Suýt nữa con đã bị cướp đi, không còn được gặp lại ngài nữa!”

Ta tặng hắn một cái ôm thật chặt. Tay Mặc Thanh khựng lại bên hông ta, như hơi ngẩn ra.

Ta cọ cọ mặt vào ngực hắn: “Tên Khương Vũ đó bắt con, giam lỏng con, ép con uống rượu, còn định thừa cơ sàm sỡ con! Hắn khốn kiếp quá! Sư phụ, lần sau gặp hắn, ngài nhất định phải giúp con đánh chết hắn!”

Tóm lại cứ đổ hết cho Khương Vũ là xong, dù sao hắn cũng chẳng thể phản bác. Sau này có gặp lại, hắn cũng không thể ngồi uống rượu tâm sự với Mặc Thanh mà kể rõ ngọn ngành chứ.

Ta giả vờ thút thít khóc một hồi, cũng không thấy hắn vỗ lưng dỗ dành, chỉ nghe hắn đáp một tiếng trầm thấp: “Được.”

Ta hơi lùi lại, muốn nhìn vẻ mặt hắn, lại thấy hắn quay mặt đi, kéo tay ta: “Trước tiên về Trần Tắc sơn.”

Dứt lời, hắn thi triển Thuấn Hành. Trong khoảnh khắc ấy, ta thoáng thấy vành tai hắn đỏ ửng không rõ ràng.

Chớp mắt đã về tới Vô Ác Điện. Ta đứng vững, ngẩng đầu nhìn, Mặc Thanh lại mặt lạnh như cũ, nào còn chút ngượng ngùng.

Thôi kệ, dù hắn có thẹn hay không, chuyện mập mờ của Khương Vũ coi như lật qua trang mới. Ổn định được tâm tình Mặc Thanh, ta tự nhận rất thành công: “Sư phụ ~” Ta ngọt ngào gọi một tiếng, đang định đòi Lục Hợp kiếm thì trời sáng bừng, Chỉ Yên đột ngột hồi hồn, hồn phách ta bị hất ra ngoài.

Chỉ Yên ngẩng đầu thấy Mặc Thanh, lập tức hóa đá.

Ánh mắt Mặc Thanh nhàn nhạt nhìn nàng.

Ta vội ra dấu tay chân loạn xạ: “Nhào vào ngực hắn! Làm nũng! Bán manh! Bảo hắn đưa kiếm!”

Chỉ Yên cứng ngắc nặn ra một nụ cười: “Sư… sư sư sư sư…” Run một tràng, cuối cùng bỏ cuộc: “Thật thất lễ… ta hơi mệt, cần nghỉ ngơi một chút…”

Trời ạ…

Mặc Thanh lùi một bước, thu ánh mắt: “Quay về đi.”

Chỉ Yên còn chưa định thần được đây là đâu, xoay vài vòng như ruồi mất đầu mới tìm được đường về Trạc Trần Điện. Nàng đi rồi, ta chẳng lo; bên này, Cố Hàm Quang đã tìm tới.

Hắn liếc bóng lưng Chỉ Yên, lẩm bẩm: “Ồ, hóa ra thật sự ở liễu phố Giang Thành.”

Ta nghe xong lập tức thấy không ổn.

Mặc Thanh hỏi: “Ai đưa tin cho ngươi?”

“Lộ Chiêu Diêu.” Cố Hàm Quang cười tủm tỉm, “Tới báo mộng cho ta.”

Sắc mặt Mặc Thanh lập tức trầm xuống.

Cố Hàm Quang còn thêm dầu vào lửa: “Nghe Cầm Thiên Huyền nói, hắn tới đó cũng do cố nhân báo mộng, chắc cũng là Lộ Chiêu Diêu. Thật đúng là âm hồn bất tán.”

Ta quan sát Mặc Thanh: nhìn đi, mặt lại đen thêm rồi kìa! Biết Lộ Chiêu Diêu vẫn lởn vởn bên hắn, còn điều động được cả Nam Sơn Chủ lẫn Cầm Thiên Huyền, chắc chắn hắn cảm thấy địa vị của mình bị uy hiếp!

Tên tiểu tử thối Cố Hàm Quang này! Bảo làm việc thì không xong, còn gây họa cho ta!

Mặc Thanh biết ta và Chỉ Yên thân như vậy, chắc chắn sẽ đề phòng Chỉ Yên! Lục Hợp kiếm e là cũng không cho nữa!

Xem ra phải nhanh chóng biểu trung với Mặc Thanh. Chuyện này không thể chậm trễ, dù để Chỉ Yên đi cũng phải đi sớm, càng để lâu càng sinh nghi, càng khó xóa tan khúc mắc trong lòng hắn.

Ta trôi về phòng tìm Chỉ Yên, nói rõ ngọn ngành. Nàng ngơ ngác hỏi: “Biểu trung thế nào mới chân thành?”

“Chuyện Bắc Sơn Chủ có thể nói cho hắn biết, thêm chút tình hình hiện tại của ta, đưa vài tin tình báo, để hắn cảm thấy ngươi đứng về phía hắn.”

Chỉ Yên gật đầu, lấy hết dũng khí đi, nhưng chỉ chốc lát đã bị đuổi về, nhìn ta thở dài: “Hắn bận, bảo tối lại đến.”

Tối… thế chẳng phải lại là ta đi sao!

Nếu không phải đang mượn thân thể Chỉ Yên, ta còn tưởng Mặc Thanh cố ý nhắm vào ta ấy chứ!

Trước
Sau

Bình luận cho Chương 24

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận

Truyện Liên Quan

giấc mộng đại chiêu
Giấc Mộng Đại Chiêu
00 Bìa Báu vật
Báu Vật
Cạm Bẫy Huyết Thống
Cạm Bẫy Huyết Thống
79abd34501a75c0dd41e839c04c19ffb27a14e4d_600_870_73420
Bản nháp của số phận
de713dc6-ece2-4461-bf60-1a6d57001d65
Bạo Quân Và Kế Hoạch “Gia Đình Hạnh Phúc”
Chim Bồ Câu Và Cột Đèn
Chim Bồ Câu Và Cột Đèn
Tags:
Cổ Đại, HE, Ngôn Tình, Trọng Sinh, Yêu thầm
soi kết quả xổ số | truyện tini | xoilac trực tiếp bóng đá | Trực tiếp bóng đá socolive | Xoilac | socolive | luongsontv | xoilac | xoilac | Vn88 | game bài đổi thưởng | xocdia88 | kèo nhà cái | cakhiatv | cakhia tv | xoso66 | vip66 | FUN88 | xoilac | 789club | xoilac trực tiếp bóng đá | Pkwin | Vn88 | 90phut | Fun88 | Fun88 | https://avilla.co.com/ |
  • TRANG CHỦ
  • LIÊN HỆ

@ Truyện Canh 3 - Bảo Lưu Mọi Quyền. TruyenCanh3.com – Website chia sẻ truyện tranh nhà làm, cam kết nói KHÔNG với leech nội dung. Mọi hình ảnh và thông tin đều được sưu tầm từ Internet với mục đích phi thương mại hoặc có phí sử dụng. Chúng tôi không sở hữu bản quyền và không chịu trách nhiệm về nội dung trên trang. Nếu có vấn đề liên quan đến quyền lợi, vui lòng liên hệ để được xem xét và gỡ bỏ.

Đăng nhập

Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Đăng ký

Đăng ký trên trang web này.

Đăng nhập | Quên mật khẩu?

← Quay lạiTruyện Canh 3

Quên mật khẩu?

Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

← Quay lạiTruyện Canh 3

wpDiscuz